Chỉ một ngày sau khi kết thân với Tạ Song, Thái tử đã điều động quân lực, cùng với Tạ tướng tiến hành chiến dịch trấn áp những cuộc loạn ở biên cương Bắc Nhung.
Suốt hành trình, ngài ăn ở cùng với những tráng sĩ, tiếp đón những dân tộc tị nạn, và nhanh chóng giành được lòng tin của nhân dân.
Hoàng hậu nhìn thấy thế lực của ngài ngày một mạnh mẽ hơn, nên bí mật liên kết với vua Bắc Nhung để chỉ điểm ám sát Thái tử.
May mắn thay, Thái tử phát hiện âm mưu kịp lúc và tiêu diệt toàn bộ những kẻ phản bội.
Bắc Nhung đổi chiến thuật, bắt đầu phát tán bệnh dịch ở khu vực biên giới, khiến dịch bệnh lan tràn khắp nơi. Thái tử có đi kiểm tra tình hình, nhưng rất tiếc đã vô tình nhiễm phải chứng ôn dịch.
Qua lời trình báo của các sứ giả, ta nhận thức được loại dịch bệnh này rất giống với cái bệnh mà mẹ kế từng kể lại về quốc gia cũ. Mẹ kế đã thuật lại rằng ngày xưa cái dịch đó gần như lấy mất tính mạng của cả dân chúng trong thành phố. Rồi sau đó, những người thầy thuốc đã khám phá ra một loại cây cỏ quý báu, chính nhờ nó mà dịch bệnh mới bị tiêu diệt.
Mẹ kế cũng từng nhắc rằng, những ai từng mắc phải dịch bệnh kỳ lạ này, con cháu của họ sẽ có một chất kháng thể sinh ra trong cơ thể. Nếu không tìm được loại thuốc cứu mạng, thì uống máu của những người như thế cũng có khả năng chữa khỏi bệnh.
Ta quyết định rời khỏi cung trong màn đêm, vội vàng lên đường hướng tới biên cương.
Khi ta bước vào doanh trại, Thái tử vẫn còn trong trạng thái mê man.
Ta không có thời gian để suy nghĩ kỹ, liền dùng máu chính mình để cứu chữa, từng chút một đút vào miệng Thái tử.
Thực tế là, trước khi đến nơi đây, ta đã tìm được loại thảo dược quý báu trong các núi non. Tuy vậy, chỉ có liều thuốc quý báu lấy từ chính mạng sống của ta mới có thể làm cho ta trở thành một người không thể được thay thế trong tim hắn.
Khi Thái tử tỉnh dậy, nhận biết rằng ta đã sẵn sàng hy sinh tính mạng để cứu độc ngài, dùng máu mình làm thần dược, ánh mắt ngài ứa nước mắt đầy thương xót, ôm ta chặt vào vòng tay suốt một thời gian dài mà không thốt ra câu nói nào.
Dù vậy, qua những rung động của thân thể ngài và tiếng tim đập mạnh mẽ, ta nhận thức rõ ràng rằng ngài đã hoàn toàn sa ngã vào vòng lưới tình cảm mà ta đã chuẩn bị chu đáo.
Từ sự kiện ta lấy máu thân mình để cứu người khôi phục, ta cuối cùng đã thấm sâu vào tim tủy của Thái tử.
Sau đó, ta lên rừng sâu để kiếm lấy cây thuốc quí báu, rồi khoác lác nói với Thái tử rằng ta vừa phát hiện một bài thuốc khác có khả năng chữa trị dịch bệnh.
Toàn bộ dân gian uống thuốc do ta tự mình hòa chế, nhanh chóng khôi phục sức khỏe. Chỉ vài ngày trôi qua, ôn dịch hoàn toàn biến mất không để lại vết tích.
Toàn thể nhân dân đều không ai không cảm tạ lòng nhân ái của Thái tử.
Cuộc chinh phạt này không chỉ làm cho quân binh mà còn cả thương dân đều tận tình hiến dâng trí tuệ cho Thái tử.
Khi chúng ta quay trở về cung điện, Hoàng đế lấy danh nghĩa tưởng thưởng, ban cho Thái tử hàng trăm mỹ nhân, giả vờ lý do để sớm có hoàng tôn ra đời, nhưng thực tế lại là muốn suy kiệt sinh lực của Thái tử, để cho con trai của Hoàng hậu có dịp thừa kế ngôi vị.
Thái tử hàng ngày tỏ bộ vui vẻ khi đi lại giữa những mỹ nhân trong cung. Tuy nhiên mỗi khi đêm buông, ngài lại dành trọn thời gian quấn quýt bên ta cho tới gần sáng.
Thái tử thốt lên: "
Mạc Mạc, trưởng tử của nàng chắc chắn phải do nàng mà sinh."
Ta nội tâm chế nhạo điều này.
Sau mỗi lần yêu đương, ta liền uống thuốc ngừa thai, sao mà có thể cho ngài sinh con được? Nhưng ra vẻ ngoài, ta lại giả bộ khóc nức nở: "
Điện hạ, nô tỳ sợ lắm."
"
Sợ cái gì?"
"
Hiện tại bệ hạ theo dõi phòng của ngài rất chặt chẽ, luôn tìm tìm kiếm dấu hiệu để phế truất, để lập một vị Thái tử khác. Nô tỳ thực lòng không muốn con em của chúng ta ra đời giữa cuộc tranh đoạt khốc liệt ấy."
Thái tử suy tư một hồi, sau đó cười nhẹ và khuyên ta không cần lo lắng quá mức: "
Bệ hạ dù gì cũng là cha của Cô, ngài sẽ không có tâm hại Cô, cũng không bao giờ sẽ tổn hại đến con cái của chúng mình. Cô với phụ hoàng không cần gì phải phòng bị nhau."
Có phải vậy không? Thái tử lại còn kịch tính hơn ta nữa.
Ngài kiên nhẫn rồi bao năm, không phải để báo phục cho mẫu phi và phế hậu hay sao?
Mạng của tên Hoàng đế kia, hẳn là Thái tử cũng đã mong muốn lấy lấy mạng hắn không ít lần, thậm chí còn muốn hơn cả ta.
Chỉ vì Hoàng đế vẫn là cha của hắn, là máu thịt của hắn nên hắn mới do dự, mãi chưa dám xuống tay.
Nếu hắn không quyết đoán được, thì để ta giúp hắn xác định số phận.
Sau vài tháng, ta quyết định giả vờ mang bầu.
Thái tử vỡ òa niềm vui, nói rằng khi em bé chào đời sẽ sẽ tấn phong ta làm Trắc phi.
"
Mạc Mạc, đây là em bé đầu tiên của Cô, cô biết Cô hạnh phúc thế nào không?"
"
Cô từ thơm không có tình yêu cha con nên Cô chắc chắn sẽ hết lòng thương yêu đứa trẻ này."
Nhìn biểu lộ kỳ vọng trên khuôn mặt Thái tử, trong lòng ta chợt có chút tình cảm. Nhưng khi nhớ lại xuất thân của ta và của hắn, chút cảm xúc ấy liền tan tành.
Thái tử phi hay tin ta đang mang bầu, liền sai tìn nhân đem theo rất nhiều loại bổ dưỡng đến tặng ta.
Trong những ngày gần đây, qua từng lần tiếp xúc, ta mới phát hiện rằng, dù Thái tử phi là con gái của Đại tướng, song nàng không hề tỏ vẻ kiêu căng, chưa từng làm khó các cung nhân, thậm chí còn coi ta như là em gái.
Dù Thái tử chưa bao giờ ngủ lại tại tẩm cung của nàng, những ngày tháng anh lại quanh quẩn bên ta mà không một chút ghen ghét từ nàng.
Ta cảm thấy lòng xót thương và tội lỗi đối với Thái tử phi.
Chỉ có thể xin phép nàng lần này. Hiện tại, ta vẫn cần dùng sức mạnh của Thái tử để hoàn thành kế hoạch báo thù. Chờ đến khi tất cả kết thúc, ta sẽ rời khỏi, lúc đó nàng sẽ được ở bên anh ta trọn kiếp, trở thành gương mẫu cho thế gian.
Nàng chỉ cần kiên nhẫn chút nữa, sẽ thấy được tia sáng ở phía trước. Còn ta, cũng phải tăng tốc độ trả thù của mình.
Vài hôm sau, cơ duyên cuối cùng cũng tới gõ cửa.
Đêm định mệnh, ta chờ lúc Hoàng đế say đắm trong rượu, rồi cố trang điểm lộng lẫy, dụng ý đi qua trước mặt ông ta.
Thành thật, gã kia là một tên đàn ông đáng chán ghét. Ông ta dễ dàng sập bẫy, vội vã lao đến định hành bạo.
Ta giả bộ kháng cự, nói rằng ta là vợ của Thái tử.
Cơn say khiến Hoàng đế chỉ cười nhạo, phát biểu rằng thiên hạ này toàn bộ phụ nữ đều thuộc về ông ta, Thái tử sắp bị ông ta loại bỏ, sao không theo ông ta để được hưởng vinh phú.
Nhìn vẻ mặt vô lương tâm của hắn, ta nghĩ muốn lấy chiếc trâm tóc đâm thẳng vào tim tên kia. Nhưng nếu vậy là quá nhẹ nhàng cho nó rồi.
Điều ta mong muốn không chỉ là mạng sống của hắn, ta còn muốn nó nếm lấy nỗi sỉ nhục mà các di cung của ta đã phải chịu đựng.
Ta kiềm chế bản thân, tiếp tục đối đầu với ông ta.
May mắn thay, vì Hoàng đế sa đọa trong thú vui nên sức lực đã kiệt quệ từ lâu, không còn hùng mạnh như đàn ông bình thường nên ta vẫn có khả năng cầm chỉnh đến lúc người anh gửi đi tìm xuất hiện.
Nhưng kẻ được phái đi gọi Thái tử từ lâu rồi, sao vẫn không quay về.
Liệu Thái tử có phải đang e sợ quyền thế của Hoàng đế nên không chịu bước tới?
Không thể như vậy, Thái tử chắc sẽ xuất hiện thôi. Ta tự an ủi mình trong tâm trí, dù vậy tâm tính vẫn không tránh khỏi những rung động bồn chồn.
Hoàng đế lợi dụng sơ hở của ta mà tấn công, ép ta nằm dưới.
Ta vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng cơ hội ấy với ông ta quả là quý giá, làm sao nỡ buông tha?
Ông ta hoang dã xé nát áo quần của ta, rồi từ từ hạ mặt xuống muốn tấn công môi ta.
Rất may, ở giây phút sinh tử ấy, Thái tử cuối cùng cũng kịp tới.
Cả người ngài bốc lên khí thế sát nhân, ánh nhìn quét qua hiện cảnh trước mặt thì mặt mũi tái xanh, mắt rực lửa đỏ.
Không hiểu sao, khi nhận ra Thái tử, những lạc mắt mà ta đã kềm nén bao lâu không thể giữ lại được nữa mà tuôn ra.
Ta bí mật làm vỡ túi máu được chuẩn bị trước trong áo, sau đó tỏ vẻ như đứa con trong lòng đã ra đi vĩnh viễn.
Con chó Hoàng đế chứng kiến máu ta tràn khắp mặt đất, hoảng sợ đến bề sinh bề sát.
Đứa bé mà Thái tử mong ngóng đã biến mất.
Ánh mắt ngài hung dữ lạnh lẽo, cái nhìn ấy có thể xóa sổ sinh linh, nhưng ngài chỉ im lặng buộc chặt nắm tay, kìm nén mọi tâm sự sâu thẳm bên trong.
Gương mặt xanh xao của Hoàng đế hiện lên nụ cười xù xì, như đang cười nhạo sự bất lực của Thái tử.
Ông ta nói nhẹ nhàng rằng mình đã uống quá nhiều rượu nên lầm lẫn người, rồi từ từ bước ra khỏi.
Sau khi bóng dáng ông ta khuất đi, mắt Thái tử đã sưng đỏ, ôm lấy ta chặt chẽ vào vòng tay, liên tục gọi tên mềm mại: "
Mạc Mạc, chúng mình sẽ sinh con, sẽ lại có con nữa mà…"
Hận cũ nên thêm hận mới, chốn trái tim Thái tử đã nhen nhúm lửa thù với Hoàng đế sâu sắc đến tận tủy.
Ta từ lâu đã dùng tiền tài mua chuộc các vị Thái y trong cung. Sau khi họ hoàn thành cuộc khám bệnh, ta liền sai người báo cáo với Thái tử rằng đứa bé của ngài đã không còn sống.
Thái tử hoàn toàn tin tưởng vào lời báo cáo về sự mất mát đó của ta.
Ngài đối với ta tràn ngập sự mỏi mòn và ân hận, lại có thêm nỗi bẽ bàng khi phụ hoàng của mình muốn chiếm đoạt vợ của mình. Vì thế, ngài đã cam kết với ta rằng nhất định sẽ giành lại công bằng cho ta và đứa con chưa kịp ra đời ấy.
Ta làm ra vẻ không hiểu ý, hỏi rằng phải chăng ngài đang có ý định cướp quyền lực hay không. Tuy nhiên, Thái tử chỉ ngồi yên lặng, không nói lời gì.
Ta "tốt lành" khuyên ngài đừng vội vàng hành động, dù rằng hiện tại ngài đã có Nhạc phụ nắm giữ quân đội, được dân tâm ủng hộ, và âm thầm kéo được rất nhiều quan trọng.
Dù vậy, Hoàng đế lỗi lạc và tàn bạo, nếu ngài thực sự có ý phản loạn, chắc chắn sẽ có đông đảo người hưởng ứng.
Song dù sao Hoàng đế hiện tại vẫn vững vàng ngồi trên ngôi vàng, quyền lợi của ông ta liên kết với nhiều đại thần quyền lực, mà lại sở hữu căn cơ sâu sắc trong triều đình.
Nếu không thể nhổ sạch từ rễ trong một lần công kích thì ngài chắc chắn sẽ không chiến thắng được.
Hơn thế nữa, nếu trực tiếp giành lấy ngôi báu, ngài sẽ chịu tội danh弑父夺位, mãi mãi là nhục nhã trong sử triều, không bao giờ rửa sạch được.
Thái tử hỏi ta rằng có phương sách nào khác không.
Ta nhẹ nhàng áp sát vào tai ngài và thì thầm bí mật cho ngài nghe. Sau khi nghe xong những lời ta nói, ngài im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói với ta: "
Mạc Mạc, Cô nhất định phải cho nàng một lời giải thích."