Chuỗi hạt vẫn còn hơi ấm của cơ thể, nhưng tôi đã ném nó đi. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như chậm lại. Tôi thấy rõ từng đường gân trên mu bàn tay Khâu Tuấn đang căng lên khi hắn đón lấy vật ấy. Một mùi khét lạnh, như sắt nung đỏ nhúng vào nước đá, bỗng xộc thẳng vào mũi tôi. Cơn nghẹt thở ban nãy chưa kịp tan, giờ lại quấn thêm một vòng dây thừng vô hình quanh cổ họng.
"Đừng đưa nó!"
Tiếng hét ấy xé toang không gian tĩnh lặng. Nó không phải một giọng, mà là hai, xoắn vào nhau như hai sợi tơ đỏ và đen, đầy tuyệt vọng và điên cuồng. Tôi quay đầu lại. A Thanh đứng đó, khuôn mặt không còn là khuôn mặt tôi quen biết. Nó giống như một tấm gương bị nứt vỡ, mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu một biểu cảm khác nhau: đau đớn, phẫn nộ và một thứ gì đó tựa như nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt cô nhìn tôi không còn là ánh mắt của người bạn cũ, mà là của một kẻ thù, một nạn nhân, một người đang chứng kiến tôi phạm phải tội lỗi không thể cứu vãn.
Tôi đã làm gì? Câu hỏi ấy lóe lên trong đầu như một tia chớp, nhưng đã quá muộn. Chuỗi hạt đã rời tay, vẽ một đường cong ngắn trong không trung, rơi gọn vào lòng bàn tay Khâu Tuấn. Cảm giác trống rỗng trong lòng bàn tay tôi lan tỏa ra toàn thân. Tôi như vừa tự tay cắt đứt sợi dây cuối cùng neo mình vào bến bờ an toàn.
Khâu Tuấn không do dự. Hắn giơ cao chiếc hộp gỗ sẫm màu đã cầm sẵn, đôi môi mấp máy những âm tiết cổ quái, trầm đục và lạnh lẽo. Chẳng có lửa, nhưng chiếc hộp bỗng bốc lên một thứ ánh sáng xanh lè, thứ ánh sáng của những đêm không trăng bên bờ đầm lầy, của rêu phong trên bia mộ cũ. Ánh sáng ấy nuốt chửng chuỗi hạt, phát ra một âm thanh xèo xèo như thịt sống bị đè lên tấm sắt nóng.
"Không! Khâu Tuấn, làm ơn đừng!"
Tiếng củông còn là tiếng hét nữa. Nó là một tiếng nấc nghẹn, một lời cầu, chứa đựng tất cả sự sụp đổ của một thế giới. Cô lao về phía trước, nhưng đôi chân dường như không chịu nghe lời, chỉ có thể lê từng bước ngắn. Trong ánh sáng xanh kỳ dị, tôi thấy Lưu Dương - hay thứ gì đó mang hình hài của Lưu Dương - đang bắt đầu thay đổi. Không phải là mất tan, mà là một sự phân rã tinh tế và đáng sợ hơn. Từng mảng trên cơ thể hắn nhạt dần, trở nên trong suốt, như khói, như sương, đang bị chiếc hộp kia hút vào một cách vô hình. Hơi lạnh tỏa ra từ nơi ấy khiến da tôi nổi lên những hạt gai nhỏ.
Hắn quay cái đầu đang trở nên mờ ảo về phía A Thanh. Ánh mắt lưu luyến ấy, tôi nhận ra nó. Nó giống hệt ánh mắt hắn nhìn cô trong buổi chiều hôm ấy, dưới gốc cây ngô đồng già, khi lá vàng rơi đầy vai. Chỉ khác là giờ đây, trong đôi mắt ấy còn có một biển trời xót xa và bất lực.
"Ngoan, đừng khóc vì anh."
Giọng nói của hắn vang lên, không từ miệng, mà từ một nơi nào đó rất xa, rất mỏng manh, như tiếng gió thổi. "Hãy sống thật tốt… quên anh đi."
Lời từ biệt cuối cùng. Nó nhẹ bẫng, nhưng lại đè nặng lên ngực tôi đến mức tôi tưởng mình sắp gãy đôi. Rồi hắn nhìn sang Khâu Tuấn. Ánh mắt van nài trong cái nhìn ấy khiến tôi bất giác rùng mình. Nó không phải van nài cho sự sống, mà có lẽ cho một sự kết thúc khác, một sự giải thoát nào đó mà chỉ hắn và Khâu Tuấn hiểu.
Tiếng còi cảnh sát, thứ âm thanh của thế giới thực, của trật tự và pháp luật, bỗng vang lên rất gần, xé tan không khí ma mị đang bao trùm. Sự căng thẳng đã giữ cho tôi đứng vững bấy lâu bỗng chốc tan biến. Đôi chân tôi mềm nhũn, không còn một chút sức lực. Tôi ngã vật ra giữa con đường vắng, lưng áo áp lên mặt đất lạnh ngắt. Bầu trời đêm đen thẫm hiện ra trước mắt, lốm đốm vài ngôi sao mờ nhạt. Tôi thở hổn hển, từng hơi thắt lại trong lồng ngực, trong khi ánh sáng xanh từ chiếc hộp và hình bóng cuối cùng của Lưu Dương dần nhòa đi trong tầm mắt mờ đục của tôi.
Tiếng bước chân của cảnh sát đang vội vã tiến lại gần, tiếng giày đập xuống mặt đường như những nhịp trống dồn dập đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Lời cầu xin của Khâu Tuễn vẫn còn đọng trong không khí, nặng trĩu một thứ gì đó vừa tuyệt vọng vừa chua xót. Tôi chưa kịp đáp lời, hay thậm chí chưa kịp hiểu trọn vẹn ý nghĩa của câu nói ấy, thì điều kinh hãi đã xảy ra trước mắt.
Lưu Dương, người đàn ông vừa còn đứng đó với ánh mắt âm lãnh, bỗng chốc run lên bần bật. Cơ thể hắn không còn là một thực thể vững chắc nữa. Từng mảng, từng mảng, tựa như cát bụi khô trên sa mạc bị một cơn gió quái ác thổi qua, tan ra, trở nên trong suốt. Ánh đèn đường màu vàng vốn mờ ảo chiếu xuyên qua hình hài đang phân rã ấy, tạo nên một thứ ánh sáng ma quái, xanh nhợt. Chỉ trong chớp mắt, chẳng còn lại gì. Hắn biến mất, không một âm thanh, không một dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại mùi khói lạnh của đêm khuya, mùi bụi đường cay nồng và tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng thế giới này còn nhiều điều tôi chưa thể hiểu và có lẽ sẽ chẳng bao giờ hiểu thấu.
…
Phòng thẩm vấn trong đồn cảnh sát tỏa ra mùi của sự căng thẳng, mùi mồ hôi lạnh và mùi giấy tờ cũ kỹ. Ánh đèn neon trắng toát chiếu xuống gương mặt A Thanh, tước đi mọi sắc thái, chỉ còn lại sự tái nhợt và đôi mắt trống rỗng. Cô ta khai nhận tất cả, từng chi tiết, với một giọng nói đều đều, phẳng lặng đến rợn người. Không biện minh, không, chỉ là một sự thừa nhận đã được dự tính từ trước. Vẻ mặt cô ta lúc ấy không phải là sự hối hận, mà là một sự tuyệt vọng đã chấp nhận, như con thiêu thân lao vào lửa sau khi đã mất đi thứ ánh sáng duy nhất dẫn đường.
Nhìn dáng vẻ ấy, một cơn đau nhói quặn lên trong lồng ngực tôi. Nó không phải là nỗi đau của sự phản bội đơn thuần, mà là nỗi đau của sự thương hại lẫn bất lực. Tôi thương cho một con người đã đánh mất chính mình và bất lực vì không thể nào với tay kéo cô ta ra khỏi vực thẳm mà cô ta tự lao xuống. Ký ức về một năm qua, những nụ cười, những quan tâm tưởng như chân thành, giờ hiện về như một thước phim châm biếm. Tôi đã trao đi sự nồng nhiệt của mình một cách ngây thơ đến thế, còn cô ta, từng bước một, nhẹ nhàng dẫn dắt tôi trên con đường mà cô ta đã rải đầy chông gai, hướng đến một vực sâu không đáy. Mỗi kỷ niệm giờ đây đều mang một lớp nghĩa đen tối, khiến tôi lạnh sống lưng.
Vị cảnh sát trung niên, những lời khai của ông ghi chép cẩn thận, đã gật đầu với tôi và Khâu Tuấn. Giọng ông trầm ấm, có chút mệt mỏi: "Hai bạn có thể về trước nghỉ ngơi đi. Nếu cần, chúng tôi sẽ liên hệ lại."
Bước ra khỏi cổng đồn, không khí đêm khuya ùa vào, mát lạnh và trong lành hơn, nhưng vẫn không rửa trôi được cảm giác ngột ngạt trong lòng. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, kéo dài hai cái bóng của chúng tôi trên mặt đường, méo mó và cô độc. Tiếng bước chân của Khâu Tuấn bên cạnh nghe nặng nề khác thường. Sự im lặng giữa chúng tôi giờ đây chất chứa quá nhiều câu hỏi chưa lời đáp. Cuối cùng, tôi không kìm được nữa. Giọng tôi khẽ run, cắt ngang màn đêm: "Khâu Tuấn… cậu và Lưu Dương, và cả A Thanh nữa… các cậu quen biết nhau từ bao giờ?"
In tôi. Dưới ánh đèn, đôi mắt anh phản chiếu một thứ ánh sáng phức tạp, nơi chất chứa quá khứ, day dứt và một nỗi buồn sâu thẳm. Hơi thở anh như nặng thêm một nhịp, trước khi thốt ra những lời mà dường như đã đè nén từ rất lâu: "Tôi và Lưu Dương… chúng tôi lớn lên cùng nhau. Nhà sát vách, cùng học một trường cấp ba. Còn A Thanh… là người sau này."