Một lát sau, tiếng nói của hắn vang lên đột ngột: "
Dao Dao."
"
Sao vậy?"
"
Ta có bao giờ kể cho ngươi nghe ta chờ đợi ngươi bao nhiêu lâu không?"
Ta quay người lại nhìn hắn.
Hắn cúi gương mặt xuống, ánh mắt rơi vào đôi tay của mình: "
Từ năm ngươi năm tuổi ta được ngươi đón về nhà, mỗi đêm ta đều thao thức, sợ rằng khi ngươi thức dậy ta lại không có ở cạnh bên."
"
Lúc ngươi mười tuổi đi theo người khác hái quả, chờ tới chiều tối mà chưa thấy bóng ngươi, ta đã chạy khắp cả khoảnh rừng núi tìm kiếm."
"
Năm ngươi mười lăm tuổi, ngươi gặp gỡ Ngao Canh, đường về cứ miệng miệng nói về hắn, cả ngày hôm đó ta im lặng không chịu trao đổi chuyện trò với ngươi."
"
Khi ngươi bước vào tuổi mười tám, có người đến xin gả, ta âm thầm đuổi người ta ra khỏi."
"
Năm ngươi hai mươi tuổi, tộc người sắp đặt kỳ hôn nhân, ta trốn vào thâm sâu rừng mấy hôm không dám quay trở về, e rằng sẽ nghe ngươi gật đầu đồng ý."
Hắn nâng mặt lên, ánh mắt đối diện với ta: "
Đến năm ngươi hai mươi hai tuổi, rốt cuộc ta cũng tìm được can đảm để hỏi ngươi."
Ta cảm nhận sự chân thành trong lời nói của hắn, mắt mình hơi ẩm ướt.
"
Tuế."
"
Sao?"
"
Ngươi biết không, ta cũng đang chờ đợi ngươi?"
Hắn đứng hình tại chỗ.
"
Chờ ngươi quay trở lại, chờ ngươi mở miệng hỏi, chờ ngươi tự tay nói ra những lời ấy với ta."
Ta duỗi tay lên, rũi xuống mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu hắn: "
Ta chờ ngươi ba tháng trời, ngươi có tưởng tượng nổi chịu khó chịu bao nhiêu không?"
Hắn nhìn xuống ta, ánh sáng trong mắt lấp lánh sáng rõ.
Sau đó hắn cúi người xuống, vẻ mặt dịu dàng khi chạm môi vào môi ta, nhẹ nhàng như lúc xưa hắn liếm lòng bàn tay ta khi còn nhỏ.
Lần thứ hai, hắn lại tiếp tục chạm vào.
Cái này mạnh mẽ hơn những gì vừa rồi.
Sáng mai khi tỉnh dậy, Tuế đã thức từ lâu, nằm nghiêng người nhìn về phía ta.
Ta nặng giấc hỏi hắn một cách lơ là: "
Cậu đang làm gì thế?"
Hắn đáp: "
Nhìn cậu."
Ta lộn người sang: "
Có gì mà phải nhìn."
Hắn từ phía sau siết tay ôm lấy ta, cằm nhẹ nhàng tựa trên đỉnh đầu ta: "
Tất cả đều đẹp lắm."
Ta bị những lời nói ấy của hắn làm cho cười nói không thành lời.
Người này thường lặng im ít nói, nay lại tìm được cách để bày tỏ như thế.
Khoảng vài ngày sau, Ngao Canh sai người mang lễ chúc mừng đến tặng.
Đó là một mảnh long lân, được nói rằng có khả năng tránh nước.
Tuế cầm mảnh long lân ấy, nhìn chân tận suốt một hồi lâu, sau đó cất vào.
Ta hỏi rằng cất lại làm gì, hắn trả lời rằng để lưu lại, chỉ phòng sau này có dịp cần dùng tới.
Ta suy nghĩ lập tức, tâm ý của hắn như đã được hiểu rõ.
Trong tương lai nếu chúng ta đón tiểu Thao Thiết, mảnh long lân này sẽ có thể làm bảo vật che chở.
Khi tâm tư ấy hiện lên, mặt ta từng chút một ửng hồng.
Tuế nhận thấy mặt ta đỏ ửng, cúi gập người lại nhìn ta: "
Có chuyện gì vậy?"
Ta nhún vai: "
Không có gì hết."
Hắn không chịu tin tưởng, vẫn để mắt nhìn chằm chằm ta.
Ta cảm thấy không còn cách nào che giấu, cuối cùng quyết định nói ra: "
Đang suy tưởng về những ngày sau này."
"
Sau này điều gì?"
"
Chính là… nếu như sau này chúng ta có con Thao Thiết…"
Hắn giật mình hơi chút, từ từ mặt và cả hai tai tái lên đỏ bừng.
Ta không cử được tiếng cười, ít khi lại nhìn thấy hắn rơi vào tình cảnh như vậy.
Hắn im thin thăm một lúc lâu mới nói: "
Vậy thì phải chờ đã."
"
Chờ gì vậy?"
"
Chờ ta tích lũy thêm gia sản."
Ta cười đến không thể kiềm chế nổi, cúi người gục vào vai hắn, cả thân thể run rẩy vì tiếng cười.
Hắn không cái gì là tả từ, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng ta.
Khi tiếng cười dứt hẳn, ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Ta thiên thân đưa mặt tới hôn hắn một cái.
Hắn phát ra tiếng "
ừ", sau đó ôm ta chặt hơn.
Thời gian cứ mãi trôi qua như vậy.
Tuế vẫn giữ thói quen cũ, ngày ngày theo ta chạy khắp các núi non.
Nhưng điểm khác biệt từ trước đến nay là, lúc này hắn sẽ nắm chắc tay ta.
Ta hái hoa quả, hắn đứng sát bên cạnh cầm giỏ đựng.
Ta ngâm mình dưới dòng suối, hắn ngồi bên cạnh chăm chú, có những lần hắn cũng bước xuống cùng.
Ta ngồi nghiêng người nhìn xa, hắn liền cũng ngồi ngẩn người nhìn theo hướng ta.
Có khi ta tò mò hỏi hắn: "
Ngươi nhìn cái gì thế?"
Hắn khẽ nói: "
Hãy nhìn ta."
Ta hỏi, nhìn như vậy bao nhiêu năm nay mà sao chưa khi nào chán?
Hắn đáp lại, chưa có lúc nào chán cả.
Mẫu thân ta có lần nói, Thao Thiết ấy thì sao, một khi đã chọn lựa rồi chính là cả kiếp người.
Ta suy nghĩ, cả kiếp người cũng không tồi gì cả.
Dù sao chúng ta vẫn còn thời gian dài lắm.
Tuế có thể trường thọ bao năm bao năm, ta là hồ tộc cũng sống được lâu dài như thế.
Chúng ta sẽ được chứng kiến bao nhiêu lần bình minh, bao nhiêu lần hoàng hôn rơi xuống, bao nhiêu lần hoa cánh vương vất, bao nhiêu lần tuyết trắng xóa xuống.
Chúng ta có thể dần dần kể những câu chuyện tình yêu xưa nay chưa từng nói hết.
Có thể lần lượt sống qua những ngày tháng sắp tới.
Khi đêm khuya tôi thao thức, ta thường tìm lại kỷ ức từ thuở bé.
Tìm lại khoảnh khắc gặp hắn lần đầu tiên, hắn nằm dài trên tảng đá cạnh suối, cơ thể chằng chịt vết thương, khẽ nhe răng hung dữ với phía ta.
Tìm lại cảnh ta buông quả để hắn ăn, hắn gồng mình nuốt yếm thức ăn.
Tìm lại lúc hắn chắn chở phía trước người ta, xương xương với Ba Xà, dù bị ném vào tảng đá vẫn còn giương đầu liếm bàn tay ta.
Tìm lại lúc hắn lột xác thành người, câu nói đầu tiên hắn chỉ gọi tên ta thôi.
Tìm lại lúc hắn đứng giữa đường núi trập trùng, thắc mắc với ta liệu có chịu gả cho mình không.
Thời lâu lâu Tuế cũng sẽ nhớ những khoảnh khắc ấy lại.
Hắn bỗng dưng nói: "
Dao Dao, ngươi còn nhớ khi xưa…"
Ta gật, nhớ rõ ràng lắm.
Hắn liền nở nụ cười, nắn ta chặt hơn chút nữa.
Lại thêm mấy năm trôi qua, trên Thanh Khâu Sơn xuất hiện một sinh linh nhỏ bé.
Đó là con Tiểu Tranh bị tổn thương, đậm đà trong rừng gầu gè kêu lên.
Tuế mang nó về, hỏi ta liệu có nuôi dạy được không.
Ta quan sát vật nhỏ bé kia, nói với hắn: "
Sao ngươi cứ hỏi ta, tự mình ra quyết định đi."
Hắn suy tư một lát, nói: "
Vậy nuôi thôi."
Ta nhìn hắn bôi thuốc cho Tiểu Tranh, đút nó ăn, ngày nào cũng canh giữ bên cạnh.
Vật nhỏ kia cũng nhận người, chỉ chịu để Tuế chạm vào, người khác vừa lại gần liền nhe răng.
Ta nhìn cảnh ấy, bỗng thấy quen quen.
"
Tuế."
"
Ừ?"
"
Hồi nhỏ ngươi cũng như vậy, không cho ai chạm vào, chỉ cho ta chạm."
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, khóe môi khẽ cong: "
Không giống."
"
Không giống chỗ nào?"
Hắn đứng dậy, bước tới trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta: "
Ta là cố ý."
Ta sững người.
Hắn ghé lại sát gần, thì thầm bên tai ta: "
Ta muốn ngươi chỉ nhìn ta, chỉ để ý ta, chỉ đối tốt với ta."
Ta nhìn hắn với ánh mắt trừng phạt: "
Ngươi từ nhỏ đã nhiều tâm cơ vậy rồi sao?"
Hắn cười, im lặng không nói.
Ta suy nghĩ một chút rồi tiếp tục hỏi: "
Vậy nếu lúc đó ta không để ý tới ngươi thì sao?"
Hắn tạm dừng: "
Vậy ta sẽ cứ chờ, chờ đến khi ngươi để ý ta mới buông."
Ta quan sát hắn, bỗng nhận ra người này thật sự chẳng hề thay đổi.
Tiểu Tranh bên kia phát ra một tiếng kêu, Tuế quay đầu lại.
Ta nhìn hắn xổm ở đó vuốt lông cho Tiểu Tranh, gò má được ánh nắng chiếu rọi sáng rỡ, lòng ta bỗng mềm mại.
Ta tiến tới, từ phía sau ôm lấy hắn.
Hắn giật mình: "
Sao vậy?"
Ta nói: "
Không có gì, chỉ là muốn ôm ngươi."
Hắn "
ừ" một tiếng, nắm chặt tay ta.
Tiểu Tranh nghiêng đầu nhìn chúng ta, chòm lông quặc ngoài trên đầu nó giống hệt Tuế hồi nhỏ.
Tiểu Tranh từ từ lớn lên.
Nó cũng chỉ nhận Tuế, không cho ai khác chạm vào.
Cũng rất dính bên người, Tuế đi đâu nó bước đó.
Có lúc ta nhìn nó lẽo đẽo bước theo sau Tuế, liền nhớ tới dáng vẻ ngày xưa khi Tuế bước theo sau ta.
Tuế hỏi ta cười gì.
Tôi mở miệng nói: "
Nhìn nó kia, trông có giống mình hồi bé không?"
Hắn quay sang nhìn, rồi lắc đầu: "
Không giống."
"
Thế thì không giống ở điểm nào?"
"
Lúc nhỏ, mình còn đẹp hơn nó nhiều."
Tôi cười tím mặt, không thể kiềm chế được.
Hắn thấy tôi cười, cũng nhoãn miệng theo.
Rồi một hôm, Ngao Canh bỗng ghé thăm.
Hắn đem theo tấm thiệp mời, nói rằng sắp sửa tổ chức hôn lễ, rất mong chúng tôi đến dự tiệc rượu.
Tôi cầm thiệp lại xem, tên cô dâu là một vị Thanh Long từ Đông Hải đến, một người chưa từng được biết tới trước kia.
Ngao Canh cười nói: "
Thế mới là, khác hẳn với anh, kéo dài mãi không thành."
Tôi phản bác: "
Ai kéo dài đâu, tôi thành thân từ lâu rồi."
Hắn dán mắt vào tôi, rồi nhìn sang Tuế đứng cạnh bên tôi, mặt lộ vẻ cười có ý.
