"Chị dâu! Chị có sao không?"
"Lũ nào dám động vào chị dâu của bọn tao trên địa bàn này!"
Những giọng nói trẻ trung, quen thuộc, đầy phẫn nộ. Lũ côn đồ quanh tôi bị hất tung, những cú đấm, cú đá nhanh như chớp giáng xuống người chúng. Tiếng rên la, tiếng vật lộn vang lên. Trong làn khói bụi mờ ảo, tôi nhận ra những khuôn mặt – những người bạn thân thiết thường đi cùng Phó Tấn Nam.
Cơ thể tôi run lẩy bẩy, những vết đau khắp người bỗng ý thức được. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi bò dậy, túm lấy vạt áo người gần nhất, giọng nói khàn đặc, gần như vỡ vụn: "Phó Tấn Nam đâu? Anh ấy ở đâu rồi?"
Mấy người bạn nhìn nhau, trên mặt thoáng nét do dự, áy náy. Một người trong số họ thở dài, cúi xuống nói với tôi, giọng trầm thấp: "Chị dâu… anh ấy đi rồi. Ra sân bay rồi. Giờ này… có lẽ đã lên máy bay."
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu tôi. Tất cả sức lực còn lại dồn vào hai tay, tôi siết chặt tay áo anh ta, hét lên, giọng đứt quãng: "Đưa tôi đến sân bay! Ngay bây giờ!"
Không ai chần chừ thêm. Họ đỡ tôi lên, dìu tôi ra khỏi căn phòng hỗn loạn, nhét tôi vào một chiếc xe đang nổ máy sẵn ngoài cửa. Chiếc xe phóng vút đi, xé toang màn đêm yên tĩnh. Tiếng gió rít bên tai như tiếng gào thét. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, một lời cầu nguyện điên cuồng: Phải kịp! Nhất định phải kịp!
Phó Tấn Nam không được chết. Anh ấy là một người tốt. Anh ấy không đáng phải chết trong một vụ tai nạn máy bay thảm khốc, không đáng phải mất mạng vì những hiểu lầm và âm mưu của tôi và người khác.
"Gọi… gọi cho anh ấy đi…"
Tôi thều thào, nước mắt giàn giụa.
Họ lần lượt bấm số, đưa điện thoại lên tai, rồi lại lắc đầu. Không có tín hiệu. Hoặc nghe máy. Bầu không khí trong xe ngột ngạt, chỉ có tiếng động cơ gầm rú và hơi thở gấp gáp của tôi. Để xoa dịu sự hoảng loạn của tôi, họ bắt đầu kể, ngắt quãng, về một Phó Tấn Nam mà tôi chưa từng biết.
Họ kể về một cậu bé giàu có nhưng cô đơn, từng bị người bảo mẫu thân tín nhất ngược đãi. Vết thương ấy khiến anh khép kín cảm xúc, không biết cách bày tỏ sự quan tâm, thậm chí là tình cảm. Họ nói, ngay từ lần đầu gặp tôi, ánh mắt anh đã khác. Chỉ là anh quá vụng về, không biết phải làm sao. Và họ, lũ bạn ngốc nghếch ấy, đã nghĩ ra đủ trò để giúp anh "gây ấn tượng" với tôi, nào ngờ lại đẩy mọi chuyện đi theo hướng tệ nhất, khiến tôi hiểu lầm rằng anh đang trêu chọc, khinh thường tôi.
Rồi họ kể về những ngày tôi nằm viện. Phó Tấn Nam, vừa thoát khỏi trận lũ, người còn yếu, đã nhất quyết ở lại bên giường bệnh của tôi. Một cậu ấm chưa từng biết cầm dao lại lặng lẽ vào bếp tập nấu ăn. Nấu hỏng hết mẻ này đến mẻ khác, tay đầy vết bỏng, nhưng vẫn cố chấp nấu tiếp. Và những hộp cơm "của đầu bếp nhà tôi"
ấy, thực ra là thành quả vụng về, đầy tâm ý của chính anh.
Tôi chợt nhớ lại vị mặn chát, vị cháy khét, vị rau nhừ trong những hộp cơm ấy. Một nụ cười nhỏ, đắng chát, vừa định nở trên môi thì nước mắt đã ứa ra, chảy dài xuống cằm. Trong lòng tôi, lời cầu nguyện càng thêm khẩn thiết: Xin hãy để tôi kịp. Hãy cho tôi một cơ hội để sửa sai.
Xe dừng phát gấp trước cổng sân bay quốc tế. Tôi, chân chạy trên mặt đất cứng, hướng về phía quầy làm thủ tục mà trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng thở của tôi trở nên khò khè, tiếng bước chân dồn dập vang lên trong không gian rộng lớn. Tôi nhìn thấy cổng kiểm soát ở phía xa.
Và rồi, giọng nói trầm trầm, trang nghiêm, phát ra từ hệ thống loa công cộng, lan tỏa khắp sảnh chờ: "Xin thông báo. Chuyến bay số hiệu… đi Mỹ, trong quá trình bay đã gặp phải hiện tượng thời tiết cực đoan bất thường… Máy bay đã rơi xuống vùng biển quốc tế. Hiện tại thông tin thương vong chưa được xác nhận…"
Thế giới quanh tôi đột nhiên tắt tiếng. Đôi chân tôi mất hết sức lực, khụy xuống nền đá lạnh buốt. Tuyến bay đó. Thời điểm đó. Tất cả đều trùng khớp. Anh ấy đã ở trên chuyến bay định mệnh ấy rồi. Một tiếng nấc nghẹn ứ trong cổ họng, rồi tôi òa khóc, tiếng khóc đau đớn, tuyệt vọng, xé toạc sự im lặng nặng nề xung quanh.
Đám đông xôn xao, bàn tán. Và rồi, từ trong dòng người hỗn loạn ấy, một bóng hình lao ra. Cao lớn, vội vã, quen thuộc đến mức làm tim tôi ngừng đập.