Tôi vẫn nhớ cái ngày nhìn thấy tên hắn trên bảng phân phòng ký túc xá. Một cái tên quen thuộc đến mức tim tôi đập thình thịch. Chỗ trống trên giường tầng hai, cạnh cửa sổ nhìn ra cây bàng già, người sắp sửa đến ở chung với tôi suốt bốn năm đại học, chính là hắn. Trong lòng tôi dâng lên một niềm vui khó tả, lẫn cả sự an tâm kỳ lạ. Thì ra số phận vẫn sắp đặt để chúng tôi tiếp tục làm bạn cùng phòng, tiếp nối những năm tháng cơi vô tư lự. Hắn là con nhà giàu có thật, xe đẹp, áo quần hàng hiệu, nhưng chưa bao giờ tỏ ra khinh thường ai. Hắn chi tiền như nước cho những cuộc vui, nhưng cũng sẵn sàng rút hết tiền trong ví để giúp đỡ một người bạn gặp hoạn nạn. Tính hào phóng và chân thành ấy khiến hắn có một vòng bạn bè rộng lớn, và tôi may mắn nằm trong số đó.
Thế nhưng, tất cả những dự định về một tương lai sôi động cùng nhau đã vĩnh viễn tan vỡ vào một buổi chiều hè oi ả. Tin dữ ập đến như một nhát dao chém ngang cuộc đời còn quá trẻ của hắn. Vừa thi đại học xong, vừa cầm trên tay tấm bằng lái xe còn thơm mùi mực, hắn đã lao vào một cuộc đua tốc độ nguy hiểm. Tiếng động cơ gầm rú cuối cùng đã lặp lại tai nạn thảm khốc. Tôi nhận được tin khi đang bơi ở hồ nước gần nhà, nước hồ mát lạnh bỗng chốc hóa thành băng giá xuyêịt. Cảm giác tê dại ấy ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau đó.
Và rồi tôi nghe kể về A Thanh. Cô gái ấy là mối tình đầu thời áo trắng của hắn, một mối tình trong sáng và sâu đậm đến mức hắn luôn trân quý, chưa từng vội vàng giới thiệu cô với đám bạn ồn ào của chúng tôi. Có lẽ hắn muốn giữ cho thứ tình cảm đẹp đẽ ấy một khoảng riêng tư, tách biệt khỏi thế giới xô bồ. Khi tai nạn xảy ra, A Thanh như một bông hoa bị vặt khỏi cành. Tin tức về một cô gái trẻ suy sụp hoàn toàn, bỏ học, rồi biến mất khỏi thành phố quê hương lan truyền trong tiếng thở dài tiếc nuối. Cô ấy đã tan biến vào hư vô, mang theo nỗi đau không gì bù đắp nổi.
Khâu Tuấn kể đến đây thì dừng lại, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, như đang cân nhắc từng lời nói tiếp theo. Không khí trong căn phòng trọ chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt. Mùi ẩm mốc của tường vữa cũ hòa với mùi khói nhang từ căn phòng bên cạnh khiến tôi hơi choáng váng.
“Triệu Minh,” giọng Khâu Tuấn trầm xuống, nặng trĩu một điều gì đó, “ngay từ lần đầu nghe cậu nhắc đến tên bạn gái mình là A Thanh, trong lòng tôi đã dấy lên một mối nghi ngờ kỳ lạ. Âm thanh của hai từ đó vang lên như một hồi chuông cảnh báo mơ hồ trong tiềm thức tôi. Lúc ấy, tôi đã cố ngăn cậu lại, nhưng ánh mắt đầy hy vọng và quyết tâm của cậu khiến lời cảnh báo của tôi trở nên vô vọng. Tôi biết mình không thể cản được một kẻ đình như cậu.”
Một nụ cười đắng chát nở trên môi tôi, vị chua của sự hối hận và xấu hổ trào lên tận cổ họng. Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc và mù quáng.
“Tôi cứ đinh ninh cậu là một tên lừa đảo, một kẻ mê tín dị đoan nào đó muốn trục lợi,” tôi thở dài, giọng nói nhỏ dần thành thì thầm, “Ai ngờ được, cậu mới là người có con mắt tinh tường, là bậc cao nhân thực sự. Chỉ có thể trách bản thân tôi quá ngu muội, kiến thức nông cạn, lại thêm đôi mắt mù quáng không phân biệt được chân giả. Tôi đã để mình rơi vào một mối quan hệ với một… thực thể không phải người, mà chẳng hề hay biết.”
Dừng một lát để lấy lại hơi thở, tôi ngước nhìn Khâu Tuấn, lòng tràn ngập một sự biết ơn chân thành không dễ diễn tả.
“Nhưng thật lòng, tôi phải cảm ơn cậu. Rõ ràng đang là kỳ nghỉ lễ, cậu có thể thong dong nghỉ ngơi, vậy mà lại vội vã lao đến tận nơi này để giải cứu tôi khỏi cạm bẫy. Ân tình này, tôi nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.”
Khâu Tuấn bước tới, vỗ nhẹ lên vai tôi, một cái vỗ đầy sức mạnh và sự an ủi. Hơi ấm từ lòng bà bên qua lớp vải áo truyền đến tôi một chút can đảm.
“Chúng ta là bạn học với nhau, đừng có khách sáo quá,” anh ta nói, giọng điệu trở nên thoải mái hơn, pha chút hào sảng, “Hơn nữa, việc trừ yêu diệt quỷ, bảo vệ bình thường, vốn dĩ là trách nhiệm từ ngàn đời của gia tộc huyền môn chúng tôi. Đó là sứ mệnh được truyền lại trong dòng máu.”
Anh ta nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc, ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuyên qua kẽ lá.
“Mà nói thật với cậu, mỗi lần tiêu diệt một ác linh, tu vi của bản thân tôi cũng được tăng tiến một phần. Vì vậy, hành động này của tôi cũng không hoàn toàn là vì cậu. Cậu đừng quá áy náy hay mang ơn.”
Khổm này tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng gió thổi qua kẽ tường gạch cũ. Ánh đèn từ phố chính phía xa rọi vào, vẽ nên một vệt sáng mờ nhạt dưới chân, chia cắt hai thế giới ồn ào và vắng lặng. Tôi vừa định giơ tay lên, cái cử chỉ chào tạm biệt chưa kịp hoàn thành, thì chiếc điện thoại trong túi rung lên một hồi dài, gắt gỏng. Màn hình sáng lòa. Một dòng tin nhắn hiện ra. Cái tên người gửi khiến mạch máu trong người tôi như đóng băng.
"Tiểu Triệu, tôi là cảnh sát lúc nãy. Cậu về chưa? Đang đi cùng ai thế?"
Một nỗi lo sợ mơ hồ, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy khí quản, thúc giục tôi phải trả lời ngay. Các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo, gõ ra từng chữ dứt khoát: "Tôi vẫn đang trên đường, đi cùng bạn học Khâu Tuấn."
Trong lòng tôi thầm nghĩ, có lẽ chỉ là một sự xác nhận thông thường thôi, chắc không có gì nghiêm trọng. Nhưng dấu ba chấm "đang nhập…"
Nhảy lên liên tục ở góc màn hình, như một nhịp đập tim hồi hộp, khiến sự bình yên vừa chớm nở tan biến.
"Gì vậy? Mặt mày tái nhợt thế?"
Giọng Khâu Tuấn vang lên bên tai, vẫn là âm điệu quen thuộc, ấm áp như mọi khi. Anh ta bước lại gần một chút, đôi mắt nhìn tôi với vẻ tò mò và lo lắng. Tôi muốn trả, muốn nói rằng chẳng có gì, nhưng cổ họng lại khô đắng, không phát ra thành lời.
Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên, từng dòng chữ mới hiện ra, như những mũi dao lạnh lẽo cứa vào tầm mắt.