Giọng ông trầm và nặng nề, chất chứa sự thất vọng mà tôi đã quá quen thuộc.
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gừng nồng nặc trộn lẫn với mùi nước hoa dịu nhẹ mẹ tôi thường dùng, tạo thành một thứ hỗn hợp kỳ lạ nghẹt thở. Tôi nhìn vào mắt bố, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bằng phẳng nhất có thể. "Bố, con đã đặt bát canh xuống bàn một cách cẩn thận. Em Vy ngồi ngay đó, cầm thìa rất vững. Con không hiểu tại sao đột nhiên..."
"Con còn cãi!"
Bố tôi cắt ngang lời tôi, tay vung lên một cái. "Con là chị, phải biết nhường nhịn, chăm sóc em gái. Chẳng lẽ con không thừa khóc xong, tinh thần còn chưa ổn định hay sao? Một chút quan tâm nhỏ nhoi mà con cũng không có được à?"
Lạc Thư Vy khẽ rúc vào lòng mẹ, giọng nói nhỏ như muỗi vo ve. "Bố ơi, đừng mắng chị ấy. Là tại con… tại con vụng về thôi. Chị Di có lẽ… có lẽ không thích con, nên không muốn lại gần."
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô ta, lấp lánh dưới ánh đèn pha lê.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự phối hợp hoàn hảo này, những lời nói như tẩm mật ngọt ngào mà sắc nhọn này. Tôi nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô em gái cùng cha khác mẹ ấy, rồi nhìn sang ánh mắt đầy trách móc của bố và vẻ xót xa của mẹ. Cảnh tượng này quá quen thuộc, quá kịch tính và cũng quá mệt mỏi.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc thìa bạc lên. Kim loại mát lạnh chạm vào đầu ngón tay tôi. "Con xin lỗi."
Tôi nói, giọng không chút gợn sóng. "Lần sau, con sẽ cẩn thận hơn."
Câu nói ấy tự động tuôn ra từ miệng tôi, như một bản năng sinh tồn đã được rèn giũa năm. Không tranh cãi, không giải thích. Chỉ có sự chấp nhận và rút lui.
Bố tôi có vẻ hơi hài lòng với thái độ ngoan ngoãn đó, nét mặt dịu xuống một chút. "Biết lỗi là được. Lần sau phải chú ý, nghe chưa? Vy Vy, con đừng khóc nữa, lát nữa bố đưa con đi mua dây chuyền mới, đẹp hơn cái cũ."
Mẹ tôi ôm chặt Lạc Thư Vy, tay vỗ nhẹ vào lưng cô ta. "Ừm, con gái ngoan của mẹ. Canh đổ thì thôi, người không sao là tốt rồi."
Tôi lặng lẽ quay người, bước về phía nhà bếp để lấy khăn lau. Mỗi bước chân đi, tôi đều cảm nhận rõ sự cô độc của mình trong chính ngôi nhà này. Tiếng dỗ dành ngọt ngào phía sau lưng, tiếng nức nở nhỏ dần của Lạc Thư Vy, tất cả như một bản nhạc nền xa lạ. Tôi biết rõ, dù màn kịch hôm nay có kết thúc, thì ngày mai, ngày kia, những cảnh tương tự vẫn sẽ tiếp diễn. Và tôi, tôi đã học được cách đứng ngoài vở kịch ấy, dù trái tim đôi lúc vẫn còn những vết nứt chưa lành.