Tuế vẫn giữ khuôn mặt lạnh lẽo, lại siết chặt bàn tay tôi.
Khi Ngao Canh rời đi, tôi ngoảnh lại hỏi Tuế: "
Sao lại như thế?"
Hắn im lặng một lúc: "
Cái cách anh ta nhìn ngươi lúc nãy, ta không ưa."
Tôi ngước đầu lên: "
Nhìn kiểu gì vậy?"
"
Là… anh ta nhìn ngươi lâu quá."
Tôi vừa cười vừa khóc: "
Nó chỉ nói chuyện thôi mà, có gì đâu."
Hắn không lên tiếng, nhưng ngón tay vẫn bóp chặt tay tôi.
Khi đêm tới, hắn chợt đặt câu hỏi: "
Dao Dao, ngươi có hối tiếc không?"
Tôi nghe mà lúng túng: "
Hối tiếc cái gì?"
"
Hối tiếc vì đã không lấy hắn."
Tôi nhìn vào mắt hắn, đôi mắt ấy dưới ánh trăng như đá quý lấp lánh, như thật lòng chờ đáp.
Tôi giơ tay nắm chùm tóc xù xồi trên đầu hắn: "
Nói lại cái gì vừa rồi?"
Hắn chau mày vì đau, nhưng vẫn để mắt dán chặt vào tôi.
Tôi thở dài, thơm nhẹ vào môi hắn.
"
Nếu ta hối tiếc, chắc đã lấy nó từ lâu, còn chần chừ chờ anh tới chặn sơn môn làm chi?"
Hắn mở to mắt, sau đó từ từ nở nụ cười.
Hắn kéo tôi sát vào ngực mình, để cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu tôi, giọng nói vang vọng trầm thấp: "
Tôi chỉ xin lỗi thôi."
"
Xin lỗi cái gì, nếu lần tới còn nói những lời như vậy, tôi sẽ…"
"
Sẽ như thế nào?"
Tôi suy nghĩ một lúc, nhưng rồi cũng chẳng tìm ra được câu trả lời.
Hắn bật cười, tiếng cười làm cho cả lồng ngực của hắn rung lên.
Tôi mở to đôi mắt trong vòng tay hắn, nhưng lười biếng không muốn để tâm.
Hôm mừng rượu, chúng tôi đã mang cả Tiểu Tranh đi cùng.
Thanh Long vợ của Ngao Canh rất duyên dáng, cách nói chuyện mềm mỏng, mỗi lần nhìn Ngao Canh thì mắt luôn óng ánh.
Còn Ngao Canh cũng vậy, khi ngắm nhìn cô ta, ánh mắt của hắn hoàn toàn khác lạ.
Tôi thầm thì với Tuế: "
Lần này Ngao Canh thực sự yêu thương nàng rồi."
Tuế gật đầu phồn phục.
Hắn cân nhắc tí chút rồi lên tiếng: "
Ánh mắt hắn khi nhìn nàng, cũng chính như ánh mắt tôi khi nhìn em."
Tôi giật mình, khuôn mặt tôi hơi ửng hồng.
Hắn hạ đầu nhìn tôi, trong mắt lấp lánh tia cười.
Buổi tiệc cưới tưng bừng sôi động, vô số khách quý mời rượu.
Tuế đã giúp tôi né tránh được không ít lời mời, tuy nhiên cuối cùng tôi vẫn có chút say.
Trên con đường trở về, hắn nắm chặt tay tôi, bước chân từng từ.
Ánh trăng rõ rệt chiếu xuống, trong rừng sâu vẫn im lặng tĩnh mịch.
Tiểu Tranh chạy lẫn trước mặt, chạy được một quãng lại dừng lại, chờ chúng tôi kịp theo.
Tôi dựa vào vai Tuế, từ từ bước đi về phía trước.
Hắn đột nhiên cất tiếng: "
Dao Dao."
"
Sao?"
"
Chúng ta sẽ mãi mãi như thế này chứ?"
Tôi ngẩng mặt nhìn hắn: "
Như thế nào?"
Hắn cúi xuống nhìn tôi: "
Cùng nhau bước đi giữa đêm sâu, cùng nhau say mê trăng sáng, cùng nhau sống qua vô số năm tháng dài."
Tôi nhìn hắn, những ánh mắt hắn dưới ánh trăng sáng tới đỗi rùng mình.
Tôi nhấc gót, mềm mại chạm lên đôi môi hắn.
"
Sẽ mà."
Hắn cười rạng rỡ, cười đến cả mắt cong lại.
Hắn cúi đầu, trán hắn áp sát vào trán tôi, từ từ cọ sát.
"
Vậy tốt lắm."
Ngoại truyện · Tuế Tôi tên là Tuế.
Là một con Thao Thiết.
Năm đó ta bị thương, ẩn náu ở hậu sơn, tình cờ nghe được tiếng khóc lách tách.
Ta vốn không thường can dự vào nỗi buồn của người khác.
Thao Thiết quen sống một mình một cuộc, ai nấy lo phần của ai.
Nhưng tiếng khóc đó kéo dài mãi mãi.
Ta bước theo âm thanh dẫn dắt, phát hiện ra một tiểu nha đầu đang quỳ ngồi trên đất mà khóc.
Nàng bé bỏng lắm, hai mắt sưng đỏ, mặt dính đầy nước mắt và lá cây, tóc bù xù.
Chỉ cần nhìn một cái là biết nàng đã lạc đường rồi.
Nàng nhận ra ta thì cơn khóc lại nô nức hơn, hình như sợ lắm.
Ta quay lưng lặng lẽ rời đi.
Nhưng chỉ đi được chút xíu thôi, ta lại ngoảnh lại nhìn nàng một lần nữa.
Nàng vẫn khóc, tuy nhiên đã bò dậy trên chân, bắt đầu đi theo sát ta.
Ta liên tục như vậy, bước chút rồi quay đầu nhìn, từ từ dẫn dắt nàng ra khỏi vùng rừng sâu.
Đến lối vào thôn nhà nàng, nàng bỗng thôi khóc, còn vẫy vẫy tay chào ta.
Ta xoay người chạy mất tăm tia.
Chạy ra xa rồi lại dừng chân, nấp kín sau một gốc cây to để nhìn trộm.
Nàng được người mẫu thân ôm chặt vào lòng, nhưng vẫn cứ quay mặt về phía rừng sâu.
Từ hôm đó về sau, mỗi ngày ta đều tới thăm thôn rừng ấy để chờ đợi.
Chờ ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba…
Nàng chưa một lần xuất hiện.
Sau này ta mới hay ra, nàng thân thể yếu ớt, mẹ nàng giữ kỹ trong nhà, không cho xen chân bước ra ngoài.
Ta chờ ba tháng dài, chờ đến khi vết thương lành lặn rồi, nàng cũng chưa tới lần nào.
Lúc ấy ta mới nảy sinh suy nghĩ, nếu ta chủ động tìm kiếm nàng thì sao?
Nếu ta hiện lên trước mặt nàng, nàng có còn nhớ ta không?
Nhưng ta không có can đảm bước tới.
Thao Thiết là hung thú, không ai yêu quý hung thú cả.
Hôm ấy nàng không hoảng sợ, chỉ vì trời đã tối sập, nàng không thể nhìn rõ ta thực sự là gì.
Nếu nàng nhìn rõ rồi, chắc chắn cũng sẽ giống hệt những người khác, chạy tán loạn thật xa.
Ta suy nghĩ một hồi, rồi quyết định tự làm cho mình bị thương, nằm dài bên bờ con suối - nơi nàng chắc chắn phải qua mỗi khi trở về nhà.
Hàng ngày nàng đều đi hái quả, vậy nên nhất định sẽ ghé qua đây.
Ta kiên nhẫn chờ đợi trong ba ngày, rồi nàng cuối cùng cũng tới.
Khoảnh khắc nàng bắt gặp ta, đôi mắt của nàng dãn tròn, thân hình bất chợt lung lay rồi ngã quỵ xuống giữa dòng nước.
Một chút lo lắng ập tới trong lòng ta, sợ rằng nàng sẽ quay mình bỏ chạy.
Nhưng nàng không hề chạy trốn.
Nàng chỉ ngồi xuống, ánh mắt nhìn sâu vào ta, sau đó lẳng lặng móc từ trong túi ra một quả linh quả để trao tặng.
Chính là quả mà nàng đã lén lút cất giữ từ sáng sớm, và ta đã từng nhìn nó trên cây từ lâu.