Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tôi đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi.

Đứng trước cửa sổ, tôi nhìn ra khoảng trời xám xịt bên ngoài. Những đóa hoa viên đang nở rộ, nhưng sắc đỏ của chúng chẳng thể nào xua tan được cái lạnh lẽo đang bám chặt lấy xương tủy tôi. Tất cả chỉ là giả tạo thôi, tôi tự nhủ với lòng mình. Hoàng hậu chẳng xứng đáng và Tô Thừa Hiên càng không. Tôi không thể vì hạng người như bọn họ mà đau lòng, đúng vậy, tôi không thể. Nhưng tại sao bàn tay tôi vẫn run lên khi nghĩ đến những gì mình sắp làm?

“Trong phủ có hồi âm chưa?”

Giọng tôi khẽ đến mức suýt hòa vào tiếng gió thổi qua hành lang.

Thanh Hà gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên mượn. Nàng đưa tay vào trong ngực áo, lấy ra một phong thư còn vương hơi ấm của cơ thể. Tôi đón lấy, ngón tay chạm vào lớp giấy mỏng, cảm nhận từng đường gân chữ nổi lên dưới đầu ngón tay. Khi mở ra, nét bút quen thuộc của phụ thân hiện lên trước mắt. Người đã bí mật cho thám tử thâm nhập vào Khôn Ninh cung, và những gì họ báo về đã xác thực toàn bộ nội thư của ta là thật.

Tôi khẽ thở dài, cảm giác như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực vừa được nhấc lên một chút. Phụ thân cuối cùng cũng đồng ý với kế hoạch của ta. Nhưng tôi biết người không hề vui vẻ gì khi chấp nhận điều này. Nét chữ của người hơi run, không còn cứng cáp như ngày nào. Người già rồi, và tôi đang kéo cả gia tộc vào một ván cờ không lối thoát.

Chỉ vài ngày sau, bức thư thứ hai của phụ thân tới. Lần này, lời lẽ gay gắt hơn hẳn, từng chữ như những nhát dao cứa vào lòng tôi. Rõ ràng, những gì thám tử chứng kiến trong Khôn Ninh cung đã khiến thế giới quan của phụ thân sụp đổ. Người viết: “Con gái, ta không ngờ trên đời này lại có thứ quỷ dị như vậy. Nó tự xưng là Hệ Thống, nhưng ta thấy nó chẳng khác gì yêu ma tà thuật.”

Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại lần đầu tiên mình chứng kiến Hoàng hậu đối thoại với thứ tự xưng là Hệ thống kia. Cảm giác khi ấy thật kỳ lạ, như thể tôi đang nhìn thấy một thế giới khác đang nuốt chửng thế giới này. Nhưng lần này, phụ thân không còn do dự như ta nữa. Người sảng khoái đồng ý với đề nghị của ta. Chỉ có một điều, ở trong cung phụ thân chẳng giúp được gì nhiều, ta phải đơn độc đối phó với cái gọi là Hệ thống kia.

Nhưng ta không sợ. Tất cả, chỉ cần ta có thể thoát khỏi đây, cái giá nào ta cũng cam lòng. Tôi đã sống quá lâu trong bóng tối của Hoàng hậu và Tô Thừa Hiên, chịu đựng những trò hề của họ. Hiện tại, Hoàng hậu đang bị Tô Thừa Hiên “bảo vệ” trong Khôưới danh nghĩa cấm túc. Nàng ta vừa mới “sảy thai”, lấy lý do gì để gặp nàng ta đây? Không, tôi phải kiên nhẫn. Mấy năm còn đợi được, huống hồ là mấy ngày ngắn ngủi này.

Tôi bước ra khỏi phòng. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán lá chiếu xuống mặt đất. Ngự Hoa Viên hơ rực rỡ, hương thơm thoang thoảng trong gió. Thời tiết vô cùng đẹp, nhưng lòng tôi lại chẳng thể nào thư thái.

“Nương nương, người thật sự muốn làm vậy sao?”

Thanh Hà lo lắng hỏi, giọng như sắp khóc. Nàng đã theo tôi từ khi tôi còn là một tiểu thư khuê các, chứng kiến tất cả những gì tôi đã trải qua. Nàng biết tôi đang chuẩn bị cho điều gì và nàng sợ.

Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt nàng. “Thanh Hà, ngươi có tin vào số phận không?”

Nàng lắc đầu, rồi lại gật đầu, không biết phải trả lời thế nào.

“Ta không tin.” Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. “Ta chỉ tin vào những gì ta có thể nắm giữ trong tay. Và lần này, ta sẽ nắm giữ vận mệnh của chính mình.”

Vết thương trên người ta vẫn còn âm ỉ, từng đợt đau nhói các khớp xương mỗi khi cử động. Trận rơi xuống nước hôm ấy suýt lấy đi mạng sống của ta, nhưng Hoàng hậu chẳng hề nao núng. Bà ta chỉ phạt ta cấm túc, như thể đó là một ân huệ. Đáng lẽ ta nên nằm trên giường tĩnh dưỡng thêm vài ngày, để làn da kịp hồi phục sau những cơn sốt, để hơi thở trở lại nhịp điệu bình thường. Nhưng khi lệnh cấm túc vừa được gỡ bỏ vào sáng nay, việc đầu tiên ta nghĩ đến chính là phải đi tìm chuyện.

“Yên tâm, ta sẽ chừng mực thôi.”

Ta trấé Thanh Hà, nhưng trong lòng ta đã hưng phấn đến cực điểm. Từng thớ thịt trong cơ thể ta như co rút lại, sẵn sàng cho một cuộc chiến. Ta biết mình đang làm gì và ta cũng biết hậu quả sẽ ra sao. Nhưng có lẽ, chính cái cảm giác nguy hiểm này mới khiến ta cảm thấy mình còn sống.

Thanh Hà định nói thêm gì đó, nhưng nó không kịp nữa. Hoàng hậu đã tới. Vẫn là bài cũ, nàng ta bắt đầu gây khó dễ, bắt ta phải quỳ hành lễ. Nắng gắt chiếu xuống từ trên cao, thiêu đốt từng tấc da thịt. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt lớp áo mỏng, dính chặt vào lưng. Mùi đất khô nóng bốc lên từ mặt sân, hòa cùng mùi oải hương từ tay áo của Hoàng hậu, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu đến nghẹt thở.

Mãi đến khi nào uống xong chén trà trong đình, Hoàng hậu mới cho phép ta đứng lên. Đó là nhờ các đại thần ở tiền triều đang gây sức ép với Hoàng đế, nếu không, e là nàng ta sẽ bắt ta quỳ đến lúc ngất xỉu mới thôi. Ta biết rõ điều đó. Bàết chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn đỏ au.

Hoàng hậu nổi danh khắp hậu cung vì thói hành hạ kẻ khác. Nàng ta gọi đó là “dạy dỗ tiểu tam”. Những người nhẫn nhịn ai hiểu “tiểu tam” là cái gì, nhưng chắc chắn chẳng phải lời tốt đẹp gì. Còn Tô Thừa Hiên thì coi đó là biểu hiện của tính tình “thẳng thắn, bộc trực”. Hắn cho rằng Hoàng hậu quản giáo phi tần là điều đương nhiên. Nếu có ai đem chuyện đi cáo trạng, hắn sẽ khép kẻ đó tội “kẻ dưới phạm thượng”.

Hôm nay, ta thực sự muốn làm “kẻ dưới phạm thượng” một lần.

Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác ấy. Đầu gối tôi đã tê dại từ lâu, đến nỗi tôi chẳng còn phân biệt được đau đớn là thuộc về xương khớp hay chỉ là ảo giác do thần kinh tạo ra. Hai bàn tay tôi run rẩy không kiểm soát, những ngón tay bấu chặt vào mặt đất lạnh ngắt như thể đó là điểm tựa cuối cùng giữa cõi đời này. Tôi đã quỳ suốt, từ lúc mặt trời còn treo lơ lửng trên nóc cung điện cho đến khi bóng chiều dài ra như những vết thương tím tái trên nền gạch.

Và rồi Hoàng hậu cuối cùng cũng mở miệng. Tôi có thể nghe thấy giọng nàng vang lên, thanh thoát nhưng chứa đầy sự khinh bạc mà nàng không thèm che giấu. Nàng bảo thị nữ rót một chén trà, đưa về phía tôi bằng một nụ cười lạnh tanh: “Hiền phi, cực khổ cho ngươi rồi, uống chén trà này cho ấm bụng.”

Những làn khói trắng cuộn lên từ miệng chén, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Nhưng tôi biết thứ tôi sắp uống không phải là sự ấm áp. Tôi ngoan ngoãn đón lấy chén trà, cảm nhận lớp men sứ trơn nhẵn dưới đầu ngón tay mình. Ngay trong khoảnh khắc đầu tiên ngón tay chạm vào thành chén, tôi cố tình run lên, như thể bị bỏng bởi hơi nóng dữ dội. Cả chén trà nóng hổi nghiêng đổ, nước sánh ra ngoài, hắt thẳng về phía Hoàng hậu.

Dĩ nhiên, nếu chỉ là hắt nước thì quá lộ liễu. Nhưng tôi đã tính toán từ trước. Tôi biết Hoàng đế sắp sửa bước vào lúc này, khi mặt trời vừa khuất sau rặng cây từ đình nghỉ mát. Tiếng bước chân của ngài vọng lên từ xa, nhịp nhàng và đầy uy quyền.

Hoàng hậu giật mình nhảy dựng lên khi nước trà văng vào tay áo nàng. Tôi nhìn thấy vẻ mặt nàng biến đổi trong tích tắc, từ ngạc nhiên sang phẫn nộ, rồi cuối cùng là một sự hung hăng không thể kìm nén. Khi nàng bắt gặp ánh mắt tôi, cái nhìn vờ như ngây thơ, vờ như bình thản, nàng lập tức bùng nổ: “Ta đã nói ngay từ đầu các ngươi chẳng có đứa nào ra gì mà! Đồ tiểu nhân hèn hạ!”

Một cái tát giáng thẳng về phía tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ tay nàng. Nhưng khi bàn tay nàng còn chưa chạm tới mặt tôi, tôi đã nhanh hơn một bước. Tôi lảo đảo lùi về phía sau, mấy bước chân loạng choạng như thể bị đẩy ngã, rồi ngã nhào ra khỏi đình, đổ sầm xuống ngay dưới mũi giày thêu rồng của Hoàng đế.

“Hoàng hậu! Nàng làm cái gì vậy?”

Tiếng quát của Tô Thừa Hiên vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Tôi có thể cảm nhận được sự đau lòng và tức giận, đừng âm tiết, như thể ngài vừa chứng kiến một điều không thể tin nổi.

Tôi nhắm mắt lại, để cơ thể mình rơi vào trạng thái “ngất lịm” một cách hoàn hảo. Cái ngất này chẳng liên quan gì đến cái tát của Hoàng hậu cả. Đơn thuần là do tôi đã quỳ quá lâu, cơ thể vốn đang suy nhược, đứng. Tôi có thể nghe thấy Hoàng hậu gào lên với Tô Thừa Hiên, giọng nàng chói chang và đầy oán hận, khăng khăng rằng tôi đang giả vờ. Dù cho cả thái y viện được triệu đến, dù cho họ khẳng định tôi thực sự hôn mê, nàng vẫn nhất quyết không tin.

“Hoàng hậu, đừng quậy nữa! Hiền phi, nàng vừa mới mất con, nếu nàng có mệnh hệ gì, triều đình sẽ dâng sớ đàn hạch đấy!” Giọng Tô Thừa Hiên vang lên, lạnh lùng và mang theo một lời cảnh cáo nặng nề. Tôi nằm im, lắng nghe tiếng tim mình đập đều đều, cảm nhận mặt đất ẩm ướt dưới lưng, và biết rằng mình đã thắng.

# Bản viết lại

Ta nhận ra mình đang chìm trong một vùng tối êm ái lạ thường, nơi không có tiếng mắng chửi, không có những ánh mắt oán hận. Thật ra, đây mới là khoảnh khắc dễ chịu nhất kể từ khi ta bước chân vào cung cấm.

Tiếng gầm của Hoàng đế vọng từ xa, như thể xuyên qua một lớp bông dày:

“Ta tin! Tô Thừa Hiên, cái đồ khốn nạn! Ngươi dám tin!”

Ta có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên ngoài: Hoàng hậu đứng đó, hai tay nắm chặt, mắt long lên sòng sọc. Nàng chẳng còn giữ lại chút thể diện nào cho bậc quân vương. Từng lời nàng thốt ra như những nhát dao cứa thẳng vào lòng tự tôn của kẻ đang đội mũ bình thiên.

“Đừng quên lúc đầu nếu không phải ngươi cầu xin, ta thèm vào cái chức Hoàng hậu rách nát này chắc! Đồ tra nam! Đồ rác rưởi!”

Ta nghe rõ mồn một từng tiếng vỡ vụn của chiếc bình gốm xanh bị ném xuống nền đá. Âm thanh ấy vọng và như một bản nhạc kỳ lạ, vừa chói tai lại vừa giải thoát.

Hoàng đế bị mắng té tát trước mặt bao nhiêu thái y. Sự nhục nhã hằn sâu trên khuôn mặt đỏ bừng của hắn. Nhưng vì trong lòng còn vương vấn chút tình cũ, hắn chỉ có thể gầm lên trong tuyệt vọng:

“Từ hôm nay, nàng túc trực bên giường Hiền phi, sắc thuốc bưng cho đến khi nàng tỉnh lại. Nếu không, cút về Khôấm túc tiếp!”

“Cấm thì cấm! Ta sợ ngươi chắc!”

Hai người cãi nhau một trận long trời lở đất, cuối cùng đường ai nấy đi. Hoàng hậu bắt đầu làm ra vẻ “vai” hầu hạ, nhưng thực tế là ở đó nàng dằn mâm xẻ thố, từng động tác đều chất chứa sự phẫn nộ.

Còn ta? Ta thực sự đang tận hưởng bóng tối trong cơn mê. Vì trong lúc mọi người hỗn loạn, giọng nói của Hệ thống cứ lải nhải bên tai, như một kẻ buôn chuyện không biết mệt mỏi:

“Đã bảo cái tên đó chẳng ra gì mà, ngay từ đầu mục tiêu chỉ là công lược thôi, xong việc là đi ngay. Thế mà ngươi cứ đòi ở lại vì cái gì mà ‘tình yêu chân thành?”

Hệ thống bắt đầu lôi kéo, giọng nó trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết:

“Giờ mà về, bao nhiêu mỹ nam ở thế giới hiện đại đang chờ, việc gì phải treo cổ trên một cái cây khô!”

“Ngươi nhìn xem, đều là lũ nữ nhân quyến rũ thôi, mà kể cả hậu cung có đầy thì hắn cũng chẳng chạm vào ai khác ngoài...”

Ta mỉm cười trong bóng tối. Phải rồi, ta đã quá mệt mỏi với những màn kịch này. Nhưng còn một điều mà Hệ thống không hiểu: đôi khi, giữa những lời ngon tiếng ngọt và sự thật phũ phàng, ta vẫn chọn ở lại để nhìn tận mắt kết cục của chính mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện sâu sắc duality giữa bản ngã chiến lược và dục vọng nhân bản của nữ chính, khi tiếng nói của Hệ thống trở thành gương phản chiếu sự lừa dối bản thân. Cảm giác run tay, đá nặng trên lồng ngực—những chi tiết tâm lý nhỏ này đã nói lên điều mà lời thoại không thể diễn tả được.

📖 Chương tiếp theo

Nữ chính sẽ bất ngờ phát hiện những mâu thuẫn trong kế hoạch của Hệ thống, hay bước vào một tình huống ngoài tầm kiểm soát?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram