Ta nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hiện lên hình ảnh ngày xưa hắn còn mặc áo bạc giáp, tay cầm trường thương đứng trước cổng cung, hứa sẽ bảo vệ ta đến cùng. Lúc ấy, tuyết rơi trắng xóa, nhưng đôi mắt hắn ấm hơn cả lò sưởi.
Mở mắt ra, ta đứng dậy. Chiếc long bào thêu phượng bay lượn trên người khẽ phất phới.
"Tốt."
Ta nói. "Vậy bản cung sẽ cho ngươi câu trả lời."
Cả điện thính như vỡ òặng. Ta thấy Tần Hằng mặt mày tái nhợt, gần như muốn ngã quỵ xuống. Còn Cố Tri Luật thì hai mắt sáng rực, như thể cả thế giới bỗng bừng lên ánh sáng.
Nhưng ta chỉ quay lưng lại, để lại một câu cuối cùng trước khi bước vào hậu điện: "Nhưng không phải hôm nay. Và càng không phải ở nơi này."
Bước đi trên hành lang dài, ta nghe thấy tiếng bước chân vội vã đuổi. Không cần ngoảnh lại cũng biết là ai. Mùi hương trầm nhẹ phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi kim loại từ bộ giáp trên người hắn.
Ta dừng bước trước hồ nước trong vườn ngự uyển. Những cánh hoa đào cuối mùa rơi lả tả trên mặt nước.
"Có phải ngươi đã chuẩn bị sẵn ba đạo quân ở ngoài thành không?"
Ta hỏi, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.
Đằng sau lưng, hơi thở hắn đột nhiên ngừng lại.
"Và có phải trong tay áo ngươi đang giấu một phong thư từ biên cương phía bắc, tố cáo bản câm mưu phản nghịch?"
Mặt nước hồ lăn tăn gợn sóng. Một con cá vàng nhảy lên, rồi lại chìm xuống.
Ta quay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi ánh sáng của hắn. "Tri Luật, ngươi thật sự cho rằng chỉ cần dọa được bản cung, mọi chuyện sẽ như ngươi muốn sao?"
Hắn mở miệng, nhưng không phát ra âm thanh. Trên gương mặt tuấn tú ấy, lần đầu tiên hiện lên vẻ bất lực của kẻ thua cuộc.
Ta bước đến gần, giơ tay lên. Hắn khép mắt lại, như chờ đợi một cái tát.
Nhưng ta chỉ nhẹ nhàng nhặt đi một cánh hoa đào đang dính trên vai áo hắn.
"Về đi."
Ta nói. "Dẹp hết quân đội ngoài thành, đốt hết những thư từ vô dụng ấy. Rồi ngày mai… hãy đến gặp bản cung ở Thủy Tạ Hàn Mai."
Ta quay lưng bước đi, không ngoảnh lại nhìn ánh mắt của hắn. Nhưng trong lòng biết rõ, đêm nay, cả hai chúng ta đều sẽ không ngủ được.
Những cánh hoa đào tiếp tục rơi, nhẹ nhàng như tiếng thở dài của mùa xuân sắp tàn.
Ta đã quen với việc hắn hiểu lầm ý của ta rồi. Nhưng lần này, hắn vẫn khiến ta giật mình.
Tiếng "phịch" nặng nề vang lên ngay trước điện. Cố Tri Luật đã ngồi bệt xuống nền đá lạnh, vạt áo bào tía vương giả xòe ra một cách vô tư. Hắn chẳng màng đến phẩm cách của một nhiếp chính vương uy nghiêm trước triều thần, càng không để ý đến người đứng ở phía sau của chính mình đang đứng không xa. Trong lòng ta chợt dâng lên một nỗi mệt mỏi khó tả, xen lẫn chút bất lực. Hắn luôn như vậy, chỉ muốn đạt được mục đích của mình bằng mọi giá, bất chấp tất cả.
“Không được, Tần Hằng đã nói rồi.” Giọng hắn oang oang, đầy uất ức. “Ta mới mười tám tuổi đã theo nàng, vậy mà nàng cứ mãi không chịu!”
Âm thanh ấy như một mũi khoan cứng nhắc đâm thẳng vào thái dương ta. Ta nhíu mày, đư ấn đường đang nhức nhối. Cảm giác khó chịu lan từ đầu ngón tay đến tận óc. Ta lướt mắt nhìn đám đại thần đang đứng hai bên, khuôn mặt ai nấy đều ngơ ngác, có người cúi đầu giả vờ nghiên cứu hoa văn trên hốt, có người lại đảo mắt nhìn lên trần điện. Một cảnh tượng thật buồn cười.
“Cứ treo ta lơ lửng như thế, dắt ta như dắt chó mà đùa giỡn.” Hắn tiếp tục, giọng càng lúc càng lớn, như muốn cả thiên hạ đều biết nỗi oan khuất của mình. “Ta hầu tẩm tới sáu năm rồi! Sáu năm! Đàn ông có mấy sáu năm chứ, vậy mà nàng vẫn khộn!”
Ta thở dài một hơi nhẹ, khẽ phất tay. Cử chỉ ấy nhỏ nhưng đủ uy lực. Đám đại thần như trút được gánh nặng, lập tức cúi đầu rú lên. Tiếng bước chân và tiếng xào xạc của áo quan hòa vào nhau, dần xa rồi mất hút. Không gian rộng lớn của chính điện bỗng trở nên trống trải, chỉ còn lại hơi thở của hai chúng ta và mùi hương trầm nhẹ lan tỏa từ lư hương đồng.
“Sở Linh Uẩn, nàng bỏ chồng bỏ con!” Hắn hét lên câu cuối cùng, ánh mắt đỏ hoe nhìn ta. “Nếu không, ta sẽ ăn vạ không đi nữa!”
Ta từ từ bước xuống những bậc thềm cao, từng bước một. Tiếng giày vải của ta chạm nhẹ vào đá phát ra âm thanh đều đều, khác hẳn với sự hỗn loạn trong lòng ta lúc này. Ta dừng lại trước mặt hắn, ánh nhìn từ trên cao áp xuống. Hắn vẫn ngồi đó, tư thế trẻ con, nhưng đôi mắt lại chất chứa đầy sự chờ đợi và tổn thương.
Ta cúi người xuống. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt đột nhiên thu hẹp lại. Ta đưa tay ra, dùng ngón tay nâng cằm hắn lên, buộc hắn phải nhìn thẳng vào mắt ta. Mái tóc dài của ta theo động tác mà rủ xuống, những sợi tóc mảnh mai lướt nhẹ trên gò má hắn, mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa mẫu đơn ta vẫn dùng. Một cảm giác mơ hồ, như có cái gì đó rất nhẹ đang chạm vào.
Cố Tri Luật hình như bị choáng ngợp. Đôi mắt hắn mở to, trong giây lát mất đi sự phòng thủ. Theo phản xạ, hắn khẽ nghiêng mặt, cọ cọ vào lòng bàn tay đang nâng cằm của ta. Cử chỉ vô thức ấy mềm mại và phụ thuộc, như một con mèo đang làm nũng. Nhưng ngay lập tức, hắn như bị điện giật, toàn thân khựng lại.
Một màu đỏ ửng từ từ lan từ cổ hắn lên, rồi phủ kín cả khuôn mặt tuấn tú, thậm chí cả vành tai cũng đỏ lên. Hàng mi dài đen nhánh của hắn chớp liên hồi, như muốn che giấu sự bối rối trong đáy mắt. Ánh mắt hắn đảo loạn, nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải, cuối cùng đáp xuống nền đá, nhất quyết không dám gặp lại ánh mắt đang quan sát hắn của ta. Không khí im lặng bao trùm, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính hắn, hay có lẽ là của ta.
Mùi hương trầm nhẹ trong điện Thái Hòa hòa lẫn với vị ngọt thoang thoảng của mứt quả trên bàn, tạo thành một thứ khí vị đặc biệt, vừa trang nghiêm lại vừa ấm áp. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ gỗ, rải những vệt vàng óng lên tấm thảm dệt hình rồng phượng. Tôi ngồi trên ghế, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn bằng ngọc, mắt không rời gương mặt đang biến sắc của người đàn ông trước mặt. Trong lòng dấy lên một nỗi buồn cười khó tả, lẫn chút xót xa. Anh ta vẫn là con người ngang ngạnh ấy, ngay cả khi cầu xin, cũng phải dùng giọng điệu ra lệnh.
Cố Tri Luật đứng đó, dáng vẻ cứng nhắc như một khối đá, nhưng đôi tai lại đỏ dần lên từ lúc nào không hay. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng dồn nén toàn bộ sự bối rối và hổ thẹn vào trong lồng ngực chật hẹp. Giọng nói cất lên, vẫn cố tỏ ra chắc nịch, nhưng từng chữ lại như bị mài vẹt đi sắc bén: “Cái… cái trò danh phận vô dụng ấy, ta chẳng thèm để tâm.”
Tôi biết hắn đang nói dối. Ánh mắt hắn lấm lét nhìn sang bộ ấm trà trên bàn tôi, rồi lại vội vã quay đi, chính là dấu hiệu của kẻ đang lo lắng chờ đợi câu trả lời. Trong lòng hắn giờ đây hẳn đang cuộn sóng, giữa niềm tin mới nhận ra và sự kiêu hãnh cũ kỹ vẫn chưa chịu lụi tàn.
“Dù sao thì hôm nay,” hắn nói tiếp, giọng càng lúc càng nhanh, như sợ bị ngắt lời, “nàng cũng phảột chỗ đứày! Một danh phận rõ ràng!”
Tôi vẫn im lặng. Sự im lặng ấy dường như khiến hắn thêm phần hoảng hốt. Hắn, giọng điệu trở nên gần như là trẻ con bướng bỉnh: “Nếu nàng không chịu… không chịu cho, ta sẽ ở lì đây, không đi nữa! Ta sẽ không rời khỏi hoàng cung này một bước nào!”
Hơi thở của hắn gấp gáp, ngực phập phồng. Có lẽ chính hắn cũng cảm thấy lý do này thật nực cười, nên vội vã viện dẫn thêm: “Tần Hằng và những người kia đã xác nhận rồi. Nơi này… nơi này trước kia vốn là chỗ của ta. Ta nhớ ra rồi. Ta muốn trở về, muốn dọn lại vào đây ở!”
Cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang cháy lên những tia lửa ngổ ngáo của hắn. Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, không phải là cười, mà là một biểu cảm chất vấn. Giọng tôi chậm rãi, rõ ràng từng âm tiết, cố ý kéo dài ra để mỗi chữ như một mũi kim châm: “Ta còn nhớ rất rõ, có người từng khẳng định rằng nữ nhân không thể nào gánh vác thiên mệnh, không đủ tư cách ngồi trên ngai vàng. Thế bây giờ là sao? Chỉ đòi một danh phận trong cung mà quên mất chuyện tạo phản rồi sao?”
Khuôn mặt Cố Tri Luật bỗng chốc đỏ ửng lên, không còn là đỏ ở vành tai nữa, mà là một màu đỏ thẫm lan khắp gò má. Sự hổ thẹn biến thành phẫn nộ, lại lẫn lộn cả sự sốt ruột khó che giấu. Hắn bước tới một bước, hai bàn tay nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. “Đó là… đó là do ta nhớ nhầm thời đại!” Hắn gần như gào lên, nhưng thanh âm lại có phần đứt quãng, “Vả lại, những lời Tần Hằng nói ban đầu nghe thật hoang đường, khó tin đến thế! Là có thể tin ngay được? Ta… ta đã từng nghĩ, chắc hẳn hắn đã bị nàng mua chuộc, dựng lên một câu chuyện điên rồ để lừa ta…”
Gió chiều khẽ lùa, mang theo hơi lạnh. Tôi nhướng đôi lông mày của mình lên, ánh mắt dò xét như muốn thấu suốt tâm can hắn. Câu hỏi tiếp theo được thả ra nhẹ nhàng, nhưng sức nặng lại không hề nhẹ: “Vậy bây giờ, ngươi lại tin rồi ư?”
Khoảnh khắc ấy, tất cả sự cứng rắn và phòng thủ trên người Cố Tri Luật dường như tan biến. Hắn không dám nhìn tôi nữa. Đôi mắt hắn cụp xuống, hàng mi dài khẽ rung rung. Cái đầu kiêu ngạo ngày nào cúi thấp, nhìn xuống đôi hài cẩm thạch của chính mình. Một tiếng thì thầm nhỏ như muỗi vo ve, đầy vẻ ngượng ngùng và xấu hổ, thoát ra từ giữa đôi môi mím chặt của hắn: “Ừ… tin rồi.”