Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nữ Đế Của Ta

Cố Tri Luật quay lưng trong đêm loạn

3502 từ

Hắn đứng đó, dáng vẻ cứng nhắc khác thường, không còn vẻ mặt tươi cười ngây thơ thường ngày. Ánh mắt hắn sâu thẳm, dán chặt vào ta, như muốn khắc từng đường nét của ta vào trong đó. Ta chưa từng thấy Cố Tri Luật như vậy. Trong ký ức ta, hắn luôn là đứa trẻ nhỏ hơổi, lẽo đẽo theo sau, tiếng "tỷ tỷ" gọi ngọt xớt, lúc nào cũng sẵn sàng nhận lấy những trò chơi khăm hay cơn giận vô cớ của ta. Giờ đây, trước mặt ta là một vị tướng quân, khí thế lạnh lùng và quyết đoán.

"Tỷ tỷ, trận chiến này nếu ta chết, nàng…"

Giọng nói của hắn vang lên, khàn đặc, nặng trĩu một thứ gì đó khiến cổ họng ta nghẹn lại. Hắn ngập ngừng. Ta thấy yết hầu hắn lăn một cái, như nuốt chửng bao nhiêu lời không thể nói ra. Căn phòng tĩnh mịch, chỉ nghe tiếng gió đêm lửu, vi vu như tiếng khóc. Cuối cùng, tất cả những dằn vặt, những lo âu, những điều không nỡ ấy, chỉ cô đọng lại thành một câu nói gần như là ra lệnh, thậm chí là van xin: "Nàng không được quên ta!"

Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào màn sương trong đầu ta. Ta chợt hiểu ra tình thế nguy nan đến mức nào. Hoàng thành đang loạn, tiếng gươm giáo, tiếng hò hét từ xa vọng lại mơ hồ như tiếng sóng biển dữ. Hắn, Cố Tri Luật, đang mặc giáp trụ, định lao vào chốn sinh tử ấy. Và hắn đang tìm cách đưa ta, một công chúa không được sủng ái, một cái bóng mờ trong cung cấm, ra khỏi nơi này. Bởi hắn biết rõ, một khi cuộc chiến thực sự bùng nổ, ngoài hắn, sẽ chẳng ai để ý đến sự sống chết mỏng manh của ta. Ta chỉ là một món đồ trang sức có thể dễ dàng bị vứt bỏ trong cơn lốc chính biến.

Hơi ấm trên trán dần tan biến, để lại một cảm giác trống rỗng lạnh lẽo. Ta nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong mật đạo tối om, lòng dạ bỗng rối bời. Năm năm sau, khi đã ngồi trên ngai vàng cao nhất, đối diện với những lời cáo buộc đầy phẫn nộ của hắn, khoảnh khắc ấy trong đêm loạn ấy lại ùa về sống động đến từng chi tiết. Lời tỏ tình nóng bỏng, tuyệt vọng ấy của hắn, sao có thể là giả dối được?

Hắn đối xử với ta thật sự rất tốt. Tốt đến mức độ hỏi: tại sao? Rõ ràng nhỏ hơổi, vậy mà từ việc ăn uống, mặc áo, đến những lúc ta ốm đau, hắn đều lo lắng, chăm chút tỉ mỉ hơn cả những cung nữ già nhất. Rõ ràng chính hắn dẫn quân đánh hạ hoàng thành, giành lấy thiên hạ bằng chính sức mình, vậy mà lại cung kính dâng lên ta, đặt ta lên ngôi vị hoàng đế. Hắn nói: "Sợ ta được mất quá nhiều. Sợ có người đem thân phận công chúa tiền triều của mình chọc, coi thường ta, hạ thấp ta. Vậy nên hắn đứng sau ta, chặn hết mọi gió bão, để hưởng vinh hoa.

Nghĩ đến đây, ta bật cười, một nụ cười chua chát tự thấm vào tận đáy lòng. Nếu không phải là người một nhà, nếu không có mối quan hệ thâm sâu khó lường này, có vị hoàng đế nào dám để bên cạnh mình một "thần tử" như hắn mà vẫn có thể ngủ yên giấc được chứ? Sự tận tụy quá mức ấy, giờ nhìn lại, phải chăng chính là gánh nặng, là sợi dây oan nghiệt trói buộc cả hai chúng ta?

Ta đứng nép sau tấm bình phong bằng gỗ mun, ngón tay siết chặt vào đường chạm trổ hoa văn lạnh ngắt. Cố Tri Luật quỳ ở giữa điện, lưng thẳng như cây lao, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt. Ánh nến vàng vọt chiếu lên chiếc áo bào tơ màu huyết dụ của hắn, làm dòng máu khô dính trên cổ tay áo càng thêm thẫm màu. Ta thở dài một hơi thật sâu. Mùi hương trầm nồng nặc trong điện Thái Hòa bỗng trở nên ngột ngạt. Trong lòng ta dâng lên một nỗi bực bội khó tả, lẫn cả chút xót xa không đáng có. Đồ ngốc. Một tiếng chửi thầm vang lên trong óc. Sao có thể hành xử ngu xuẩn và thẳng thừng đến thế?

Hồi ức về buổi yến tiệc hôm đó bỗng ùa về, sống động như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là lần đầu tiên hắn tìm đến ta, dưới cái cớ mượn một chiếc quạt lụa mà ta cầm trên tay. Giọng hắn lúc ấy nhẹ nhàng, đôi mắt phượng hơi nheo lại, “tỷ tỷ” hai tiếng ngọt ngào đến lạ thường. Ta đã giật mình. Con sư tử non của tướng phủ Cố gia, kẻ mà thiên hạ đồn đại là ngang tàng bất kham, sao lại có thể có vẻ ngoan ngoãn và dễ bảo đến thế? Mùi hương nhè nhẹ từ tay áo hắn thoảng qua, không phải mùi kim tiền hay hương liệu xa hoa, mà là mùi cỏ cây, mùi của gió và ánh mặt trời trên thao trường. Ta đã từng nghĩ, có lẽ những lời đồn đại kia chỉ là sự thêu dệt. Cho đến khi chính mắt ta chứng kiến cảnh tượng ấy.

Đó là một buổi chiều mưa phùn, ta đang đi dọc theo hành thì nghe thấy tiếng ồn ào phía vườn ngự uyển. Mưa lất phất làm ướt vai áo, hơi nước mát lạnh bám vào da. Và rồi ta thấy hắn. Cố Tri Luật, với khuôn mặt lạnh như băng, đang dùng một tay khóa chặt vai một vị hoàng tử, tay kia nắm đấm cứng ngắc giáng xuống không chút do dự. Tiếng thịt va vào thịt đập vào tai ta, âm thanh đục và nặng nề. Xung quanh, mấy vị hoàng tử khác nằm lăn lộn trên nền đá ẩm ướt, rên rỉ. Lý do? Chỉ vì một câu nói của bọn họ: “Đồ con hoang không xứng đáng bước lên bàn tiệc!”. Câu nói ấy nhắm vào ta. Mưa càng lúc càng nặng hạt, làm ướt sũng mái tóc và áo xống của hắn, nhưng dường như chẳng hề làm giảm đi sự sắc bén trong đôi mắt ấy. Lúc đó, ta đã biết mình sai. Hắn không phải là một con thú non ngoan ngoãn. Hắn là một con sói, chỉ tạm thời thu lại móng vuốt sắc nhọn mà thôi.

Và bây giờ, con sói ấy đang quỳ ở đây. Lão tướng quân Cố Dung, cha của hắn, mặt mày tái nhợt vì tức giận, đang cúi đầu tâu trình với Hoàng thượng. Giọng nói của lão trầm và nặng trĩu. Ta biết, dù nhà họ Cố nắền, chuyện công khai đánh hoàng tử trong cung cấm cũng là một vết nhơ khó rửa, một sự xúc phạm không thể dễ dàng bỏ qua. Hoàng đế cần thể diện. Cái thể diện mỏng manh như lớp sơn trên đồ gỗ quý ấy. Sao hắn không hiểu? Một trận đòn trong bóng tối, một vụ “tai nạn” khó hiểu, thậm chí là một liều thuốc độc chậm… biết bao nhiêu cách có thể khiến kẻ đã xúc phạm ta phải trả giá mà không để lại dấu vết. Nhưng hắn không chọn. Hắn chọn cách thẳng tay nhất, rõ ràng nhất và cũng nguy hiểm nhất. Ánh mắt của hoàng đế từ trên cao nhìn xuống, lạnh lẽo và đầy tính toán, lượn qua khuôn mặt cúi thấp của lão tướng quân, rồi dừng lại ở cái lưng thẳng tắp đang quỳ dưới sàn. Không khí trong điện như đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở nhẹ của ta và tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài cửa sổ.

Ta nhắm mắt lại, cảm giác vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Kế hoạch ban đầu của ta chỉ là lợi dụng thế lực của Cố gia, lợi dụng sự chú ý của Cố Tri Luật để có thêm một con bài trong tay. Ta chưa từng muốn hắn thật sự bước vào cuộc đời mình, chưa từng muốn thấy hắn vì ta mà trở nên thương tích đầy mình, hay quỳ ở nơi này. Nhưng mọi chuyện giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Tiếng “tỷ tỷ” ngọt ngào ấy, cái nhìn ngoan ngoãn như chó con ấy, và cả sự ngang tàng không kiêng nể trời đất ấy… tất cả đã len lỏi vào những kẽ hở trong bức tường phòng thủ của ta. Ta mở mắt ra, nhìn thẳng vào bóng lưng ấy. Trong lòng bỗng dưng có một tiếng nói thì thầm: Có lẽ, từ lâu rồi, ta đã không còn đơn thuần chỉ muốn lợi dụng hắn nữa.

Mùi hương của trầm hương trong lều trại vẫn còn thoang thoảng, nhưng tôi đã không còn nhìn thấy cảnh tượng ấy nữa. Ánh mắt tôi đang dán chặt vào Cố Tri Luật. Hắn đang say sưa bàn luận về một kế hoạch nào đó, đôi mắt sáng lên như hai ngọn đuốc trong đêm. Chỉ một cái liếc nhìn của tôi cũng đủ khiến hắn khựng lại giữa câu nói. Giọng hắn vang lên, mang theo một chút dò hỏi: “Quân sư, ngươi cảm thấy ý tưởng này của ta có khả thi không?”

Câu hỏi của hắn kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức chợt ùa về. Một cảm giác mềm mại, lạ lùng len vào trong lòng, khiến ánh mắt vốn lạnh lẽo của tôi khẽ dịu đi một phần. Tôi tự hỏi, có phải chính sự nuông chiều vô điều kiện của hắn từ bao năm qua đã khiến tính tình của ta trở nên khó đoán như bây giờ? Ta nhẹ nhàng thở ra, hơi thở ấy hòa vào làn khói trầm, rồi mới kiên nhẫn đáp lời: “Ý nào cơ…”

Trí nhớ của ta đã quay ngược về rất nhiều năm trước, về cái ngày định mệnh ấy. Lúc đó, ta vừa định bước đi, không đành lòng chứng kiến cảnh hắn bị trừng phạt, thì đã thấy bóng dáng hắn xuất hiện trở lại, nguyên vẹn và vô sự. Trong lòng ta lúc ấy dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa nhẹ nhõm lại vừa chua xót. Nhẹ nhõm vì hắn không sao, còn chua xót vì ta chợt hiểu ra một sự thật tàn khốc: trên đời này, chỉ có quyền lực mới thực sự đáng sợ, mới có thể bảo vệ được những thứ mình muốn bảo vệ. Đó là lần đầu tiên trong đời ta thấm thía điều ấy.

Cũng chính trong khoảnh khắc mỏng manh ấy, khi Cố Tri Luật bước đến gần, ta đã không né tránh. Ta để hắn tiến lại, để khoảng cách giữa hai đứa thu hẹp lại chỉ còn một bước chân. Hắn hoàn toàn không ý thức được sự thay đổi thầm lặng trong tâm tư của ta, chỉ đơn thuần vui mừng khôn xiết vì sự “cho phép” ấy. Nụ cười của hắn rạng rỡ đến mức có thể xua tan cả u ám của một buổi chiều tà. Rồi hắn hào hứng rút từ trong lớp áo ngực, nơi sát trái tim, ra một câu. Hắn cầm nó bằng cả hai tay, dâng lên trước mặt ta với vẻ trang trọng như đang dâng một bảo vật vô giá.

“Tỷ tỷ, nàng đừng sợ bọn chúng!” Giọng hắn vang lên trong trẻo, chứa đựng một sự bảo vệ kiên định. “Sau này ai dám chọc nàng không vui, nàng cứ cầm roi quất thật mạnh vào hắn!” Ánh mắt thiếu niên ấy trong veo, không một tạp niệm, nhìn thẳng vào ta. Thần sắc trên khuôn mặt hắn bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường, như đang đọc một lời thề son sắt với trời cao. “Đến lúc đó, ai trên người có vết roi, ta sẽ thay nàng đánh trả lại! Bất kể là ai, ta đều gánh cho nàng.”

Lời nói của một đứa trẻ nghe thật ngây thơ và nông nổi. Nhưng Cố Tri Luật đã chứng minh đó không phải là lời nói suông. Năm tháng sau này, hắn đã làm đúng như lời hứa. Bất kể đối phương là hoàng thân quốc thích hay công tử danh môn, bất kể nguyên nhân là gì, chỉ cần trên thân thể kẻ đó xuất hiện vết tích từ Cố Tri Luật, Cố Tri Luật đều không một lần ngoại lệ, tìm cách trả thù gấp bội. Hắn dùng hành động của mình để vẽ một vòng tròn bảo vệ kiên cố xung quanh ta. Mà ta, từ lúc nào đã quen với sự bảo vệ ấy, thậm chí có phần… được đà lấn tới.

Tiếng Cố Tri Luật vang lên lần nữa, kéo tôi về với hiện tại. “Chính là kế hoạch vây thành dụ địch này.” Hắn nhìn tôi chăm chú, chờ đợi phản ứng. Trong đôi mắt sáng rực ấy, ta vẫn thấy bóng dáng của thiếu niên ngày xưa, nhiệt thành và chân thật. Chỉ là giờ đây, sau bao nhiêu sóng gió, thứ nhiệt thành ấy đã được bao phủ bởi một lớp sắc bén của quyền lực và mưu lược. Ta khẽ gật đầu, một ý nghĩ thoáng qua: có lẽ, ta thực sự đã bị hắn chiều hư rồi.

Mùi khói than và mùi mồ hôi ngựa vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi khi lời hắn nói vang lên. Tôi ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ thô ráp, ngón tay vô thức miết lên đường vân nứt nẻ của mặt bàn. Hắn đang vẽ ra một viễn cảnh, một tương lai mà hắn tin là chung đôi, với giọng điệu đầy nhiệt huyết của một kẻ sắp làm nên đại sự. Nhưng từng chữ, từng chữ của hắn như những mũi kim băng giá đâm xuyên qua lớp vỏ bình thản tôi đang gồng mình giữ kín.

"Đến lúc đó," giọng hắn vang vọng, đầy sắt thép, "chúng ta lật đổ tiểu hoàng đế non nớt kia xuống khỏi ngai vàng, dùng thanh đao chém đứt đầu nàng ta, treo lên cao ở cổng thành cho thiên hạ cùng chiêm ngưỡng."

Trong lòng tôi chợt thấy buồn nôn. Tôi tưởng tượng ra cái đầu nhỏ bé ấy, mái tóc đen mượt mà giờ đây sẽ lăn lóc trong bụi đất, đôi mắt to tròn vĩnh viễn nhắm lại. Hắn không thấy sao? Đó chỉ là một đứa trẻ.

"Phải tuyên cáo rõ ràng," hắn tiếp tục, ánh mắt sáng rực như ngọn lửa thiêu đốt, "hoàng tộc họ Sở, đến đây là kết thúc. Một triều đại mới sẽ mở ra."

Không khí trong trướng dường như đặc quánh lại, nặng trĩu mùi tham vọng và hận thù. Hắn hướng về phía tôi, vẻ mặt nghiêm túc pha lẫn chút mong chờ khó giấu. "Rồi đến lúc đó, chúng ta sẽ có thể…"

Tôi không thể ngồi yên được nữa. Các khớp xương như kêu răng rắc. Tôi đứng phắt dậy. Chiếc ghế ngã nhào ra phía sau, tạo nên một âm thanh chói tai. Nụ cười trên môi tôi lạnh đến nỗi chính tôi cũng cảm thấy tê cóng. "Nhiếp chính vương điện hạ," tôi nói, từng tiếng một, "sự oán hận của ngài đối với hoàng thất, quả thực đã thấm sâu vào tận xương tủy rồi."

Cố Tri Luật khựng lại. Ánh sáng trong mắt hắn chớp tắt một phần, thay vào đó là sự cảnh giác. Hắn nhíu mày, như thể đang cố giải thích một lẽ hiển nhiên cho một kẻ ngu ngốc. "Nhổ cỏ mà không diệt tận gốc rễ, thì đến mùa xuân năm sau, cỏ dại lại sẽ mọc lên còn um tùm hơn trước."

Hắn bước lại gần, áo choàng bằng da thú phủ vai phả ra hơi ấm và mùi động vật. "Hơn nữa, lòng dân từ lâu đã oán ghét cái dòng họ thối nát đó đến tận xương. Ta làm việc thuận theo lòng trời, hợp với ý dân, có gì là không đúng?"

Tôi gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, vô hồn. Tất cả những lời biện giải đều trở nên vô nghĩa. Ở chính giữa đại bản doanh của hắn, giữa những binh sĩ trung thành sẵn sàng tuân lệnh, tôi có thể nói thêm được điều gì? Mọi lời nói đều như giọt nước rơi vào biển lửa, chỉ phát ra một tiếng xèo nhỏ rồi biến mất. Tốt hơn hết là im lặng. Tôi quay người, ý định rời đi thật rõ ràng.

"Chờ đã."

Cố Tri Luật đưa tay ra, như muốn chạm vào vai tôi, nhưng lại dừng lại giữa không trung. Có vẻ hắn hiểu lầm sự im lặng của tôi. Mộọng lóe lên trong mắt hắn. "Nếu ngươi cảm thấy cách làm đó quá tàn nhẫn… chúng ta có thể thay đổi. Vẫn là chém đầu, nhưng có thể đưa ra pháp trường công khai. Để cho bách tính đang căm hận kia được tận mắt chứng kiến, được thỏa lòng căm phẫn."

Được lắm, thật là được lắm. Từ "nhân đạo" hơn ư? Một màn trình diễn đẫm máu trước công chúng để thỏa mãn sự hưng phấn của đám đông? Ngọn lửa giận dữ mà tôi cố nén bấy lâu bỗng bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Tôi quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm như dao quét thẳng vào mặt hắn, không giấu nổi sự ghê tởm và thất vọng. Tôi không thèm nói thêm một lời, chỉ phẩy tay áo dài một cái thật mạnh, như muốn quét sạch tất cả không khí ngột ngạt ở nơi này, rồi bước nhanh về phía cửa.

"Tiểu thư! Đợi một chút!"

Cố Tri Luật vội vàng gọi theo, giọng có chút hoang mang.

Nhưng hắn đã không kịp nói thêm. Mấy thuộc hạ thân tín nhất của hắn, những người vừa chứng kiến toàn bộ, đã nhanh chóng vây quanh hắn. Một người thậm chí còn dám đưa tay lên, khẽ ngăn cản hành động định bước tới của hắn, lắc đầu ra hiệu. Ánh mắt họ nhìn về phía tôi đầy phòng bị và cảnh cáo.

Chỉ có Tần Hằng, vị quân sư trầm mặc ít lời, lặng lẽ rời khỏi đám đông, bước những bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên định, đuổi theo tôi ra khỏi doanh trại. Bóng của hắn in dài trên mặt đất, hòa cùng với bóng tôi trong ánh hoàng hôn đang dần tắt.

Giữa đại điện trống trải, tiếng bước chân của chiến sĩ đều đặn như nhịp trống canh. Ta đã ngồi ở đây, trên chiếc ngai vàng lạnh giá, suốt hơn nửa canh giờ. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ cao, rọi xuống những làn khói hương trầm cuộn mình, phác họa nên một khung cảnh tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ngoài kia, bóng dáng của những người lính Ngự Lâm bất động như tượng gỗ, nhưng ta biết rõ từng hơi thở, từng cái chớp mắt của họ đều đang căng như dây đàn. Mùi sắt lạnh từ những thanh kiếm được giấu kín dường như cũng đã len lỏi vào không gian, hòa lẫn với mùi gỗ trầm hương cũ kỹ. Hắn vẫn chưa tới. Điều này trái ngược hoàn toàn với dự liệu của ta.

Tâm trí ta bất giác quay về cái đêm hôm qua, trong khu vườn đầy hoa mộc hương của phủ Nhiếp Chính Vương. Hương thơm nồng nàn, ngọt ngào đến chóng mặt ấy, giờ đây trong ký ức chỉ còn là một thứ mùi vị chua chát. Ta nhớ rõ từng bước chân chần chừ của mình khi đi trên con đường sỏi nhỏ và khuôn mặt đầy khó xử của Tần Hằng khi hắn chắn đường ta.

“Bệ hạ,” giọng nói của Tần Hằng vang lên đầy áy náy, cắt ngang dòng hồi tưởng củện tại. “Nhiếp chính vương… thực sự chỉ mới tỉnh lại. Tâm trí ngài ấy còn rối bời, mọi ký ức đều vẫn vương vấn ở những tháng ngày cách đây sáu, bảy năm rồi.”

Lúc ấy, ta đã cố gắng giữ cho nhịp thở thật đều. Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sáu, bảy năm trước… đó là khoảng thời gian hắn còn nhìn ta bằng ánh mắt nồng ấm, còn gọi ta bằng tiếng “tiểu thư” đầy trìu mến trước khi bước vào cung. Cảm giác tủi thân cứ thế trào dâng, nhưng ta phải nuốt nó xuống, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ. Ta biết mình phải tỏ ra cứng rắn.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng sự chuyển đổi tâm lý qua những chi tiết tinh tế: từ "tiểu thư" ngọt lịm của quá khứ đến sự im lặng đầy nặng nề ở hiện tại. Cảnh hội tụ của hai sợi tình cảm xung đột tạo ra độ căng thẳng tâm lý vô cùng khó chịu, khiến cốt truyện không còn đơn giản là tình yêu mà là sự giằng xé của số phận.

📖 Chương tiếp theo

Cố Tri Luật cuối cùng sẽ bước vào đại triện, và sự bộc lộ tình cảm của hắn sẽ lay động cả hoàng thành lẫn trái tim nữ chính.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram