Chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích ấy nằm gọn trong lòng bàn tay anh, ánh lên một thứ màu xanh lạnh lẽo dưới ánh đèn. Lục Duật Phong cẩn thận đặt nó vào ngăn kéo tủ, động tác nhẹ nhàng đến mức tôi gần như nghe thấy tiếng thở dài của sự nâng niu. Tim tôi thắt lại. Một năm ròng rã, những bữa cơm hộp còn thơm hơi ấm tay tôi mang đến tận nơi làm việc cho anh, có lẽ cũng chưa bao giờ nhận được sự cẩn trọng đến thế.
Tất cả bắt đầu từ một năm trước, từ cái ý nghĩ ngây thơ rằng anh sẽ bỏ bữa nếu không có ai nhắc nhở. Tôi trở thành người đưa cơm, một thói quen âm thầm và đều đặn như chiếc đồng hồ. Cho đến một buổi chiều, anh đột ngột ngăn tay tôi đang mở hộp cơm. “Thôi em,” giọng anh bình thản, không một gợn sóng, “đơn vị anh có nhà ăn rồi. Em cứ phải xách đồ đi xách đồ về, mệt.”
Lúc ấy, tôi chỉ gật đầu, cố nuốt trọn cái cảm giác thừa thãi đang trào lên cổ họng. Tôi đã tin lời giải thích của anh về sự xuất hiện của cô gái mới – Lâm Nhược Du – rằng đó chỉ là sự điều động của cấp trên, một điều bất khả kháng. Sự thấu hiểu của tôi lúc đó thật ngây ngô. Nó như một lớp băng mỏng phủ lên mặt hồ, chỉ chờ một tác động nhẹ để nứt vỡ.
Và rồi, lớp băng ấy vỡ tan từng mảnh trước sự hiện diện ngày càng đậm nét của cô ấy. Lâm Nhược Du không giống tôi. Cô ấy là một cơn gió xoáy đầy màu sắc và âm thanh, xông thẳng vào không gian tĩnh lặng vốn có của Lục Duật Phong. Anh vốn ghét ồn ào, vậy mà lại cho phép thứ âm thanh líu lo ấy vây quanh mình. Tôi từng thấy anh đứng nghe cô ta kể chuyện về một con mèo hoang ở ngõ sau cơ quan. Khuôn mặt anh không hề tỏ vẻ khó chịu, thậm chí còn gật đầu đáp lại. Sự kiên nhẫn ấy, anh chưa bao giờ dành cho những câu chuyện dài dòng của tôi.
Mọi thứ chạm đến đỉnh điểm vào chính ngày hôm nay. Tôi nhìn anh cất chiếc trâm đi, cảm giác cay đắng trào dâng không sao kìm nén. “Anh giữ đồ của cô ta cẩn thận thế,” giọng tôi nghe lạ hoắc, khô khốc, “cẩn thận hơn cả giữ những kỷ vật của chúng mình.”
Lục Duậại, nét mặt hiện lên vẻ bực dọc rõ ràng. Ánh mắt anh quét qua tôi như nhìn một đứa trẻ đang làm loạn. “Tô Chức Hạ,” anh thở dài, giọng đầy mệt mỏi, “cô ấy chỉ là đồng nghiệp, một cấp dưới. Em đừng có suy diễn đa nghi quá mức như vậy.”
Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng. Nó không chỉ chối bỏ sự tồn tại của vấn đề mà còn phủ nhận luôn cả những tổn thương đang nhức nhối trong lòng tôi. Tôi im lặng, nhìn ánh mắt xa lạ trong mắt anh. Khoảng cách giữa chúng tôi lúc này mới thực sự không chỉ là vài bước chân, mà còn là một vực thẳm âm thầm mở ra, nuốt chửng tất cả những ngày tháng yên bình đã qua. Mâu thuẫn đã không còn là những vết nứt nhỏ có thể hàn gắn; nó đã trở thành một bức tường thành kiên cố, lạnh lùng và cao vời vợi.
Tôi đã gửi đi những dòng tin nhắn như những mũi tên tẩm độc. Ngón màn hình điện thoại lạnh ngắt, mỗi lần chạm vào nút gửi là một lần trái tim tôi thắt lại. Tôi biết mình đang hành xử như một kẻ điên, nhưng tôi không thể dừng lại. Sự hiện diện của cô ta, Lâm Nhược Du, như một bóng ma ám ảnh từng hơi thở trong cuộc hôn nhân của chúng tôi, biến tôi từ một người đàn bà tự tin thành một kẻ đa nghi, hèn mọn. Tôi ghét chính hình ảnh phản chiếu trong màn hình đen ấy – đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhợt nhạt vì thiếu ngủ.
Lục Duật Phong trở về khi màn đêm đã buông xuống dày đặc. Hương thơm lạ lẫm thoảng từ áo khoác ngoài của anh – mùi nước nhẹ nhàng, không phải thứ anh thường dùng. Tôi đứng trong bóng tối của phòng khách, nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ, tiếng giày anh đặt lên kệ gỗ. Trái tim tôi đập thình thịch, một sự pha trộn giữa mong chờ và sợ hãi. Anh bật đèn lên. Ánh sáng vàng rực rỡ làm tôi chói mắt. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt tôi, không còn là sự dịu dàng quen thuộc, mà là một vẻ mệt mỏi, xa lạ.
“Anh đã đọc tin nhắn của em chưa?” Giọng tôi khàn đặc, vỡ vụn thành từng mảnh. Tôi cố kìm nén cơ ngực.
Anh thở dài, một hơi thở dài nặng trĩu như mang cả thế giới trên vai. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài ra, treo nó lên móc một cách chậm rãi, quá chậm. Mỗi cử động của anh lúc này đều như một nhát dao cắt vào sự kiên nhẫn của tôi. “Đọc rồi.” Hai từ ngắn ngủi ấy rơi xuống sàn nhà lạnh giá giữa chúng tôi.
“Và anh không có gì để nói sao? Cô ta dám cầm điện thoại của anh, dám gọi tôi là ‘chị dâu’ với cái giọng đầy thách thức đó!” Tôi tiến về phía anh. Mùi nước lúc càng rõ, xâm nhập vào khứu giác, kích động mọi dây thần kinh. Tôi tưởng tượng ra cảnh cô ta đứng cạnh anh, với nụ cười chiến thắng, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc điện thoại từ tay anh.
Lục Duại nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm như giếng cạn. “Cô ấy chỉ là trợ lý của anh, Tô Chức Hạ. Chúng tôi đang trong một cuộc diễn tập quan trọng. Mọi liên lạc bên ngoài đều bị hạn chế. Cô ấy giúp anh trả lời tin nhắn là chuyện bình thường.” Giọng anh đều đều, lý trí, như thể đang giải thích một nhiệm vụ công tác cho một đồng nghiệp khó tính.
“Bình thường?” Tôi cười, một tiếng cười chua chát vang lên trong căn phòng quá rộng. “Có gì là bình thường khi một trợ lý có quyền tự ý xử lý tin nhắn riêng tư của cấp trên? Có gì là bình thường khi cô ta dùng cái giọng điệu bà chủ nhà đó để nói với vợ anh? Anh không thấy được sự vượt quá giới hạn trong đó sao?” Từng câu, từng chữ bật ra từ đáy lòng đầy tổn thương và ghen tuông đã tích tụ bấy lâu. Tôi nhìn thấy bóng hình của Lâm Nhượi trong mọi cuộc cãi vã, trong mọi khoảng lặng đầy ngờ vực giữa chúng tôi.
Anh đưa tay lên vuốt mặt, một cử chỉ cho thấy sự kiệt sức. “Em muốn anh làm gì bây giờ? Cách chức cô ấy? Hay là anh phải từ bỏ mọi công việc, mọi mối quan hệ xã giao ngoài xã hội, chỉ để ở nhà báo cáo từng phút từng giây với em?” Giọng anh bắt đầu cao hơn; lớp vỏ bình tĩnh bên ngoài đang rạn nứt. “Em có biết em đang trở nên như thế nào không? Em đang siết cổ chính mình và siết cổ cả cuộc hôn nhân này!”
“Là do ai? Tất cả là do ai gây ra?” Tôi hét lên, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, nóng hổi và đắng ngắt trên má. “Mỗi lần chúng ta cãi nhau, đều là vì cô ta! Mỗi lần anh đi công tác, đi đâu, cô ta cũng hiện diện! Anh đã từng nhìn vào mắt tôi mà nói dối chưa? Nói rằng giữa anh và cô ta không có gì khác ngoài công việc!”
Căn phòng chìm vào im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở gấp của tôi và ánh mắt đau đớn của anh. Gió đêm lùa cửa sổ chưa đóng kín, mang theo hơi lạnh khiến tôi rùng mình. Anh nhìn tôi, từng giây từng phút trôi qua nặng nề như chì. Rồi anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp, chứa đựng một nỗi thất vọng tận cùng mà tôi chưa từng thấy.
“Tô Chức Hạ,” anh gọi tên tôi, từng âm tiết rõ ràng, “sao em lại trở nên như thế này?”
Câu hỏi ấy không còn là sự chất vấn. Nó là một lời than, một sự sụp đổ. Nó phơi bày ra khoảng cách đã hình thành giữa hai chúng tôi – nơi mà hình ảnh người phụ nữ anh từng yêu đã nhòa đi, thay vào đó là một nỗi buồn vì ghen tuông và sợ hãi. Tôi đứng đó, giữa căn phòng đầy kỷ niệm, với câu hỏi của anh đóng đinh vào tim, mà không tìm ra câu trả lời. Có lẽ chính tôi cũng không biết mình đã biến thành thứ gì, và liệu chúng tôi có còn đường để quay lại.
Mùi thuốc sát trùng vẫn còn ám đầy hai lỗ mũi tôi khi tôi tỉnh dậy. Căn phòng bệnh trắng toát, yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng máy móc kêu đều đều và tiếng tim mình đập thình thịch. Bàn tay tôi, một cách vô thức, khẽ đặt lên bụng. Một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải bệnh viện thô ráp. Bác sĩ nói tôi có thai. Nhưng họ cũng nói đứa bé ấy sẽ không bao giờ có cơ hội chào đời. Nỗi đau ấy không ồn ào, nó chỉ là một vết nứt sâu hoắm, âm thầm mở ra trong lòng tôi, nuốt chửng mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại về một mái ấm.
Tất cả bắt đầu từ cuộc tranh cãi ngày hôm qua, hay có lẽ, từ rất lâu trước đó rồi. Lục Duật Phong đứng trước mặt tôi. Khuôn mặt anh lạnh như băng. Giọng nói đanh lại từng từ một. Anh không hề nhắc đến việc Lâm Nhược Du đã có những lời lẽ vượt quá giới hạn của đồng nghiệp. Trong mắt anh, mọi lỗi lầm đều thuộc về tôi. "Em có ý thức được những dòng tin nhắn vô tâm của em sẽ giết chết danh dự của Lâm Nhược Du như thế nào không?"
– Anh hỏi, ánh mắt như mũi dao dựng đứng. Tôi cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Trái tim tôi thắt từng cơn, mỗi nhịp đập là một lời buộc tội mà anh dành cho tôi. "Nếu cô ấy mang toàn bộ lịch sử trò chuyện đó phơi bày, anh sẽ trở thành trò cười cho cả đơn vị. Còn em, em nghĩ mọi người sẽ gọi em là gì?"
Tôi muốn mở miệng, muốn kể về những tin nhắn đầy ẩn ý tôi vô tình thấy được, về nỗi bất an đã ăn mòn tôi từng ngày. Nhưng cổ họng tôi khô khốc, không một âm thanh nào thoát ra. Sự im lặng của tôi dường như càng khẳng định điều anh nghĩ. Cơn phẫn nộ và tuyệt vọng chồng chất, bóp nghẹt lấy ý thức. Một màn đêm dày đặc ập xuống trước mắt, và tôi ngã xuống, không còn cảm nhận được gì nữa.
Khi tôi ở trong phòng bệnh, đối diện với sự thật tàn khốc về đứa con đã mất, thì Lục Duật Phong mới xuất hiện. Anh đến vào sáng hôm sau, hơi thở gấp gáp, quần áo hơi nhàu. Có lẽ anh vừa từ một nơi nào đó chạy đến. Anh đứng đó, nhìn tôi, nhưng không nói một lời giải thích nào về đêm qua anh đã ở đâu, làm gì. Còn tôi, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần đã khiến tôi kiệt sức. Tôi quay mặt vào tường, im lặng. Không một câu hỏi nào được thốt ra. Sự im lặng giữa chúng tôi giống như một bức tường thành kiên cố, mà mỗi người đều đang ở một bên.
Rồi tôi nghe được Lâm Nhược Du bị thương trong một nhiệm vụ. Cô ấy phải nằm lại bệnh viện ba ngày để theo dõi. Ba ngày ấy, hễ có chút thời gian rảnh rỗi, Lục Duật Phong lại có mặt ở phòng bệnh của cô ấy. Tôi biết điều đó, như thể tôi có một giác quan thứ sáu dành riêng cho nỗi đau của mình vậy. Sau khi xuất viện, Lâm Nhược Du nhắn tin cảm ơn anh liên tục, với những từ ngữ mà tôi có thể mường tượng ra sự dịu dàng và áy náy trong đó. Tôi nhìn những dòng thông báo lặng lẽ hiện lên trên điện thoại của anh, rồi lại tắt đi. Tim tôi chẳng còn đau nữa, nó chỉ còn là một khối băng giá. Tôi không hề hỏi han, cũng không một lời trách móc. Tôi chỉ làm những việc mình cần làm, như một cái máy được lập trình sẵn: uống thuốc, ăn cháo, nằm nghỉ. Mỗi hành động đều trống rỗng, vô hồn, như thể linh hồn tôi đã rời khỏi thể xác này từ lúc nào, để lại đây chỉ là một cái xác biết cử động.
Tôi đã quyết định không nhìn về phía Lục Duật Phong thêm một lần nào nữa, ngay cả một cái liếc mắt thoáng qua cũng là điều xa xỉ. Không gian giữa chúng tôi đặc quánh một thứ gì đó nặng nề hơn cả sự im lặng. Từ góc mắt, tôi thấy bóng dáng anh đứng đó, bàn tay nắm rồi lại mở, đôi môi khẽ động đậy như muốn thốt lên điều gì rồi lại đóng chặt. Cứ thế lặp đi lặp lại, như một cuộn băng bị kẹt. Cuối cùng, tất cả những gì còn lại vẫn chỉ là khoảng cách và sự câm lặng. Lòng tôi chợt thấy mệt mỏi, không phải vì chờ đợi lời nói của anh, mà vì chính sự chần chừ vô vọng ấy. Nó nhắc tôi nhớ rằng giữa chúng tôi, mọi thứ đã khác rồi.
Sau bữa ăn tối lặng lẽ như đám tang, tiếng anh gọi tôi vang lên, chặn bước chân tôi trước thềm phòng khách. Ánh đèn vàng hắt xuống khiến gương mặt anh trông mệt mỏi và đầy do dự. Tôi dừng lại, quay người, chờ đợi với một sự bình thản đáng sợ ngay trong lòng mình. Anh hít một hơi thật sâu, như thể lấy hết dũng khí, rồi mới cất lời.
“Những ngày Lâm Nhược Du nằm viện,” giọng anh khẽ khàng, “anh với tư cách là sếp trực tiếp của cô ấy, nếu không đến thăm một lần thì thật sự… không phải phép.”
Tôi đứng im một lúc. Một thoáng ngỡ ngàng lướt qua. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho nhiều thứ, có lẽ là một lời giải thích, một lời xin lỗi, hay thậm chí là một cuộc tranh cãi. Nhưng không, lại là về cô ấy. Một nụ cười nhẹ, mỏng như làn sương sớm, tự nhiên nở trên môi tôi, nhưng trong lòng lại thấy trống rỗng lạ thường.
“Em hiểu rồi,” tôi nói, giọng điệu bằng phẳng không một gợn sóng, “anh yên tâm đi. Em sẽ không đến đó làm phiền cô ấy đâu.”
Tôi hỏi thêm, câu hỏi như một lời kết thúc: “Còn chuyện gì khác nữa không?”
Câu hỏi ấy dường như chạm đến sợi dây chịu đựng cuối cùng trong anh. Lục Duật Phong bước tới một bước, ánh mắt đau đớn và giận dữ hòa lẫn. Giọên, không phải vì yếu đuối, mà vì một nỗi uất ức bị dồn nén quá lâu.
“Tô Chức Hạ, thế là đủ rồi.” Anh nói, từng chữ như được nghiến ra. “Em định đối xử lạnh nhạt với anh như thế này đến tận bao giờ?” Một khoảng ngừng ngắn, đủ để tôi nghe thấy tiếng thở gấp của anh. “Em… em so với ngày trước thật sự đã thay đổi rồi.”
Nụ cười trên mặt tôi tắt lịm. Nó biến mất một cách nhanh chóng, để lộ ra khuôn mặt lạnh lùng phía sau. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nơi có bóng hình của tôi phản chiếu, nhỏ bé và xa cách. Anh nhìn tôi chằm chằm, như muốn tìm lại chút gì đó quen thuộc trong đáy mắt tôi.
“Em đang trách anh, đúng không?” Giọng anh trở nên khàn đặc, đầy vẻ tuyệt vọng. “Mất đi đứa con, lòng anh đau đớn đâu có kém gì em.”