Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tôi vẫn nhớ cái ngày tờ giấy trắng tinh khôi, một dấu máu đỏ chót. Khi đầu ngón tay tôi vừa chạm vào văn tự, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, và rồi bóng hình hư ảo ấy hiện ra ở trung tâm căn phòng. Đó là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, mặc bộ đồ kỳ lạ để lộ cả tay chân – thứ tôi chưa từng thấy bao giờ trong đời. Nàng cúi xuống nhặt tờ giấy lên, khóe môi kéo thành một đường cong đầy thỏa mãn.

“Được rồi, xong nhé, bé cưng. Khi nào chuẩn bị xong thì gọi, mà gọi cũng chẳng ích gì, cùng lắm là ba ngày nữa, thời hạn đến là ngươi sẽ tự động biến mất khỏi đây. Ký chủ cũ, bái bai!”

Giọng nói của nàng vang lên như tiếng chuông bạc, nhưng mỗi chữ lại như một nhát dao cứa vào lòng tôi. Tôi muốn hét lên, muốn vồ lấy nàng, nhưng thân thể tôi cứng đờ như khúc gỗ. Rồi nàng biến mất, tan vào không khí như chưa từng tồn tại. Trong căn phòng giờ chỉ còn lại mỗi tôi. Tôi đứng lặng, hai tay buông thõng bên hông, bỗng nhiên bật cười đến mức nước mắt giàn dụa trên má. Tiếng cười ấy vọng vào những bức tường lạnh lẽo, nghe thê lương như tiếng khóc.

Ba ngày. Ba ngày là quá đủ để tôi thu xếp mọi chuyện. Thật sự, tôi đã đến mức không thể mệt mỏi hơn nữa. Cuộc đời này, kể từ khi bước chân vào cung, chưa một ngày nào tôi được sống cho chính mình.

Tôi không lãng phí một giây nào. Vội vàng viết phong thư truyền tải thông qua mật đạo của gia tộc, nét mực trên trang giấy vì những ngón tay lạnh cóng. Phong thư ấy sẽ tới tay phụ thân. Mọi người đều đang khẩn trương đóng trọn vai diễn của mình, còn tôi thì đang diễn vai cuối cùng của một kẻ sắp chết.

Về phần Thanh Hà – tỳ nữ thân cận, cũng là người duy nhất tôi còn lưu luyến ở thế giới này – tôi đã tìm cách đưa con bé ra khỏi vòng xoáy máu tanh. Trước đó, tôi cố ý chọc giận Hoàng hậu một lần để con bé bị phạt lây, rồi nhân cơ hội đó xin Hoàng đế ban thưởng. Tôi nhận tội “cố ý khiêu khích Hoàng hậu” để đổi lấy việc thả Thanh Hà ra khỏi cung. Khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy khuất sau cánh cửa cung, lòng tôi như có ai bóp nghẹt, nhưng tôi biết đó là điều đúng đắn duy nhất còn lại trong cuộc đời đầy rẫy sai lầm này.

Cánh cửa cung khép lại, tiếng then cài nặng nề như ghim vào lồng ngực tôi. Tôi đứng đó, mắt nhìn theo bóng dáng nhỏ bé vừa khuất sau bức tường đỏ thẫm, lòng chẳng còn vướng bận nào nữa. Thanh Hà đã đi rồi, con bé ấy đã rời khỏi cái lồng giam này, thoát khỏi số phận mà tôi từng nguyền rủa mỗi đêm.

Nhờ vào cái danh “quan hệ” mà tôi đã vắt kiệt những năm tháng còn lại trong cung để gây dựng, tôi đưa con bé ra ngoài. Nếu để nó theo đường bình thường mà rời khỏi cổng thành, e rằng nhà ngoại của nó sẽ lập tức khẩu, giết chết nó ngay khi nó vừa đặt chân ra khỏi vòng tay của ta. Con bé biết quá nhiều bí mật. Nó không thể sống nếu thiếu sự bảo hộ của ta, dù chỉ một ngày.

“Nương nương, người hãy bảo trọng.”

Lúc biệt ly, mắt Thanh Hà đỏ hoe nhưng nó không thốt thêm lời nào. Tôi thấy đôi tay nó run lên, siết chặt lấy vạt áo. Con bé tưởng rằng nó sắp bước đến một thế giới tươi sáng, nơi không còn những âm mưu, những lời dối trá. Nhưng nó đâu biết, nó tưởng mình thực sự sẽ chết nếu ở lại, mà tôi lại nghĩ khác. Tôi mỉm cười, một nụ cười mà chỉ có tôi mới hiểu nỗi đau đằng sau nó.

“Cô gái ngoan, đừng khóc. Hãy chạy trốn thật xa. Đây là việc cuối cùng mà ta có thể giúp ngươi.”

Tôi vỗ vai con bé, ôm nó vào lòng lần cuối. Hơi ấm của nó lan tỏa qua lớp lụa mỏng, khiến tôi nhớ lại những đêm dài nó ngồi bên cạnh, kể cho tôi nghe về quê nhà, về những cánh đồng lúa chín vàng mà nó chưa bao giờ thấy lại. Tôi thì thầm vào tai nó:

“Nếu con trốn thoát…”

Tôi nhắm mắt, cố giữ giọng không run, rồi nói tiếp: “Thì hãy cắn nát viên châu trong miệng. Nó sẽ khiến con ra đi thanh thản, không còn đau đớn.”

“Vâng, nương nương.”

Thanh Hà gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Nó không hỏi tại sao tôi lại đưa cho nó một viên ngọc chết. Nó tin tôi tuyệt đối. Sự tin tưởng ấy như một lưỡi dao cứa vào tim tôi.

Cánh cửa cung đóng sập lại, vướng bận cuối cùng của tôi cũng tan biến theo bóng nó. Tôi đứng đó, đếm từng nhịp thở, cảm nhận không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt. Rồi tôi nghe tiếng bước chân rộn ràng từ phía hành lang. Hoàng hậu đã tới.

À, tôi quên mất. Vì tôi đã thừa nhận mình hãm hại Hoàng hậu, nên chắc chắn tôi sẽ chịu phạt. Hình phạt dành cho tôi, trong mắt Hoàng thượng, chỉ là cấm túc nửa năm. Nhờ vào việc tôi đã đóng vai một con cừu suốt mấy năm qua, trong mắt Hoàng đế, tôi chẳng có chút đe dọa nào. Hắn không tin tôi dám hại người, càng không tin tôi dám động đến Hoàng hậu. Thêm vào đó, việc Hoàng hậu “dạy dỗ tiểu tam” đã trở thành cơm bữa trong cung, đẩy tôi ngã, tát tôi một cái khiến tôi hôn mê chẳng là gì to tát trong mắt hắn. Hắn nghĩ tôi chỉ là một con rối vô hại, một món đồ trang trí trong hậu cung.

Tôi nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. Họ không biết rằng con cừu non này đã giấu trong lòng những chiếc răng nanh sắc nhọn nhất. Và họ cũng chẳng biết rằng viên châu trong miệng Thanh Hà không phải để giết nó, mà để cứu nó khỏi sự truy đuổi của những kẻ muốn bịt miệng nó mãi mãi.

Ta chủ động nhận tội, không phải vì ta ngu muộịu số phận. Ta làm vậy chỉ để bảo vệ tỳ nữ của ta, kẻ đã vì ta mà suýt mất mạng dưới roi của Hoàng thượng. Trong lòng Hoàng đế, khi ấy dâng lên một chút áy náy nhỏ nhoi – hắn cho rằng ta nhận tội thay người khác là vì lòng trung thành ngu xuẩn. Vì thế, hắn chỉ phạt ta cấm túc nửa năm. Nửa năm. Ta bật cười trong bóng tối của cung Khôn Ninh. Hắn tưởng như vậy là đã khoan hồng độ lượng.

Nhưng Hoàng hậu thì không nghĩ thế.

Trong mắt nàng, việc Hoàng đế phạt ta nhẹ như muỗi đốt chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy hắn vẫn còn tơ tưởng đến "con tiện nhân" kia – ta, Hiền phi. Nàng tức giận đến mức hai bên khi cầm chén trà, nước trà nóng bỏng bắn ra ngoài mà nàng chẳng hề hay biết. Và rồi, nàng tìm đến để "động thủ" – cái cách nàng gọi hành động sát hại người khác một cách nhẹ nhàng như thể chỉ là đi dạo trong ngự hoa viên.

Nàng vừa rời khỏi Khôn Ninh cung, hùng hổ xông về phía cung của ta, thì Hoàng đế cũng nhận được tin báo mà vội vàng đuổi theo. Ta đứng nép sau cánh cửa, mỉm cười. Cái cô nương tên Hệ thống kia nắm bắt thời gian thật chuẩn xác. Ngay khi Hoàng hậu đạp cửa xông vào, Hệ thống đã kịp thời giơ tay ra hiệu.

Ta ngẩng đầu, không còn dáng vẻ nhu nhược như mọi khi. Ta nhìn nàng với vẻ mỉa mai rõ rệt, giọng nói thản nhiên như đang hỏi thăm thời tiết: "Hoàng hậu nương nương, người tới đây để uy hiếp ta sao?"

"Tiện nhân!"

Hoàng hậu mắng một tiếng, hai mắt đỏ ngầu, lao về phía ta như một con thú bị thương. Ta nhìn nàng, trong lòng đếm ngược từng nhịp.

"Ba." "Hai." "Một."

Ngay khi mũi giày thêu uyên ương của Hoàng hậu chạm vào vạt váy ta, linh hồn ta đã được Hệ thống rút ra ngoài. Cảm giác ấy thật kỳ lạ – như thể có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng kéo lột lớp vỏ thể xác, để lại một hình hài đờ đẫn, vô hồn. Ta cùng Hệ thống bay lơ lửng giữa không trung, ịch. Từ trên cao, ta thấy rõ từng đường gân xanh nổi lên trên trán Hoàng hậu, thấy rõ cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên sống mũi nàng.

Hoàng hậu đến giờ vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của Hệ thống ngay bên cạnh. Nàng vẫn đinh ninh Hệ thống đang dỗi, nên mới quay về. Nàng nghĩ rằng Hệ thống vẫn còn là con rối ngoan ngoãn, nghĩ rằng mọi chuyện vẫn nằm trong kế hoạch của mình. Thật buồn cười.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi vô cùng. Ngay khoảnh khắc mũi giày của nàng "đạp" một cái thật mạnh vào người ta, Hoàng đế từ phía sau vội vã bước vào. Hắn kịp nhìn thấy tất cả. Và thế là, hắn tận mắt chứng kiến cảnh Hoàng hậu một chân đạp chết Hiền phi – ta, người mà hắn vừa mới phạt cấm túc, người mà hắn cho rằng vẫn còn sống nhờ lòng thương hại của hắn.

Tôi đã chết.

Trong vòng tay của Hoàng đế, tôi trở thành một cái xác không hồn. Khoảnh khắc ấy, thân xác tôi lạnh ngắt, nhưng linh hồn lại nhẹ bẫng như một chiếc lá khô trước gió. Tôi nhớ mình đã nhắm mắt trong nỗi đau đớn tột cùng, và khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã ở một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Người đầu tiên tôi gặp là một nữ bác sĩ. Khuôn mặt bà ấy hiền hậu, đôi mắt nước hồ mùa thu. Bà ấy cầm ống nghe, nhìn tôi với vẻ lo lắng, rồi nói bằng thứ ngôn ngữ tôi chưa từng nghe nhưng lại hiểu một cách kỳ lạ. Lúc đó tôi mới biết mình đã xuyên không.

Tôi mất khá nhiều thời gian để thích nghi với thế giới tươi đẹp này. Trong thân phận một cô nhi không cha không mẹ, tôi thấy mình thật may mắn. Tôi có một căn hộ nhỏ, một tài khoản ngân hàng với hai mươi triệu tệ. Đó là tiền Hệ thống dùng tích điểm đổi cho tôi để cảm ơn. Tôi không rõ con số đó lớn đến mức nào, nhưng theo lời Hệ thống, nó đủ để tôi sống sung túc cả đời.

Thế giới này thật tiên tiến. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới ánh mặt trời, những cỗ xe không người lái chạy trên đường phố. Không khí trong lành, khác hẳn với mùi máu tanh và khói thuốc súng ở thế giới cũ. Vào ngày thứ hai khi tôi rời viện, tôi thấy một tấm bảng lớn ngoài đường thông báo về sự ra đời của vị Tổng thống nhiệm kỳ mới. Đó là một phụ nữ!

Tôi đứng sững lại trước tấm bảng, ẹ. Một người phụ nữ làm tổng thống? Ở thế giới cũ, phụ nữ thậm chí không được phép lộ diện ngoài đường. Họ phải che kín mặt từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt u uất. Còn ở đây, người phụ nữ ấy đứng trên bục cao, mặc bộ vest trắng, tay giơ lên vẫy chào đám đông. Nụ cười của bà ấy rạng rỡ như ánh bình minh.

Thế giới này quả thực giống như những gì Hệ thống đã hứa. Nam nữ bình đẳng, ai cũng có quyền học hành, làm việc và mơ ước. Tôi nhìn những cô gái trẻ mặc váy ngắn, đi giày cao gót, tay cầm điện thoại thông minh, cười nói vui vẻ trên phố. Lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Ở thế giới cũ, tôi chưa từng thấy phụ nữ cười lớn như thế ngoài đường.

Nhớ về thế giới cũ, tôi tò mò hỏi Hệ thống – lúc ấy nó đang ở một thế giới khác để nghỉ phép: “Hệ thống, ngài có biết khi tôi chết, ở bên đó xảy ra chuyện gì không?”

Giọng Hệ thống vang lên trong đầu tôi, lạnh tanh như tiếng kim loại va vào nhau: “Sau khi ngươi chết, Hoàng đế đã phát điên. Hắn giết tất cả những kẻ đã hãm hại ngươi. Cả triều đình rúng động. Cuối cùng, hắn tự sát trước mộ ngươi.”

Tôi im lặng. Hai tay tôi nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nỗi đau từ thế giới cũ ùa về, cuộn trào trong lồng ngực tôi như một cơn sóng dữ. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa sữa từ ngoài đường thoảng vào, ngọt ngào nhưng xa lạ.

“Cảm ơn ngài,” tôi nói khẽ.

Rồi tôi mở mắt ra, nhìn lên bầu trời. Ở thế giới mới này, tôi sẽ sống một cuộc đời mới. Tôi sẽ không còn là một món đồ chơàng đế nữa. Tôi sẽ là chính tôi. Một người phụ nữ tự do.

Tôi là người trong cuộc, thế mà giờ đây tôi vẫn không thể tin nổi những gì đã xảy ra. Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều oi ả, khi tôi đứng trong góc hành lang lạnh lẽo của Tử Cấm Thành, nhìn bóng dáng Hoàng hậu ngã khuỵu xuống trước mặt bao người. Bàn tay phải của bà ấy vẫn còn run lên sau cú va chạm định mệnh với Hiền Phi. Tôi nhớ rõ tiếng thét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, một âm thanh chói tai như mảnh thủy tinh vỡ vụn trên nền gạch hoa cương.

Khoảnh khắc ấy, tôi đứng chết lặng, không dám tin vào mắt mình. Hiền Phi nằm bất động trên mặt đất, mái tóc đen nhánh xõa tung trên nền đá lạnh, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Tôi nhìn thấy đôi mắt mở to của nàng ấy, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô tận. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất: không thể nào bưng bít được nữa. Quá nhiều người đã chứng kiến, quá nhiều cặp mắt đã ghi lại khoảnh khắc ấy vào trí nhớ. Các cung nữ đứng quanh đó, mặt cắt không còn giọt máu, tay ôm lấy miệng để kìm nén tiếng thét. Còn các thái giám thì chạy toán loạn, người thì đi tìm thái y, người thì chạy đi báo với Hoàng thượng.

Tôi nhìn thấy Hoàng hậu quỳ sụp xuống bên cạnh thi thể Hiền phi, hai tay bà ấy run rẩy chạm vào gương mặt lạnh ngắt của nàng. Nước mắt bà ấy rơi lã chã, nhưng trong lòng tôi lúc đó không hề có một chút thương cảm nào. Tôi chỉ thấy sợ hãi, một nỗi sợ hãi nguyên thủy len lỏi vào từng thớ thịt. Tôi biết triều đình sẽ không bao giờ tha thứ cho việc này. Hoàng hậu, dù là người phụ nữ quyền lực nhất hậu cung, cũng khó lòng thoát khỏi lồng giam của luật pháp và lễ nghi.

Nhưng rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Khi Hoàng thượng bước vào, gương mặt người đầy vẻ hoảng loạn và đau đớn, tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc. Thế nhưng, người chỉ đứng lặng nhìn Hoàng hậu đang khóc nức nở, rồi các đại thần đang tụ tập ngày càng đông. Trong đôi mắt của người, tôi thấy một tình yêu sâu sắc pha lẫn sự tuyệt vọng. Hoàng thượng yêu Hoàng hậu, điều đó ai cũng biết, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tình yêu ấy có thể khiến người điên rồ đến như vậy.

Ngay tối hôm đó, trong phòng làm việc của mình, Hoàng thượng đã gọi riêng thái y trưởng vào. Tôi đứng ngoài cửa, lắng nghe từng tiếng thì thầm. Giọng Hoàng thượng khàn đặc, như thể người vừa khóc rất nhiều: “Ngươi phải đổi chẩn đoán. Hiền Phi chết vì bệnh tim, không phải vì bị đạp ngã. Ngươi hiểu chứ?” Thái y trưởng run rẩy đáp lại, giọng đầy sợ hãi: “Bẩm Hoàng thượng, thần không dám… có quá nhiều người chứng kiến…” Nhưng Hoàng thượng đã cắt ngang lời ông ta với một giọng nói lạnh như băng: “Ta hỏi ngươi có hiểu không?”

Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác phức tạp, vừa khinh bỉ vừa thương xót. Hoàng thượng, vị hoàng đế tối cao của thiên hạ, giờ đây lại phải hạ mình ép buộc một thái y nói dối, chỉ để bảo vệ người phụ nữ mà người yêu thương. Tôi tự hỏi, liệu tình yêu có thể biến một con người thành kẻ mù quáng đến nhường nào? Và liệu Hoàng hậu có xứng đáng với sự hy sinh ấy không?

Sáng hôm sau, khi bản chẩn đoán chính thức được công bố, cả triều đình chấn động. Các đại thần, đặc biệt là phe của Hiền phi, đã phản đối kịch liệt. Họ đòi hỏi phải mở cuộc điều tra lại, đòi hỏi công lý phải được thực thi. Nhưng Hoàng thượng vẫn đứng vững, gương mặt lạnh lùng và kiên quyết. Người tuyên bố rằng không ai được phép nghi ngờ kết luận của thái y và bất kỳ ai dám lên tiếng chống đối sẽ bị coi là phạm thượng.

Tôi nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Hoàng thượng khi người nói những lời ấy. Trong lòng người chắc hẳn đang đau đớn vô cùng, vì người biết rõ mình đang làm điều sai trái, nhưng tình yêu dành cho Hoàng hậu đã che mờ mọi lý trí. Còn Hoàng hậu, bà ấy ngồi trong góc phòng, mặt tái nhợt, hai tay bấu chặt vào thành ghế. Đôi mắt bà ấy nhìn xa xăm, chất chứa nỗi ám ảnh về cái chết của Hiền phi. Tôi biết, dù có được bảo vệ bằng mọi giá, bà ấy sẽ không bao giờ thoát khỏi bóng ma của buổi chiều định mệnh ấy.

Từ ngày đó, tôi thấy Hoàng hậu thay đổi hẳn. Bà ấy không còn cười, không còn dạo chơi trong vườn thượng uyển nữa. Mỗi đêm, tôi nghe thấy tiếng khóc của bà ấy vọng ra từ tẩm cung, những tiếng nấc nghẹn ngào xé tan màn đêm tĩnh mịch. Còn Hoàng thượng, người vẫn ngày ngày gồng mình gánh chịu áp lực từ triều đình, từ các thế lực trong hậu cung. Tóc người bạc đi trông thấy chỉ sau vài tháng. Tôi tự hỏi liệu tình yêu có đáng để trả giá bằng tất cả những điều này không? Và liệu có một kết cục nào tốt đẹp cho những ai dám chà đạp lên sự thật?

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng không khí tâm lý nặng nề qua những chi tiết mô tả tinh tế - từ giọt mồ hôi trên trán người vua đến tiếng khóc xé tan màn đêm của hoàng hậu. Tác giả không chỉ kể chuyện mà còn đặt câu hỏi đạo đức sâu sắc về cái giá của tình yêu trong bối cảnh cung đình.

📖 Chương tiếp theo

Liệu ba ngày cuối cùng sẽ là thời gian để nữ chính tìm lại chính mình, hay một sự thay đổi bất ngờ sẽ thay đổi toàn bộ vận mệnh của cô?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram