Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nữ Đế Của Ta

Tướng quân ghen tuông xin ngủ trên tay

2990 từ

“Hay là… cơ ngực của ta không còn thơm nữa?” Hắn thì thầm. Câu nói nghe thật ngớ ngẩn và đáng thương.

Tôi hé mắt nhìn hắn trong bóng tối. Gương mặt góc cạnh vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo giờ đây nhuốm đầy vẻ bất an. Trái tim tôi chợt thấy mềm đi một chút, nhưng ngay lập tức lại cứng lại. Tình cảm ấy thật mong manh, dễ vỡ. Trước sự nghiệp đế vương, nó nhạt nhòa tựa sương mai.

“Có phải nàng để mắt tới tân khoa thái tiến cung hôm trước không?” Giọng hắn đột nhiên trở nên gắt gỏng, đầy ghen tuông. “Hắn đã không? Dung mạo so với ta thế nào? Đôi chân có dài bằng ta chăng?”

Tôi nhắm mắt lại, không đáp. Những so sánh vụn vặt ấy nghe thật trẻ con. Cố Tri Luật, đại tướng quân nắm giữ binh quyền trong tay, uy chấn triều đình, sao có thể trở nên nhỏ nhen và thiếu tự tin đến vậy chỉ vì chuyện tình cảm? Có lẽ chính vì hắn nắm giữ quá nhiều thứ, nên mới càng sợ mất đi thứ tình cảm ít ỏi này chăng?

“Tỷ tỷ, nàng nói đi, vì sao không nói gì?” Nước mắt hắn rơi xuống thật sự, từng giọt nóng hổi. “Có phải… nàng không còn yêu ta nữa rồi?”

Cảm giác ẩm ướt và mặn chát trên mặt khiến tôi cuối cùng phải mở mắt ra. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của hắn trong bóng tối, trong lòng dâng lên một nỗi chán nản khó tả. Tình yêu? Trong cung cấm sâu thẳm này, tình yêu vốn là thứ xa xỉ nhất. Thứ hắn cho là tình yêu, liệu có phải chỉ là sự phụ thuộc và chiếm hữu? Còn thứ tôi cần lại là quyền lực tối thượng, thứ có thể giữ vững ngai vàng của mình.

“Nếu ngươi bớt hành hạ ta vài lần,” tôi thở dài, đẩy nhẹ vai hắn ra, tạo một khoảng cách nhỏ giữa hai cơ thể đang dính chặt vào nhau. Người hắn nóng như lửa, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. “Có lẽ ta sẽ yêu ngươi nhiều hơn một chút.”

Tôi nói vậy, nhưng trong lòng lại lạnh giá. Tình yêu nhiều hơn một chút ấy, so với bình thường, rốt cuộc cái nào nặng hơn? Hắn dùng binh quyền để trói buộc tôi, để tìm kiếm cảm giác an toàn cho chính mình. Nhưng hắn không hề biết, chính thứ binh quyền ấy lại là mối đe dọa lớn nhất đối với tôi. Một vị hoàng đế không nắm giữ binh phù, chẳng khác nào con rối trên sân khấu, mãi mãi bị người khác giật dây. Đó tuyệt đối không phải là đế vị mà tôi khao khát.

Cố Tri Luật im lặng, đôi mắt nhìn tôi như muốn dò xét tận đáy lòng. Ánh mắt ấy chứa đầy nỗi đau và nghi ngờ. Hắn thật sự sợ tôi thay lòng. Nhưng hắn không hiểu, ngay từ đầu, trái tim của một vị đế vương đã không thể thuộc trọn về một người. Thứ duy nhất có thể khiến tôi cảm thấy an toàn, chỉ có thể là chính quyền lựình.

Đêm ấy, hắn ôm tôi thật chặt, như thể sợ tôi biến mất, buông tay. Còn tôi, nằm trong vòng tay ấy, mắt nhìn lên trần điện tối om, trong lòng đã tính toán từng bước đi tiếp theo. Binh quyền, thứ ấy nhất định phải về tay ta. Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, kể cả thứ hắn gọi là tình yêu này.

Ta ngã vào lòng hắn. Hơi thở của Cố Tri Luật phả xuống mặt ta, nóng hổi. Mùi hương trầm nhẹ từ long bào của hắn, thứ mùi ta đã quá quen thuộc sau bao đêm thức trắng, giờ lại như sợi dây vô hình siết chặt lấy nhịp tim đang loạn xạ. Bàn tay hắn khóa chặt vòng eo, lực đạo mạnh đến mức ta tưởng chừng xương cốt mình sắp vỡ vụn. Ta chưa kịp định thần, ánh mắt hắn đã như ngọn lửa thiêu đốt, chậm rãi trượt từ đôi mắt xuống mũi, rồi dừng lại nơi bờ môi ta đang vô thức cắn chặt.

“Tỷ tỷ là muốn dùng mỹ nhân kế với ta sao?” Giọng hắn trầm khàn, pha chút cười nhạt: “Vô dụng thôi. Ta chỉ chấp nhận danh phận.”

Câu hỏi ấy khiến ta giật mình. Lúc này ta mới nhận ra, trong lúc mải mê hồi tưởng về những chuyện cũ, về đứa con nhỏ đang ngủ say ở điện bên, ta đã vô thức cắn môi mình. Một thói quen nhỏ từ thuở còn là cung nữ mới lại bộc lộ. Trượt thắt lại. Hắn vẫn nhớ, vẫn để ý từng chi tiết nhỏ nhặt về ta như thế. Nhưng chính sự để ý ấy lại khiến khoảng cách giữa chúng ta càng thêm sâu thẳm. Yêu thương và nghi kỵ, chúng quấn lấy nhau như rễ cây độc, càng cố gỡ ra lại càng thêm bền chặt.

Nhưng ta đã ở bên hắn lâu như vậy rồi. Con trai chúng ta cũng đã bi bô tập nói. Máu đã đổ, người đã chết, những ân oán không thể hóa giải ấy đều đã xảy ra. Còn sợ gì một khung cảnh ái ân mập mờ này nữa?

Trong điện chỉ còn lại tiếng thở của hai người. Ánh nến vàng vọt chiếu xuống, bóng của chúng tôi in lên tường gạch, chập chờn như những hồn ma không thể siêu thoát. Ta không lùi, ngược lại, còn thuận thế dựa vào ngực hắn. Khoảng cách thu hẹp đến mức ta có thể đếm từng sợi mi dài của hắn, có thể ngửi thấy vị ngọt nhẹ của trà cung đình còn vương trên môi hắn. Hơi ấm từ cơ thể hắn tỏa ra xuyên qua lớp lụa mỏng, khiến da thịt ta như bị đốt cháy.

“Thật sự vô dụng sao?” Ta ngước mắt nhìn hắn, giọng nói nhẹ như hơi gió, nhưng mỗi chữ lại như mũi kim châm vào không khí đang ngột ngạt.

Ta nhớ lại lúc nãy, khi hắn lại một lần nữa đặt vấn đề danh phận lên bàn. Ta chỉ im lặng nhìn hắn, chờ đợi một câu trả lời mà chính ta cũng biết sẽ không bao giờ đến. Trong sự im lặng ấy, từ từ chìm xuống, rơi vào cái vực thẳm lạnh giá mà chính hắn và ta cùng tạo ra. Ta không muốn đào sâu vào nguyên nhân. Có lẽ cứ giữ mãi trạng thái cũng tốt. Như tấm màn che bằng sợi tơ, một khi giật mạnh, tất cả sẽ rách toạc, để lộ ra sự thật tàn khốc phía sau.

Giống như lời hắn đã nói trong một đêm say rượu, giọng đầy mệt mỏi: “Dù sao… ta cũng không thể tạo phản ngay trên đầu con ruột của mình.” Câu nói ấy là sợi dây cứu rỗi, cũng là vòng kim cô. Nó buộc chúng ta lại với nhau bằng mối liên hệ của đứa trẻ, nhưng cũng khóa chặt mọi lối thoát.

Vì thế, khi hắn hỏi, ta chỉ bình tĩnh khẽ rũ mắt, buông bàn tay đang vô thức nắm lấy cằm hắn xuống, định đứng dậy rời khỏi cái ôm này. Hành động tránh né. Một thói quen cũ. Nào ngờ lại bị hắn kéo mạnh về phía trước, thế là ta lại ngã vào vòng tay ấy, nơi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Ánh mắt hắn vẫn dán chặt lên môi ta, như thể đang chờ đợi một câu trả lời khác, một phản ứng khác. Bầu không khí trong điện càng lúc càng đặc quánh, nặng nề, mờ áo bởi làn khói hương trầm cuộn lên từ lò đồng. Ta nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, hòa lẫn với nhịp tim của hắn qua lớp áo bào. Một sự đồng điệu giả tạo.

Mùi hương trầm nhè nhẹ trong điện vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng tất cả hơi ấm vừa chớm nở đã tắt ngấm bởi một giọng nói trẻ thơ vang lên ngoài cửa. Trước khi tôi kịp cảm nhận hơi thở gần kề của Cố Tri Luật, bản năng tự vệ đã khiến tôi đẩy lồng ngực ấm nóng của hắn ra, tay vội vàng quệt qua khóe miệng như thể xóa đi một dấu vết tội lỗi. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xấu hổ mơ hồ, lẫn với một chút bực bội vì khoảnh khắc vừa rồi bị phá vỡ.

Đứa trẻ ba tuổi đứng nơi ngưỡng cửa, dáng vẻ như một cục bột nếp tròn trĩnh, đang vẫy tay đuổi các cung nữ lui xuống với vẻ mặt nghiêm trang kỳ lạ ở độ tuổi của nó. Chờ cho hành lang vắng lặng, nó mới lạch bạch bước vào, đôi giày nhỏ bằng gấm thêu phát ra những tiếng sột soạt nhẹ trên nền gỗ. Ánh mắt đen láy, long lanh như hai hạt sương trên cành mai, liếc nhìn tôi rồi lại chăm chú nhìn về phía Cố Tri Luật. Trong giây phút ấy, tôi thấy rõ khuôn mặt nhỏ bé ấy là một bản sao hoàn hảo đến kinh ngạc của người đàn ông bên cạnh – từ đường nét lông mày thanh tú đến chiếc cằm hơi nhọn, tất cả đều mang dấu ấn di truyền không thể chối cãi.

“Mẫu hoàng, vừa rồi hai người đang làm gì vậy ạ?” Giọng nó trong trẻo, ngây thơ, nhưng câu hỏi lại khiến không khí trong điện càng thêm ngột ngạt.

Rồi nó chìa ngón tay nhỏ xíu, chỉ thẳng vào mặt Cố Tri Luật, nói bằng một giọng điệu hồn nhiên đến mức tàn nhẫn: “Cha lại khóc nữa rồi à, xấu hổ quá!”

Tim tôi thắt lại. Tôi biết quá rõ Cố Tri Luật là người thế nào. Dưới vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo ấy là một trái tim đa sầu đa cảm, dễ tổn thương và luôn chất chứa những mặc cảm tự ti khôn nguôi. Những lời nói vô tư của đứa trẻ, với hắn, chẳng khác nào những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào chỗ yếu nhất. Tôi liếc nhìn hắn, thấy vành tai hắn đỏ lên rõ rệt, màu đỏ ấy không còn là sắc thẹn thùng của khoảnh khắc ái tình chớm nở, mà là màu của sự hổ thẹn và tổn thương đang bùng cháy. Hàng mi dài của hắn khẽ rung rung, như cánh bướm bị ghim chặt, che đi đôi mắt đang dần vẩn đục.

Cục bột nhỏ ấy, với sự bá đạo non nớt của mình, đã chạy đến đứng chắn ngay giữa tôi và Cố Tri Luật. Nó ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào cha nó, nói ra một câu mà tôi tin chắc không phải tự nó nghĩ ra: “Cha khóc lên xấu lắm, cẩn thận mẫu hoàng không cần cha nữa đâu!”

Nụ cười hì hì của nó vẫn còn nở trên môi, nhưng trong lòng tôi đã nổi lên một trận sóng nghi ngờ và bất an. Ai? Ai đã dạy đứa trẻ mới ba tuổi này nói ra những lời lẽ sắc nhọn như vậy? Mục đích của họ là gì? Nhìn Cố Tri Luật đứng im lặng, sắc mặt biến đổi, tôi gần như nghe thấy tiếng nứt vỡ thầm lặng trong trái tim vốn đã mong manh của hắn. Không khí trong điện bỗng trở nên lạnh lẽo, mùi trầm hương giờ đây thoảng qua như một lời than thở.

Mặt trời đã tắt hẳn sau những rặng cây phía tây, chỉ còn lại một mảng màu tím trên nền trời. Tiếng ve sầu rền rĩ trong vườn ngự uyển bỗng im bặt, nhường chỗ cho màn đêm yên tĩnh. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn lồng trong điện ra, lòng bỗng dưng thấy nao nao. Cái cảm giác ấy tựa như một giọt mưa, từ từ lan tỏa, không sao ngăn lại được.

Đứa bé nhỏ – con trai tôi – đã ngủ say trên chiếc sập nhỏ từ lúc nào? Nó nằm nghiêng, hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt, đôi má phúng phính còn hơi ửng hồng vì giận dỗi ban chiều. Tôi khẽ thở dài, ngón tay chạm nhẹ vào má nó. Da thịt trẻ thơ mềm mại và ấm áp dưới đầu ngón tay, mang theo mùi sữa ngọt ngào quen thuộc. Tôi nhớ lại cảnh tượng ban ngày, lòng bỗng thấy buồn cười.

Cố Tri Luật, người đàn ông ấy, đã đứng trước mặt mình với vẻ mặt nghiêm nghị đến lạ thường. Hắn nhíu mày, ánh mắt đảo từ trên xuống dưới nhìn đứa bé, rồi bất ngờ cất giọng. Giọng nói của hắn vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo một sự thất vọng rõ rệt. Hắn nói rằng đứa bé chẳng giống tôi chút nào, rằng nó không đáng yêu. Tôi khi ấy đã sửng sốt, quay đầu nhìn đi nhìn lại, giữ, không hiểu họ đang chơi trò gì. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa muốn bật cười, vừa thấy xót xa cho đứa bé.

Đứa bé phản ứng ngay lập tức. Đôi môi nhỏ của nó bắt đầu run run, mắt ươn ướt nhìn về phía tôi, dường như đang tìm kiếm sự bảo vệ. Nhưng trước khi những giọt nước mắt kịp rơi, Cố Tri Luật đã nhanh tay bóp lấy cái miệng nhỏ xinh ấy. Hành động của hắn không thô bạo, nhưng đầy uy lực. Hắn ra lệnh đừng khóc. Giọng điệu lạnh lùng khiến không khí quanh đó như đông cứng lại. Tôi thấy tim mình thắt lại, muốn mở miệng nói vài lời để bênh vực đứa trẻ. Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy vừa lóe lên, tôi đã bắt gặp ánh mắt của Cố Tri Luật.

Ánh mắt ấy liếc sang tôi, nhỏ bé mà đầy vẻ hung dữ. Nó không phải là sự giận dữ thực sự, mà giống như một lời cảnh báo, một sự nhắc nhở đầy tính chiếm hữu. Dường như hắn đang nói với tôi rằng hắn cũng là bảo bối của tôi, rằng tôi không được thiên vị. Tôi bỗng hiểu ra cái trò công kích lẫn nhau kỳ quặc này thực chất chỉ là một cách để hắn thu hút sự chú ý của tôi. Một cảm giác mềm lòng kỳ lạ trào dâng trong lòng tôi, trộn lẫn với chút bực mình và thương xót.

Suốt cả buổi chiều, Cố Tri Luật cứ thế ở trong hoàng cung, dùng đủ mọi cách để trêu chọc đứa bé. Hắn khi thì giả vờ lấy đi món đồ chơi của nó, khi thì cố tình nói những câu khiến nó phụng phịu. Đứa bé ban đầu còn kháng cự, nhưng dần dà cũng mệt lả, cuối cùng ngủ thiếp đi trong vòng tay của vú nuôi. Cảnh tượng ấy khiến tôi không khỏi lắc đầu. Tôi nhìn bóng dáng Cố Tri Luật đang đứng dưới ánh đèn, khuôn mặt hắn lúc này mất đi vẻ hung dữ ban ngày, thay vào đó là một sự bối rối kỳ lạ.

Hắn chần chừ bước lại gần tôi, từng bước một, như thể sợ làm kinh động không khí yên tĩnh trong phòng. Mùi hương trầm nhẹ từ áo bào của hắn thoang thoảng trong không gian, hòa với hương hoa nhài từ ngoài vườn bay vào. Hắn dừng lại cách tôi vài bước, đôi má ửng lên một màu hồng nhạt dưới ánh đèn. Rồi hắn cất tiếng, giọng nói nhỏ hơn bình thường, mang theo một sự ngập ngừng hiếm thấy. Hắn hỏi tôi rằng tối nay hắn sẽ ngủ ở đâu.

Câu hỏi ấy khiến tôi bất ngờ. Tôi ngước mắt nhìn hắn, thấy trong đôi mắt đen láy ấy ánh lên một tia mong đợi, một chút bất an, và cả một sự yếu đuối mà hắn thường cố giấu kín. Trái tim tôi chợt thấy nhói lên. Tôi nhớ lại những lần trước, mỗi khi hắn gặp chuyện không vui, hắn thường âm thầm tự dằn vặt một mình. Hoặc có khi, trên giường, hắn sẽ làm nũng, sẽ giả vờ yếu thế, giả vờ đáng thương để tôi phải dỗ dành, để tôi đổi chỗ, đổi tư thế cho hắn. Nhưng lần này, hắn không làm thế. Hắn chọn một cách khác, một cách trẻ con và kỳ quặc hơn, để nói lên nỗi lòng của mình.

Đêm đã khuya, tiếng gió thổi qua kẽ lá ngoài hiên nghe như tiếng thở dài. Tôi đứng đó, nhìn Cố Tri Luật, nhìn đứa con đang say ngủ, rồi lại nhìn căn phòng ấm áp này. Một cảm giác bình yên lạ thường chợt ùa về. Tôi biết, dù có chuyện gì xảy ra, dù ai có tranh giành nhau thế nào, thì họ vẫn là những người thân yêu nhất của tôi. Và tôi, tôi sẽ luôn ở đây để yêu thương cả hai.

Mặt hắn đỏ ửng lên như một trái mận chín, hai bàn tay cứ lơ lửng giữa không trung, không biết nên đặt vào đâu. Tôi liếc nhìn cái dáng vẻ ngượng ngùng ấy mà trong lòng bật cười. Cái người đàn ông này, rõ ràng là anh ta trêu chọc đứa trẻ trước, sao giờ đây lại có vẻ như chính mình là kẻ bị hại vậy? Cố Tri Luật cứ khăng khăng làm cho đứa bé khóc nức nở. Tiếng khóc thanh cao ấy vang khắp sân viện, nghe thật chói tai.

Tôi thở dài một hơi. Âm thanh đó thoát ra từ kẽ răng, mang theo sự bất lực. "Ngủ trên tay ta!"

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo phác họa mâu thuẫn tâm lý của anh hùng: một tướng quân uy lực bên ngoài lại là người yêu sơ cơ, dễ ghen tuông bên trong. Cách kể gián tiếp qua lời tường thuật của nữ đế tạo khoảng cách và thêm tính hài hước, vừa tình cảm vừa châm biếm đôi khi tình yêu kiêu ngạo cũng phải cúi đầu.

📖 Chương tiếp theo

Cố Tri Luật tiếp tục dùng chiêu trò lừa cả lòng nhân hậu của nữ đế để giành lại vị trí yêu thương trong lòng bà.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram