Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nữ Đế Của Ta

Cố Tri Luật tìm kiếm người trong mộng

2860 từ

"Ngươi là ai?"

Giọng hắn vẫn cứng nhắc, nhưng tôi nhận ra một sự dao động nhẹ, tựa như một tảng băng lớn vừa xuất hiện một vết nứt. Tôi chưa kịp trả lời, Tần Hằng đã bước lên, có lẽ định giải thích điều gì đó. Nhưng một cử chỉ thô bạo của Cố Tri Luật đã đẩy vị phó tướng trung thành sang một bên. Hành động đó không hề có chút nể mặt nào, khiến tôi hiểu rằng quyền lực và tính cách độc đoán của hắn vẫn nguyên vẹn, dù biểu hiện bên ngoài có vẻ kỳ quặc.

Ánh mắt hắn bỗng trở nên sắc bén, tập trung vào tôi như một con diều hâu nhìn thấy con mồi. "Mưu sĩ mới đến sao?"

Hắn hỏi, giọng điệu vội vàng, thiếu kiên nhẫn, như thể câu trả lời của tôi sẽ quyết định một điều gì hệ trọng.

Rồi không chờ đợi, những câu hỏi tiếp theo tuôn ra như suối, nhanh đến mức tôi không kịp nghĩ. "Đã có gia thất chưa? Đã có người trong mộng chưa?"

Mỗi câu hỏi như một nhát búa đập vào không khí, khiến cả nhóm tâm phúc đứng phía sau trợn mắt. Tôi thấy rõ sự kinh ngạc trên khuôn mặt họ, sự ngỡ ngàng trước thái độ thay đổi chóng mặt của chủ tướng.

Và câu hỏi cuối cùng mới thật sự khiến tất cả sững sờ. "Có thể chấp nhận được việc một nửa của mình đi làm loạn tạo phản không?"

Lời ấy vang lên, phá tan mọi quy tắc thông thường. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh một Cố Tri Luật hoàn toàn khác, một hắn với đôi mắt sáng rực đầy mong đợi, luôn sợ hãi sự từ chối. Hắn từng rơi nước mắt trong uất ức chỉ vì một phút thờ ơ của tôi, nghĩ rằng tôi đã thay lòng. Con người dính chặt, đặt mọi cảm xúc vào tay tôi ấy, giờ đang hỏi tôi một câu về sự phản nghịch.

Sự im lặng bao trùm. Tần Hằng, với vẻ mặt khó hiểu, dường như đang cố gắng hòa giải mớ hỗn độn trong đầu. Tôi nghe thấy tiếng thở dài khẽ của hắn, mang đầy vẻ bất lực. "Hay cho ngài," Tần Hằng lẩm bẩm, giọng đầy mỉa mai, "vừa nãy còn đòi chém ta, không tin phụ nữ có thể làm vua, giờ là cái gì đây? Mưu sĩ thì có thể là nữ chắc?"

Lời độc thoại ấy như một ngọn gió thổi qua, nhưng Cố Tri Luật chẳng thèm để tâm. Hắn chỉ liếc Tần Hằng một cái, ánh mắt sắc lẹm đủ để khiến người ta. "Bớt quản ta đi!"

Giọng hắn lạnh tanh, chấm dứt mọi ý định can thiệp.

Còn tôi, tôi đứng đó, giữa làn gió chiều, cỏ khô và bụi đường, cảm nhận rõ sự ngột ngạt của tình thế. Mọi thứ thật trớ trêu. Con người từng coi tôi là trung tâm thế giới của hắn, giờ đang nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ xa lạ, nhưng lại hỏi những câu hỏi thân mật đến kỳ lạ. Sự xung đột trong nội tâm hắn, giữa ký ức và hiện tại, giữa bản năng và lý trí, đang diễn ra trước mắt tôi. Và tôi biết câu trả lời của mình lúc này sẽ không chỉ là lời đáp cho một mưu sĩ mới.

Đô đỏ lên ngay trước mặt tôi, một màu hồng ửng rõ rệt dưới ánh đèn lung linh. Cảm giác căng thẳng và nghiêm túc vừa bao trùm căn phòng dường như bị chính biểu hiện ngây ngô ấy. Tôi nhịn không được bật cười, không phải vì câu hỏi của Cố Tri Luật, mà vì cái dáng vẻ này của hắn. Nó khơi gợi một ký ức xa xôi về một thiếu niên tự tin đến mức kiêu ngạo, với đôi mắt phượng sáng rực như có lửa cháy bên trong. Lúc ấy, chỉ một cái nhìn từ tôi cũng đủ khiến đôi vành tai ấy ửng đỏ tựa như bị ai bóp nghẹn. Một sự ngây thơ, trong sáng đến lạ lùng trong chuyện tình cảm, hoàn toàn đối lập với hình ảnh vị nhiếp chính vương sau này, kẻ luôn tìm mọi thủ đoạn để lên giường tôi, giọng nói đầy vẻ hèn mọn và khát khao.

Tôi chợt nhận ra mình đã mải mê nhìn hắn quá lâu. Một mùi hương nhẹ của trầm hương và gỗ tuyết tùng từ chiếc lò than trong góc phảng phất, hòa lẫn với hơi thở có chút gấp gáp của chính mình. Tôi thu hồi ánh mắt, cố giữ giọng điệu thật bình thản, thờ ơ như đang nói về thời tiết.

"Tôi đã có gia đình rồi," tôi nói, từng chữ rõ ràng, "và còn có một đứa con rất đáng yêu nữa."

Ánh mắt tôi không rời khỏi khuôn mặt Cố Tri Luật. Tôi muốn thấy, cần phải thấy phản ứng của hắn. Và quả thực, tôi đã thấy. Ngay khoảnh khắc những lời ấy vừa dứt, ánh sáng trong đôi mắt phượng đã bị một đám mây đen dày đặc che phủ, tối sầm lại trong nháy mắt. Không chỉ đôi mắt, toàn bộ khí thế quanh người hắn dường như xẹp xuống, tuôn trào một nỗi thất vọng không thể giấu giếm, nặng nề đến mức gần như có thể sờ thấy được trong không khí tĩnh lặng. Hắn im lặng một lúc, hơi thở như ngưng đọng.

"Vậy… phu quân của cô nhất định là một người rất tốt."

Giọng nói của hắn vang lên, khô khốc và có chút gượng gạo, như thể cổ họng bị vướng thứ gì đó. Trong đó thoáng chút ghen tị, một cảm xúc lạ lẫm và không hợp lý, khiến chính hắn cũng ngẩn ngơ, lỡ lẩm bẩm lặp lại lời.

Tôi thấy rõ sự ngơ ngác hiện lên trong mắt hắn. Hắn đang tự hỏi, tự chất vấn chính mình. Tại sao lại cảm thấy khó chịu, bứt rứt đến vậy trước một người mưu sĩ xa lạ, một phụ nữ đã có chồng con? Rõ ràng đây mới chỉ là lần đầu họ gặp mặt. Làm sao mà cảm xúc của hắn, vốn luôn nằm trong tầm kiểm soát, lại dễ dàng bị một người lạ dẫn dắt, xoay chuyển một cách khó hiểu như thế? Những câu hỏi đó quay cuồng trong đầu hắn, khiến nét mặt trở nên phức tạp, lẫn lộn giữa bối rối và tự trách.

"Ừ," tôi khẽ đáp lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi, "đúng là tôi rất may mắn."

Lời nói của tôi như một lời khẳng định cuối cùng, đóng lại cánh cửa cảm xúc mà hắn vừa hé mở. Không gian giữa hai người bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng thanh âm lách tách từ lò than và hơi thở nhẹ của chính tôi. Sự non nớt, trong sáng của thiếu niên năm nào hiện rõ trên khuôn mặt vị vương gia trẻ tuổi, và trong giây lát, tôi gần như quên mất con người đầy toan tính, thâm sâu mà hắn sẽ trở thành sau này.

Mùi mực tàu đậm đặc và hơi ẩm lạnh từ nền đá cẩm thạch xâm nhập vào khứu giác của tôi trước tiên. Rồi tôi mới nhìn thấy hắn – Cố Tri Luật, đang đứng bên chiếc bàn gỗ mun, hai tay chống lên tấm bản đồ rộng, khuôn mặt trắng bệch như một bức tranh thủy mặc chưa kịp tô điểm. Ánh mắt hắn đờ đẫn, nhìn xuyên qua tôi như nhìn một bóng ma vô hình. Lòng tôi chợt dấy lên một ý nghĩ lạnh lùng: Phải, chàng ấy đã từng rất yêu ta. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây, chỉ còn là một thứ dầu mỡ bôi trơn cho những bánh răng tham vọng đang nghiền nát lẫn nhau. Chàng ấy muốn leo lên và bước đạp đầu tiên, tất nhiên phải là ta.

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. Tôi quay đi, không còn hứng thú quan sát vẻ mặt thất thần đến mê muội của hắn nữa. Có lẽ đây không phải là một vở kịch. Có lẽ bộ não của Cố Tri Luật thực sự đã hỏng hóc sau cú sốc mất hết quyền bính. Nhưng dù thật hay giả, một mầm họa tiềm ẩn cũng không thể để yên. Ngai vàng này, tôi đã đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả những mảnh vỡ của trái tim mình. Nó phải vững như bàn thạch. Bất cứ thứ gì, dù chỉ là một cơn gió thoảng, cũng không được phép.

Bước chân tôi hướng về phía chiếc bàn vuông. Những tâm phúc của Cố Tri Luật, như có lệnh ngầm, lặng lẽ rút lui về hai phía, để lộ ra tấm bản đồ đang trải phẳng. Đó là một bản vẽ tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những con đường, những cung điện, và cả… những đường nét mảnh như tơ, chằng chịt bên dưới, được chú thích bằng thứ chữ nhỏ li ti: Mật đạo. Một mạng lưới ngầm chạy khắp hoàng thành, như những huyết mạch bí mật. Tim tôi đập thình thịch, nhưng gương mặt vẫn bình thản.

Tôi ngẩng lên, ánh mắt đối diện với Cố Tri Luật. Nụ cười trên môi tôi nhạt như sương sớm. “Xem ra,” giọng tôi nhẹ nhàng, đều đều, “các ngươi không chỉ muốn soán ngôi, mà còn muốn chắc ăn đến mức… sợ vị Hoàng đế các ngươi tôn sùng sẽ chui vào hang như chuột để trốn chạy? Nên mới chuẩn bị sẵn cái bẫy chết người này trong mật đạo?”

Cái tên “Hoàng đế” vang lên như một nhát búa đập vào ý thức tê liệt của Cố Tri Luật. Hắn giật mình, con ngươi chợt co lại, dường như có một tia lý trí nào đó vụt lóe lên rồi vụt tắt trong đống tro tàn hỗn độn của tâm trí. Hắn lắc đầu, hai tay lại đặt lên tấm bản đồ, ngửa mặt trên những đường nét.

Rồi hắn bắt đầu nói. Giọng hắn lúc đầu còn ngập ngừng, sau đó càng lúc càng trôi chảy, như một cái máy được khởi động lại. Hắn chỉ vào từng ngã rẽ, từng căn phòng bí mật, từng điểm phục kích. Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ, tàn nhẫn và hiệu quả.

Trong lúc đó, tôi kéo ghế ngồi xuống, một tay chống cằm, làm bộ chăm chú lắng nghe. Nhưng trái tim tôi đã lạnh giá. Từng lời của hắn như những giọt nước đá nhỏ xuống hồ nước đã đóng băng trong lòng tôi. Ánh mắt tôi, phản chiếu ánh đèn lung linh, lại càng lúc càng chìm sâu vào một vực tối âm u. Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng thở dốc của Cố Tri Luật và tiếng lật giấy khô khốc.

Thế mà hắn vẫn không nhận ra. Trái lại, thấy vẻ mặt “chăm chú” của tôi, hắn càng hào hứng, càng say sưa. Đôi mắt hắn sáng lên một cách kỳ quái, như tìm lại được chút sinh khí từ chính âm mưu đen tối này. Thỉnh thoảng, hắn lại dừng lại, phát ra một tiếng “hừ” khinh bỉ, đầy vẻ trịch thượng, như thể đang khinh thường đối thủ sắp bị hắn nghiền nát. Mỗi tiếng “hừ” ấy lại như một nhát dao khắc sâu thêm vào bản án mà chính hắn đang tự viết cho mình.

Mùi mốc meo của những tấm bản đồ da thú cũ kỹ xộc vào mũi tôi, hòa lẫn với hương trầm nhẹ đang cháy âm ỉ trong lò. Cố Tri Luật đang đứng sát bên, ngón tay hắn điểm lên một đường ngoằn ngoèo màu son đỏ thẫm. Ánh mắt hắn sáng rực, đầy vẻ tự đắc của kẻ nắm giữ một bí mật trọng đại. Tôi chỉ im lặng nghe, tai vẫn dành một phần để lắng nghe tiếng thở dồn dập, gần như nghẹt thở của Tần Hằng đứng phía sau.

“Họ Sở này,” giọng Cố Tri Luật vang lên, đầy khinh bỉ, “từ trên xuống dưới, có lấy ra được một kẻ nào ra hồn không?” Hơi thở hắn phả vào gáy tôi, nóng hổi. “Lão hoàng đế trước, tham lam vô độ, cung điện chất đầy mỹ nhân. Đến đời tiểu hoàng đế hiện tại, tính tình bạo ngược, hành xử tùy tiện. Giờ đây… lại còn đưa một người con gái lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Chuyện tầm phào! Trời không dung, đất không tha!”

Lòng tôi chợt dấy lên một nỗi buồn cười kỳ lạ. Chính cái miệng đời phản nghịch kia lại là của vị nhiếp chính vương do chính tay ‘nữ hoàng đế tầm phào’ ấy phong tặng. Sự mỉa mai của số mệnh đến mức chính người trong cuộc cũng không nhận ra. Tôi khẽ “ồ” lên một tiếng, âm thanh nhẹ bẫng, chẳng rõ là đồng tình hay chỉ là một phản xạ vô thức. Thế nhưng, với Cố Tri Luật, thế là đủ.

Hắn gật đầu, vẻ hài lòng thấy rõ, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười đắc ý. Hắn hoàn toàn không để ý đến sự náo động thầm lặng đang diễn ra xung quanh mình. Từ góc mắt, tôi nhìn thấy Tần Hằng, vị mưu sĩ thân tín nhất của hắn, mặt đã tái mét. Tay của Tần Hằng giấu sau tay áo rộng, nhưng những ngón tay thì đang co quắp, búng ra những ký hiệu liên hồi. Cử chỉ ấy gấp gáp đến nỗi nếu không phải trong không gian tĩnh lặng này, có lẽ hắn đã phải lên tiếng la thét. Một cảm giác chua chát len vào tim tôi. Người đang cố gắng cảnh báo chủ nhân mình kia, có lẽ còn trung thành hơn cả chính bản thân hắn nghĩ.

“Nàng nhìn đây,” ngón tay Cố Tri Luật dịch chuyển, ấn mạnh vào một điểm được đánh dấu kín đáo gần doanh trại phía tây. “Trong hệ thống mật đạo này, có ba đường thông thẳng đến tận trung tâm quân doanh của họ. Nàng biết chúng được tạo ra để làm gì không?”

Giọng hắn đầy vẻ bí ẩn, như thể sắp ban phát một ân huệ lớn. Tôi nuốt nhẹ, cố giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể: “Làm gì?”

Ánh mắt hắn càng thêm lấp lánh. “Là do những người thợ xây dựng mật đạo, tổ tiên của gia tộc chúng ta, cố ý để lại. Một mạng lưới thông tin tối mật, chỉ dành riêng để phục vụ cho quân đội nhà họ Cố.” Hắn hạ giọng xuống, nhưng sự kiêu ngạo thì không hề giấu giếm: “So với cái bọn hoàng thất Sở kia, chỉ biết ăn trên ngồi trốc, lòng dân… thực chất vẫn hướng về gia tộc ta nhiều hơn.”

Một khoảnh khắc im lặng chết người. Tôi gần như nghe thấy tiếng thở dài tuyệt vọng của Tần Hằng vang lên trong không gian. Vị mưu sĩ ấy hẳn đang nghĩ: *Chủ công ơi, ngay cả lai lịch thật sự của người đối diện ngài còn chưa rõ, ngài đã vội phô bày hết ruột gan rồi. Lòng tin này… liệu có phải là mù quáng?* Tôi từ từ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt trẻ trung, hào khí của Cố Tri Luật. Trong lòng dâng lên một mớ cảm xúc hỗn độn: có chút cảm thán, có chút đề phòng, và một sự thương hại mơ hồ.

Một thiếu niên anh tuấn như vậy, trí dũng song toàn, công lao chồng chất đến mức làm lu mờ cả chủ thượng. Giờ đây lại còn nắứ được gọi là ‘lòng dân’ này. Tất cả những điều ấy, tựa như một thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng trên đầu. Việc tôi, với tư cách là người ngồi trên ngai vàng, phải dè chừng, phải tính toán từng bước với hắn… chẳng phải là lẽ đương nhiên hay sao? Gió đêm lùa qua cửa sổ hé mở, mang theo hơi lạnh, khiến ngọn nến trên bàn chập chờn. Bóng của Cố Tri Luật in lên tường, dao động, lớn dần, như muốn nuốt chửng cả căn phòng.

Ta nhớ rõ cái hôn đó. Môi hắn khô ráp, mang theo hơi thở nóng hổi và mùi sắt của giáp trụ áp lên trán ta, một vệt ẩm ướt thoáng qua rồi vụt tắt. Trong đầu ta lúc ấy chỉ là một màn sương mù dày đặc của giấc ngủ chưa tan, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mãi đến khi nhìn thấy ánh đèn dầu leo lét phản chiếu trên bộ khải giáp màu đồng đen của hắn, ta mới giật mình tỉnh hẳn. Trái tim đập thình thịch, một nỗi sợ mơ hồ như nước lạnh thấm từng chân tóc.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác phẩm khéo léo pha trộn tâm lý xung đột giữa sự độc đoán của một nữ đế quyền lực và sự chân lya đổi khác của một tướng tài tuyệt trần, qua đó vẽ nên bức tranh tình cảm phức tạp được che phủ bởi những chiêu trò chính trị cung đình.

📖 Chương tiếp theo

Trong đêm loạn, khi Cố Tri Luật quay lưng đi, nữ đế sẽ phát hiện ra rằng lòng tin và tình yêu có thể cùng tồn tại hay phải chọn một trong hai.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord