Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Thỏi Son Để Quên

Chương 3

4317 từ

Tiếng chuông điện thoại vang lên lần thứ bảy, ngón tay tôi mới chạm vào màn hình. Giọng nói kia vẫn quen thuộc, vẫn đầy vẻ tự tin cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa tường vi cuối mùa đang rụng lả tả, màu hồng phai nhạt dần vào trong nắng chiều. Một cảm giác lạnh lẽo, tê buốt chậm rãi lan từ sống lưng lên tới đỉnh đầu, như thể có một dòng nước đá đang thấm qua từng thớ thịt.

Tôi đã từng nghĩ nỗi đau lớn nhất là mất đi đứa con bé bỏng chưa kịp chào đời. Nhưng không, sự thờ ơ của chính người chồng mình trong cái đêm định mệnh ấy mới là nhát dao cuối cùng. Lục Duật Phong đang ở bên cạnh Lâm Nhược Dukhi. Cơn đau bụng dữ dội kéo đến và vệt máu đỏ thẫm loang dần trên tấm ga trải giường. Anh chỉ trả lời điện thoại bằng một câu nói vội vã, giọng đầy bất đắc dĩ: "Nhược Du đang không được khỏe, em cố gắng tự xử lý nhé."

Tiếng máy tút dài. Cái chết của đứa trẻ không phải là một tai nạn bất ngờ. Nó là kết quả của một chuỗi dài những lần vắng mặt, những lời hứa suông và sự quan tâm bị chia năm xẻ bảy mà tôi nhận được. Từng mảnh vỡ nhỏ ấy, cuối cùng đã cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng trong trái tim tôi.

Căn bệnh trầm cảm ập đến như một cơn bão tối, nhấn chìm tôi trong bóng đêm triền miên không lối thoát. Có những buổi sáng, tôi nằm bất động hàng giờ, nhìn lên trần nhà, cảm giác thể xác và tâm hồn tách rời nhau. Lục Duật Phong vẫn sống trong cùng một ngôi nhà, nhưng chúng tôi như hai hành, quay trên những quỹ đạo không bao giờ cắt nhau. Anh không nhìn thấy hoặc cố tình không muốn nhìn thấy sự sụp đổ từ bên trong tôi. Những viên thuốc màu trắng, vị đắng nghét nơi đầu lưỡi mỗi sáng, mỗi tối, trở thành chiếc giữ tôi khỏi chìm hẳn. Tôi vật lộn với chúng, với những cơn hoảng loạn nửa đêm, với nỗi ám ảnh về tiếng khóc trẻ con văng vẳng đâu đó. Tất cả, tôi đều một mình gánh chịu.

Quyết định không yêu nữa nghe có vẻ đơn giản, nhưng nó là một cuộc phẫu thuật không gây mê, tự tay mình bóc tách từng ký ức, từng thói quen, từng hy vọng đã gắn chặt vào hình bóng một người. Tôi vứt bỏ những bức ảnh chung, thay đổi lộ trình di chuyển để tránh những nơi chúng tôi từng đến, thậm chí đổi cả loại nước hoa tôi vẫn dùng vì nó gợi nhớ đến mùi hương trên áo anh. Tôi tập trung vào việc lành lặn, coi đó như một công việc toàn thời gian. Mỗi ngày trôi qua mà không nghĩ về anh là một ngày tôi coi như thắng lợi.

Sự thờ ơ của tôi dần trở thành một bức tường thành kiên cố. Tôi không còn để ý anh về nhà lúc mấy giờ, không còn quan tâm anh ăn tối ở đâu, áo sơ mi có phải là tôi là hộ hay không. Cảm xúc của tôi dành cho anh đã khô cạn, như một con suối cạn kiệt nguồn nước ngầm, chỉ còn lại đáy sỏi đá khô khốc.

Cho đến một chiều mưa, tôi tình cờ nhìn thấy cảnh tượng ấy ở sảnh khách sạn đối diện công ty. Lục Duật Phong ôm chặt Lâm Nhượòng, tay anh vỗ nhẹ lên lưng cô ta, ánh mắt dịu dàng mà tôi từng hằng mong mỏi. Trước kia, có lẽ tim tôi đã nhói đau, hoặc giận dữ bước đến chất vấn. Nhưng lúc đó, tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Trái tim như một căn phòng trống, tiếng bước chân vang lên mà không gặp bất cứ vật cản hay âm vang nào. Tôi quay lưng bước đi. Tiếng mưa rơi lộp độp trên ô che khuất mọi âm thanh khác.

Vì vậy, khi đối diện với lời đề nghị gặp mặt để ký đơn ly hôn của anh qua điện thoại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Nụ cười khẽ nở trên môi tôi không phải là sự giả tạo, mà là sự giải thoát thực sự. "Nhưng em thực sự không yêu anh nữa rồi. Ký tên xong thì liên lạc với em bất cứ lúc nào."

Câu nói được thốt ra một cách bình thản, như nhắc đến một việc vặt cần giải quyết. Tôi cúp máy, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của bình trà hoa cúc đang bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, ấm áp và an toàn. Một chương của cuộc đời tôi thật sự đã khép lại.

Những ngày sau đó trở lại thường xuyên. Lục Duật Phong giữ đúng lời, không một cuộc gọi, một tin nhắn. Tôi bắt đầu làm quen với nhịp sống mới, với sự tĩnh lặng chỉ thuộc về một mình tôi. Căn bệnh dần thuyên giảm, những giấc ngủ không còn đầy ác mộng.

Thế nhưng, sự yên ả ấy lại quá mong manh. Khi tôi tưởng rằng mình sắp bước sang một trang hoàn toàn mới, thì Lâm Nhược Du, với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt lo lắng, đã chủ động tìm đến tôi trước cổng công ty. Cô ta đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông thật nhỏ bé và đầy vẻ tuyệt vọng, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh tự tin, chiến thắng mà tôi từng tưởng tượng.

Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn khô khốc vang lên trong căn phòng khách sạn yên tĩnh. Ánh mắt tôi dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi những dòng chữ xanh lè như những con rắn độc đang bò ra từ cuộc trò chuyện với Lâm Nhược Du. Mùi khử trùng nhẹ của khăn trải giường mới hòa với hơi lạnh từ máy điều hòa phả ra, khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Cô ta… dựa vào tư cách gì? Một câu hỏi gầm lên trong đầu tôi, kèm theo vị chua của sự phẫn nộ trào ngược lên cổ họng.

Cố Diễn đang ngồi bên bàn uống nước. Tiếng nước rót róc rách chợt ngừng. Anh quay sang, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại tôi đang cầm chặt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Giọng anh trầm xuống, nhẹ nhàng nhưng rành rọt: “Ai thế? Những lời vô vị như vậy, đừng để nó làm phiền tâm trí em.” Trong giọng nói ấy có một sự bình thản lạ thường, như thể anh đang dập tắt một đốm lửa vụt bùng trước khi nó kịp cháy lan. Tôi nghe thấy cả tiếng thở dài nhẹ, rất khẽ, của anh hòa vào không khí.

Tâm trí tôi bỗng trôi ngược về cái ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố B xa lạ ấy. Không phải ký ức về những tòa nhà cao tầng hay biển hiệu sáng choang, mà là mùi xăng xe ngột ngạt, tiếng còi xe inh ỏi, và cảm giác chiếc túi trên vai bị giật mạnh đến phát khỏi thân. Tôi ngã sóng soài trên vỉa hè, lòng bàn tay xước xát, cảm nhận rõ sự thô ráp của bê tông nóng hổi. Rồi một bóng người lao vút qua, nhanh như cắt. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Cố Diễn – không phải trong bộ vest chỉày, mà với áo phông ướt đẫm mồ hôi, gương mặt căng thẳng khi vật lộn với tên cướp. Hơi thở gấp gáp của anh, mùi mồ hôi pha lẫn mùi cỏ cây từ công viên gần đó, tất cả đập vào giác quan tôi lúc ấy.

Sự trùng hợp sau đó đôi khi khiến tôi nghĩ đến số phận. Căn hộ của tôi và anh chỉ cách nhau một hành lang. Anh là người đầu tiên gõ cửa, đưa cho tôi một đĩa bánh quy tự làm còn nóng hổi, mùi bơ thơm lừng, không khí ngại ngùng của kẻ mới đến. Anh dẫn tôi đi dọc những con phố nhỏ, chỉ cho tôi quán cà phê có góc nhìn đẹp, hiệu sách cũ yên tĩnh, chợ rau sớm tinh mơ. Giọng nói ấm áp của anh giải thích từng tập quán nhỏ của vùng đất này, như một hướng dẫn viên kiên nhẫn. Những buổi chiều, ánh nắng vàng ruộm trải dài trên bàn uống trà, dần dà, khoảng cách giữa hai người xa lạ cũng mờ đi.

Tiếng “tách” nhẹ khi tôi chụp lại màn hình tin nhắn kéo tôi về hiện tại. Hình ảnh những dòng chữ xanh đó được lưu vào một thư mục riêng. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, chạm vào mặt kính nghe rõ mồn một. Sự phẫn nộ ban đầu đã lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác mệt mỏi, chán chường sâu thẳm. Nó len lỏi trong ngực tôi, nặng trĩu như một khối chì. Tôi không thèm tức giận nữa, chỉ đơn giản là thấy… buồn nôn. Một cảm giác ghê tởm, khó chịu, muốn tống khứ thứ gì đó ra khỏi tâm trí mình.

Mùi cà phê đắng nghét xộc vào mũi tôi trước cửa quán quen thuộc mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở lại với anh. Lục Duật Phong ngồi đó, dáng vẻ tiều tụy đến nỗi tôi suýt thốt lên một tiếng kinh ngạc. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu như người vừa trải qua một trận ốm dài. Chỉ một tháng thôi, khoảng cách giữa chúng tôi đã dài tựa một mùa đông giá rét. Tôi ngồi xuống, lòng bàn tay ám mồ hôi lạnh. Anh nhìn tôi, ánh mắt thẫn thờ xuyên qua làn khói mỏng từ tách cà phê, giọng nói khàn đặc vang lên: “Chức Hạ, chúng ta nói chuyện đi.”

Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi buồn bã nhẹ nhàng. Cuối cùng thì thời khắc này cũng đến. Những ràng buộc mỏng manh của một tờ giấy hôn thú, những đêm dài trăn trở về một người đàn ông chỉ xem tôi là bạn đời trên danh nghĩa, tất cả sắp được tháo gỡ. Tôi thở ra một hơi nhẹ, cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng đè lên ngực bấy lâu.

“Em… dạo này khỏe không?” Anh hỏi, ngón tay gõ nhẹ lên thành tách, âm thanh lộp bộp đều đều phá vỡ sự im lặng giữa hai chúng tôi.

Tôi gật đầu, nở một nụ cười thật nhẹ: “Rất tốt.” Câu trả lời ấy chân thực đến từng chữ. Kể từ ngày dọn ra khỏi căn biệt thự ấy, giấc ngủ của tôi sâu hơn; những viên thuốc an thần dần được giảm bớt. Bác sĩ nói tôi đã tăng được một ký rưỡi, màu da cũng hồng hào trở lại. Sự vắng bóng của Lục Duật Phong trong đời tôi hóa ra lại là liều thuốc bổ tốt nhất.

Tôi thấy ánh mắt anh chợt tối sầm lại, như có bóng đen thoáng qua. “Vậy thì tốt.” Anh nói, giọng nhỏ dần, lẩm bẩm như tự nói với chính mình. Có lẽ anh đã chuẩn bị sẵn trăm ngàn lời để chất vấn, để tranh cãi, nhưng lại không ngờ tôi có thể “tốt” đến thế khi không có anh.

“Anh muốn nói chuyện gì?” Tôi chủ động cắt ngang sự im lặng đang bủa vây. Không khí trong quán dường như đặc quánh lại. Tiếng máy xay cà phê rít lên ở quầy phát ra âm thanh chói tai.

Lục Duật Phong hít một hơi thật sâu. Ngực anh phập phồng. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt chứa đựng một thứ gì đó phức tạp mà tôi không muốn giải mã. “Anh không muốn ly hôn.” Anh nói,từng chữ như được nhấn mạnh. “Tô Chức Hạ, tình cảm gần tám năm của chúng ta, thực sự phải kết thúc như thế này sao?”

Câu hỏi của anh khiến trái tim tôi thắt lại. Tám năm. Một quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ chập chững biết đi trở thành thiếu niên, đủ để một cây non vươn cao tỏa bóng. Và chúng tôi, chúng tôi đã làm được gì? Một mối quan hệ hữu danh vô thực, một vở kịch dài mà tôi là diễn viên duy nhất tin vào tình cảm của mình. Tôi nhớ đến Lâm Nhược Du, cô gái luôn lặng lẽ với mình, ngưỡng mộ và đau khổ. Lòng tôi chua xót. Ngay cả một người ngoài cuộc như tôi còn nhìn ra tấm chân tình ấy, vậy mà Lục Duật Phong, người trong cuộc, lại dửng dưng tuyên bố cô ấy chỉ là “cấp dưới tốt”. Thật nực cười làm sao. Và càng nực cười hơn, chính tôi, “người vợ hợp đồng” của anh, lại là kẻ ôm giữ một mối tình vô vọng suốt bấy lâu.

Tôi nhìn đôi tay anh đang nắm chặt tách cà phê, các khớp ngón tay trắng bệch. Có lẽ anh đang rất căng thẳng. Nhưng nỗi đau của tôi, sự thất vọng của tôi, anh đã bao giờ thực sự nhìn thấy? Anh chỉ nhìn thấy một Tô Chức Hạ ngoan ngoãn, thuận theo, không bao giờ biết đòi hỏi. Tôi mím chặt môi. Cảm giác vị đắng chát từ cà phê như lan tỏa xuống tận cổ họng. Cuộc trò chuyện này, rốt cuộc cũng chỉ là sự kết thúc cho một câu chuyện vốn đã sai lầm từ thuở ban đầu.

Tôi cười, nụ cười ấy bật ra khỏi môi tôi một cách chua chát, như thể nó đã bị nhốt giữ quá lâu trong ngực. "Lục Duật Phong, không phải em muốn dứt áo ra đi. Chính anh đã bước tới trước tiên rồi."

Hơi thở tôi nghẹn lại, một cảm giác nóng rát lan từ cổ họng xuống tận tim. "Trong lòng anh, Lâm Nhược Du thật sự chỉ là một thuộc cấp sao? Anh có dám thề độc rằng những gì anh dành cho cô ta chỉ đơn thuần là tình đồng đội, là sự quan tâm của cấp trên?"

Đôi môi anh khẽ run lên, những ngón tay nắm chặt bên hông hờn hững buông lỏng rồi lại siết chặt. Một mùi hương của cỏ khô và bụi đường từ cuộc tập trận sáng nay vẫn còn vương trên áo anh, xộc vào mũi tôi. "... Cô ấy còn trẻ, mới nhập ngũ chưa bao lâu. Anh chỉ…quan tâm nhiều hơn một chút, chỉ vậy thôi."

"Trẻ ư? Quan tâm ư?"

Giọng tôi vút cao, cắt ngang không khí tĩnh lặng đầy căng thẳng giữa chúng tôi. "Trong doanh trại này, lính mới trẻ hơn cô ta có thiếu gì? Sao ánh mắt anh chẳng bao giờ rời khỏi mỗi mình Lâm Nhược Du?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén cơn run đang dâng lên trong giọng nói. "Hay chỉ vì cô ta là nữ phó tướng duy nhất dưới trướng anh?"

Cả căn phòng như chìm vào một vũng nước đặc quánh của im lặng. Tiếng gió thổi cửa sổ vi vu, mang theo hơi lạnh của một chiều thu sắp tàn. Tôi nhìn thấy bóng tối luồn qua những đường nét cương nghị trên khuôn mặt anh, thấy đôi mắt anh – vốn thường sáng như sao băng trên bầu trời đêm thao trường – giờ đục mờ đi một lớp sương mù khó hiểu. Rất lâu sau, âm thanh mới thoát ra từ cổ họng anh, khàn đặc và nặng trĩu: "... Anh xin lỗi."

Ba từ ấy rơi xuống như những hòn đá ném vào mặt nước hồ vốn đã không còn phẳng lặng. Một lời xin lỗi có thể hàn gắn được thứ gì? Nó chẳng khác nào muối xát lên một vết thương đang mưng mủ. Những ngày tháng qua, từng giờ từng khắc, đều là một sự dày vò triền miên không lối thoát. Mỗi đêm, khi tiếng kèn tắt lửa vang lên, tôi nằm trên giường gỗ cứng, nhìn bóng tối trên trần nhà mà cảm thấy tim mình bị bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt.

Những hình ảnh tôi cố gắng chôn vùi cứ lần lượt hiện về, sống động và đau đớn như thể mới xảy ra ngày hôm qua. Chúng nhắc nhở tôi, một cách tàn nhẫn và rõ ràng, về từng bước chân anh đã vượt qua lằn ranh mà chính anh từng vẽ ra.

Anh thiên vị cô ta trong mọi cuộc phân xử, từ chuyện nhỏ như phân phối lương thực đến việc lớn như giao nhiệm vụ hiểm nguy. Mỗi lần tôi và Lâm Nhược Du đối đầu, anh luôn bước ra, đứng chắn trước mặt cô ta,và để mặc tôi ở phía sau với sự tổn thương đang nhức nhối. Vì cô ta, những cuộc tranh luận giữa chúng tôi trở nên thường xuyên hơn, gay gắt hơn, để rồi giọng nói củên đầy xa lạ: "Sao em lại trở nên khó tính như vậy?"

Và rồi, trong mắt anh, tôi dần biến thành một người đàn bà đa nghi, nhỏ nhen, vô lý. Một ánh mắt anh liếc nhìn tôi lúc ấy – thoáng qua, lạnh lùng, đầy vẻ mệt mỏi và không muốn hiểu – cũng đủ khiến cả thế giới trong tôi sụp đổ tan tành. Nó như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt những sợi dây hy vọng mỏng manh còn cố bám víu.

Mùi cà phê đắng nghét lan tỏa trong cổ họng, nhưng có lẽ vẫn không đắng bằng cái nụ cười tôi đang cố giữ trên môi. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông trước mặt – người đã cùng tôi chung sống ba năm dưới một mái nhà, mà sao giờ đây lại xa lạ đến thế. Không gian quán im ắng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng trái tim mình đập thình thịch, một nhịp đập mệt mỏi và chán chường.

“Lục Duật Phong,” giọng tôi bình thản một cách kỳ lạ, “anh thực sự nợ em một lời xin lỗi.”

Tôi đẩy tờ giấy trên bàn về phía anh. Đó không chỉ là đơn ly hôn. Đó là bản án cuối cùng cho một cuộc hôn nhân đã kiệt quệ, là lời tuyên bố cho sự thất bại của chính bản thân tôi. Mỗi lần nhắc đến hai chữ “ly hôn”, lồng ngực tôi lại thắt lại, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim đã rệu rã. Nhưng lần này, cảm giác ấy nhẹ nhàng hơn. Có lẽ vì trái tim ấy đã chết từ lâu rồi.

“Vì vậy, hãy ký sớm đi. Đừng lãng phí thêm thời gian của nhau nữa.”

Lục Duật Phong nhìn tôi, ánh mắt anh đầy vẻ hoang mang và đau khổ, một biểu cảm mà tôi đã từng khát khao được thấy trong suốt những tháng ngày qua. Giờ đây, nó chỉ khiến tôi thấy mỏi mệt. Anh cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên. Khi ngẩng mặt lên, đôi mắt anh đỏ hoe.

“Chức Hạ, anh muốn… chúng ta bắt đầu lại.” Giọng anh khàn đặc, ngập ngừng. “Sau khi về, anh sẽ điều Lâm Nhượộ phận khác. Từ nay về sau, anh và cô ấy sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào ngoài công việc. Anh biết anh đã sai… Cho anh một cơ hội để bù đắp cho em, được không?”

Lời nói của anh như những giọt nước rơi xuống mặt hồ đã đóng băng. Chúng không thể tạo ra bất kỳ gợn sóng nào nữa. Tôi thở dài một hơi nhẹ nhàng, cảm nhận hơi thở của mình vẫn đều đặn, không hề rối loạn như trước kia. Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, lướt nhẹ vài lần, rồi đặt nó trước mặt anh. Màn hình sáng lên, hiện ra hàng loạt tin nhắn, những dòng chữ màu đen trên nền trắng, sắc nét và lạnh lùng.

“Anh nên xem những thứ này trước đã.”

Lục Duật Phong cầm điện thoại lên. Tôi quan sát khuôn mặt anh thay đổi từng giây. Từ hoài nghi, đến kinh ngạc, rồi dần chuyển sang tái nhợt. Đôi mắt anh mở to, như không thể tin vào những gì đang đọc. Bàn tay cầm điện thoại hơi run. Tôi nhớ lại cảm giác khi lần đầu nhận được những tin nhắn đó – tim đau nhói, tay chân bủn rủn, cả thế giới dường như sụp đổ. Giờ thì không. Tôi chỉ thấy một sự trống rỗng mênh mông.

Anh đọc rất lâu, lâu hơn tôi tưởng. Cuối cùng, anh đặt điện thoại xuống bàn, âm thanh “cạch” nhẹ nghe thật chông gian tĩnh lặng. Gương mặt anh không còn chút huyết sắc.

Tôi thu điện thoại lại, cảm nhận hơi ấm từ vỏ máy dần tan biến trong lòng bàn tay lạnh ngắt. “Lục Duật Phong,” tôi nói, giọng điệu phẳng lặng như đang kể một câu chuyện của người khác, “chúng ta không thể quay lại được nữa.”

Ngoài cửa sổ, một chiếc lá vàng rơi lả tả, xoay tròn trong làn gió nhẹ. Nó giống như những ký ức của tôi, đã tách rời khỏi cành cây cuộc đời, chỉ còn biết rơi rụng.

“Kể từ khoảnh khắc anh hết lần này đến lần khác lựa chọn Lâm Nhược Du, chúng ta đã định sẵn sẽ đi đến bước đường này rồi.”

Từng lời nói ra, tôi cảm thấy một gánh nặng trong lòng dần được tháo bỏ. Đó không phải là sự giải thoát vui sướng, mà là sự mệt mỏi sau một chặng đường dài, cuối cùng cũng được phép dừng chân. Những đêm mất ngủ trắng đêm, những cơn hoảng loạn bất chợt nơi công sở, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối… tất cả đã khắc sâu thành những vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm trí tôi.

Bác sĩ đã đưa cho tôi tờ giấy chẩn đoán với dòng chữ “trầm cảm nặng”. Tờ giấy ấy nhẹ tênh, nhưng lại như tảng đá đè nặng cuộc đời tôi. Tôi đã cố gắng rất nhiều, nhưng cuối cùng nhận ra có những vết thương không thể lành chỉ bằng sự chịu đựng của một người.

Tôi nhìn Lục Duật Phong lần cuối. Ánh mắt tôi không còn gì, cũng chẳng có sự oán hận. Chỉ còn lại sự bình thản đến lạnh lùng.

“Những ngày tháng như thế,” tôi thì thầm, như tự nhủ với chính mình, “tôi không muốn trải qua thêm dù chỉ một giây phút nào nữa.”

Một giây cũng là quá nhiều. Một giây cũng là sự tra tấn. Và tôi đã chịu đựng quá đủ rồi.

Lục Duật Phong vẫn đứng đó, cầm chiếc hộp gỗ nhỏ màu nâu sẫm đã mở nắp. Ánh mắt anh dán chặt vào những món đồ bên trong, như thể chúng là những mảnh vỡ của một quá khứ chưa bao giờ anh thực sự nắm giữ. Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn thành từng mảnh khi cất lên: “Anh không biết… anh không hề hay biết cô ấy lại cất giữ và gửi trả lại những thứ này.”

Câu nói ấy, lẽ ra phải khiến trái tim tôi se thắt, giờ đây chỉ như một làn khói mỏng vô hình lướt qua tâm tư. Tôi nhận ra mình đang quan sát anh, quan sát cảnh tượng đau đớn này, với một sự tĩnh lặng lạ thường đến mức đáng sợ. Sự dằn vặt, những câu hỏi không lời đáp, những đêm dài trằn trọc – tất cả đã lặng lẽ chảy đi tự bao giờ, như nước rút xuống lòng sông cạn, để lại một bãi cát bằng phẳng, khô ráo và lạnh lẽo. Trái tim tôi giờ đây không còn một gợn sóng. Mọi thứ thực sự không còn quan trọng nữa. Tôi đã buông bỏ từ rất lâu rồi, chỉ là anh và tôi đều không nhận ra điều đó mà thôi.

Tôi cầm lấy chiếc vali nhỏ đã được chuẩn bị sẵn từ chiều. Da thuộc mát lạnh dưới đầu ngón tay, một cảm giác xác thực duy nhất lúc này. Tôi bước về phía cánh cửa lớn bằng gỗ tếch, nơi ánh hoàng hôn cuối ngày đang rọi qua kính cửa sổ, tạo thành những vệt dài màu hổ phách trên sàn gỗ sáng bóng. Hơi thở của căn biệt thự này, mùi gỗ, mùi nước hoa nhạt nhòa, mùi của những năm tháng đã qua, dường như đang ùa về trong khoảnh khắc tôi đặt tay lên tay nắm cửa.

Rồi tôi dừng lại. Không phải vì do dự, mà có lẽ là một sự kết thúc cần được đánh dấu. Tôi quay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe đầy xáo trộn của anh. Ánh nhìn của tôi có lẽ đã phẳng lặng đến mức khiến anh giật mình. Tôi nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng rành rẽ, không chút gợn sóng: “Hãy ký vào giấy tờ đi, Lục Duật Phong.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi, đủ để nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc ở phía xa. Tôi thở ra một hơi nhẹ, nhẹ nhàng đặt xuống câu nói cuối cùng, như đặt một dấu chấm hết lên một trang giấy đã viết kín chữ: “Mọi chuyện giữa chúng ta, bây giờ đã quá muộn để thay đổi rồi.”

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram