Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Thỏi Son Để Quên

Tờ đơn ly hôn từ người vợ cũ

2514 từ

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tất cả sự bình thản tôi gồng gánh bấy lâu dường như sắp vỡ vụn trước câu nói ấy. Tôi nhìn anh, ánh mắt lạnh như băng.

“Chẳng lẽ,” tôi chậm rãi hỏi lại, từng tiếng một, “tôi lại không nên trách anh sao?”

Lục Duật Phong như bị một vật gì đó đập mạnh vào ngực. Toàn thân anh khựng lại, miệng há hốc, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Ánh mắt anh từ giận dữ chuyển sang hoảng hốt, rồi cuối cùng là một sự trống rỗng không đáy. Anh lùi lại một bước, khoảng cách giữa chúng tôi bỗng trở nên vô cùng xa.

Và trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt ấy, hình ảnh của ngày hôm đó lại ập về. Không phải là một ký ức mơ hồ, mà là một thướt, rõ ràng đến từng chi tiết. Cái cảm giác mất thăng bằng, tiếng bước chân vội vã phía sau, rồi là khoảng không lạnh lẽo, cứng nhắc của những bậc thang đá ập vào người. Mùi bụi của thảm trải cầu thang, âm thanh rít lên từ đế giày khi cố bám víu, và sau cùng là một sự tối sầm, tĩnh lặng đáng sợ. Tất cả, tất cả đều bắt đầu từ cái khoảnh khắc tôi vô ý ngã lăn từ trên cao xuống.

Chiếc vé tàu mềm màu xanh ngọc nằm yên trong ngăn kéo tủ, dưới lớp áo len. Tôi đã giấu nó ở đó, như giấu đi một phần cơ thể mình, một quyết định cuối cùng không thể nói ra. Lục Duật Phong không hề hay biết. Anh vẫn nghĩ tôi đang nằm trên giường, nhắm mắt chịu đựng những cơn đau âm ỉ sau cuộc phẫu thuật, như những cánh chỉ biết trông chờ vào sự chăm sóc của anh.

Tiếng còi tàu vang lên trong đầu tôi trước cả khi nó thực sự rúc lên tại sân ga. Đó là âm thanh của sự chia ly, của một khởi đầu mới mỏng manh và đầy bất định. Tôi nhìn căn phòng ngủ quen thuộc, nơi từng có giấc mơ về một gia đình nhỏ với tiếng cười trẻ thơ. Giờ đây, nó chỉ còn là một không gian tĩnh lặng đến lạnh lùng, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng chưa kịp tan. Hơi thở của tôi nặng nề, mỗi lần hít vào như có vô số mảnh vụn thủy tinh cứa nhẹ vào phổi. Sự mất mát không chỉ là một nỗi buồn, mà còn là niềm tin, nhiệt độ và toàn bộ sức sống để yêu thương một người.

Anh quỳ xuống.

Hai ngày hai đêm, dáng vẻ tiều tụy của Lục Duật Phong quỳ trước giường bệnh tôi như một bức tượng tạc từ nỗi hối hận. Ánh mắt anh đỏ hoe, đầy vẻ cầu xin mà tôi chưa từng thấy. Trong đầu tôi lúc ấy lại hiện lên hình ảnh anh trên chiếc xe máy, quay đầu phóng vút, giọng nói mềm mại qua điện thoại. Tiếng còi xe tắc đường inh ỏi bên ngoài cửa sổ phòng bệnh hòa vào tiếng nức nở nghẹn ngào của anh. Tôi nhắm nghiền mắt lại, không phải vì xúc động, mà vì mệt mỏi. Trái tim tôi lúc đó giống như một căn phòng trống rỗng đã bị dọn sạch đồ đạc, chỉ còn vang vọng tiếng gió lùn.

Sự thay đổi của anh là có thật.

Sau khi về nhà, Lục Duật Phong trở nên cẩn trọng một cách kỳ lạ. Anh tự động đặt điện thoại lên bàn trước mặt tôi mỗi khi về đến nhà, giọng nói đều đều báo cáo từng chi tiết trong ngày: giờ họp, giờ ăn trưa, thậm chí cả việc tăng ca với đồng nghiệp nam. Anh cắt đứt mọi liên lạc không cần thiết với Lâm Nhược Du, chỉ giữ lại những trao đổi công việc khô óm. Có lần, tôi vô tình thấy anh lặng lẽ xóa đi một tin nhắn chúc ngủ ngon từ số máy đó. Khuôn mặt anh thoáng chút căng thẳng. Hành động ấy, trước kia có lẽ sẽ khiến tôi cảm động, nhưng giờ chỉ như một lớp sơn mới phủ lên một bức tường đã nứt vỡ bên trong. Màu sắc tươi đẹp không thể che đi những vết rạn sâu hoắm.

Bởi vì mọi chuyện đã quá muộn.

Lời bác sĩ nói với tôi trong phòng tư vấn, giọng trầm xuống đầy tiếc nuối, vẫn còn đọng lại nguyên vẹn. "Nửa tiếng đồng hồ, chỉ cần sớm hơn nửa tiếng thôi..."

Cụm từ ấy lặp đi lặp lại trong giấc ngủ chập chờn của tôi, biến thành một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ, mỗi nhịp tích tắc là một nhát dao cứa vào ý thức. Cơ thể tôi vốn không khỏe mạnh. Lần tai nạn ấy như một trận bão cuốn đi mãi mãi khả năng làm mẹ của tôi. Cảm giác trống rỗng ấy không đau đớn nhói buốt, mà là một sự lạnh lẽo từ từ thấm vào tận xương tủy, khiến tôi run rẩy ngay cả khi đắp chăn dày.

Và tất cả bắt đầu từ một cuộc gọi.

Tôi nhớ rất rõ, đó là một buổi chiều mưa phùn lất phất, hơi nước bám đầy trên cửa kính. Cơn đau bụng dữ dội ập đến khi tôi đang một mình trong căn hộ. Tôi gọi cho Lục Duật Phong, giọng nói yếu ớt cầu cứu. Anh đáp một cách sốt sắng, nói rằng anh đang trên đường về. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên nghe thật ấm áp và hy vọng. Thế rồi, một cuộc gọi khác chen ngang. Tôi nghe thấy, dù không rõ ràng, giọng nói thanh thoát của Lâm Nhượóng điện thoại, than vãn điều gì đó về trời mưa và việc không thể bắt được xe. Sự im lặng của Lục Duật Phong chỉ kéo dài vài giây. Anh nói với tôi, giọng có chút vội vàng: "Chờ anh một chút, anh đưa cô ấy về ký túc xá đã, gần đây thôi."

Tôi há hốc mồm, cố gắng thốt lên rằng tôi không thể chờ được nữa, rằng tôi sợ. Nhưng tiếng "tút... tút..."

Dài ngắt quãng đã cắt đứt mọi lời tôi chưa kịp nói. Âm thanh ấy chói tai hơn cả tiếng mưa, hơn cả tiếng còi xe cấp cứu sau này.

Giờ đây, tôi đứng trước cửa, vali nhỏ đã kéo ra sẵn. Lục Duật Phong lúc này đang ở một thành phố xa xôi, với ánh đèn flash của máy ảnh và những lời ca ngợi cho thành tích mới của anh. Trên màn hình tivi buổi trưa, khuôn mặt anh hiện lên đầy tự hào và rạng rỡ. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng tắt màn hình đi. Bóng tối trong phòng khách lại trùm lên. Tôi không cần đợi anh về, cũng không cần nói lời tạm biệt. Mọi thứ đã được nói hết bằng sự im lặng của những ngày qua.

Tôi kéo phòng, bước xuống cầu thang. Từng bước chân nhẹ nhàng mà dứt khoát. Tôi không thèm quay đầu nhìn lại căn nhà ấy lần cuối, cũng không thèm nhớ đến khuôn mặt tuyệt vọng hay cố gắng chuộc lỗi của anh nữa. Con tàu tốc hành đang chờ tôi, đưa tôi đến một thành phố B xa lạ, nơi bầu trời có lẽ sẽ có màu khác và mùi vị của gió cũng sẽ khác.

Màn hình điện thoại tối đen lại, nhưng hình ảnh cuối cùng tôi thấy vẫn còn đọng mãi trong mắt. Gương mặt điển trai của Lục Duật Phong chiếm trọn khung hình, đôi môi anh mấp máy, phát ra âm thanh mà tôi đã quá quen thuộc suốt ba năm qua. Chỉ là lần này, âm thanh ấy không dành cho tôi. Anh cảm ơn tôi trước ống kính, trước hàng triệu người xem, với tư cách là "người vợ". Hai từ ấy chạm vào tai, lạnh buốt như một nhát dao mỏng. Tôi cảm thấy một sự mỉm cười len lỏi từ ngực lên cổ họng, nhưng tôi đã nuốt nó xuống từ bao giờ. Có lẽ, tôi đã quá quen với việc nuốt đắng từ khi yêu anh rồi.

Tôi xách vali lên. Cửa căn hộ đóng sầm lại phía sau, cắt đứt mọi liên hệ với không gian từng được gọi là "tổ ấm". Tiếng động ấy vang lên dứt khoát, khác hẳn với sự im lặng mòn mỏi của những ngày qua. Không khí ở sân bay lúc nào cũng mang một mùi đặc trưng, mùi của sự chia ly và những lời hứa hẹn. Hôm nay, tôi chỉ ngửi thấy mùi tự do.

Chuông điện thoại reo lên đúng lúc tôi bước đến cổng kiểm soát. Cái tên "Lục Duật Phong" nhảy nhót trên màn hình, như một lời nhắc nhở trớ trêu cuối cùng. Tôi biết đây sẽ là lần cuối cùng tôi nghe giọng anh. Nhưng tôi đã lầm. Giọng nói vút cao, đầy phấn khích cất lên từ đầu dây bên kia không phải của anh. "Thủ trưởng Lục, anh giỏi quá đi mất!"

– Giọng Lâm Nhượn trong trẻo, thán phục và đầy sự thân mật không thể giấu giếm. Cô ta còn đề nghị một bữa tiệc ăn mừng. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một cảm giác buồn nôn. Tôi không cho cô ta cơ hội nói thêm bất cứ điều gì. Ngón tay tôi ấn mạnh lên màn hình, kết thúc cuộc gọi. Hành động ấy nhẹ nhàng đến bất ngờ, như thể tôi vừa gạt đi một hạt bụi vướng trên áo. Tôi bước qua cổng, không một lần ngoái lại.

Ở một nơi nào đó trong thành phố náo nhiệt này, Lục Duật Phong đang có một động tác hơi khác thường. Khi giọng Lâm Nhược Du cất lên, anh vội vàng dùng tay che đi phần loa điện thoại, một phản xạ vô thức. Anh sợ tôi nghe thấy. Động tác ấy nói lên nhiều điều. Nó nói rằng anh biết đó là điều không nên, rằng anh ý thức được sự tồn tại của tôi trong khoảnh khắc ấy. Nhưng ý thức ấy mỏng manh như sương, chẳng đủ để ngăn anh gật đầu đồng ý với lời đề nghị của cô ta. Sự do dự của anh chỉ kéo dài trong một nhịp thở ngắn ngủi. Lâm Nhược Du, với sự nhạy bén vốn có, lập tức bám lấy cơ hội, cô ta khoác tay mình lên cáột cách tự nhiên, giọng nói ngọt ngào đầy ý vị: "Vậy Thủ trưởng, chúng ta quyết định thế nhé."

Chỉ đến khi cô ta buông ra, anh mới cúi xuống nhìn chiếc điện thoại. Màn hình đã tắt từ lúc nào? Cuộc gọi với tôi đã chấm dứt. Một cảm giác hụt hẫng mơ hồ thoáng qua anh, nhanh đến mức anh chẳng kịp nhận ra đó là gì.

Ký ức về ngày anh trở về thành phố C bỗng ùa về trong tâm trí anh lúc đó. Hôm ấy, trời mưa phùn lất phất, không khí ẩm ướt. Lâm Nhược Du, với mái tóc đã bị mưa làm ướt một phần, hớt hả chạy vào văn phòng anh, trên tay cầm chặt một tập tài liệu. Gương mặt cô ta đầy vẻ lo lắng và sốt sắng. "Thủ trưởng Lục, tài liệu khẩn!"

– Giọng cô ta hơi gấp gáp. Anh tiếp nhận tập tài liệu ấy. Đầu ngón tay vô tình chạm vào làn da lạnh giá của cô ta vì mưa. Có lẽ, mọi thứ đã bắt đầu từ cái chạm vô tình ấy, hoặc từ sự ngưỡng mộ ánh mắt cô ta dành cho anh, thứ mà anh cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết so với ánh mắt đã quá quen thuộc của tôi ở nhà. Anh không biết rằng khi cô ta chạy vào văn phòng mưa ấy, tôi đang ở nhà, canh một nồi cháo ấm, chờ anh về sau chuyến công tác dài ngày. Hương cháo thơm nồng, nhưng cuối cùng lại nguội lạnh trong đêm.

Mùi giấy tờ khô cứng và mùi mực in vẫn còn thoang thoảng trong không khí, thì một phong bì màu nâu nhạt được đặt lên bàn tôi. Người đặt nó xuống là Tiểu Lâm. Gương mặt non nớt của cậu ta đang giãn ra một vẻ ngượng ngùng khó nói. "Thủ… Thủ trưởng, đây là thứ chị dâu nhờ người gửi tới."

Giọng nói của cậu ta khẽ run, như thể đang cầm trên tay một vật gì đó nóng bỏng. Tôi nhướng mày, lòng dấy lên một sự tò mò lẫn cảnh giác mơ hồ. "Là cái gì?"

Tôi hỏi, tay đã vô thức đón lấy phong bì. Trọng lượng của nó nhẹ tênh, gần như chẳng có gì, nhưng sao lại khiến lồng ngực tôi đập thình thịch?

Mở phong bì ra, ánh mắt tôi chạm vào những con chữ in sắc nét trên hai tờ giấy trắng. Một cơn lạnh buốt từ sống lưng bỗng bò lên ót, rồi lan tỏa khắp toàn thân. Máu dường như ngưng đọng trong giây lát, để lại trên da một cảm giác tê dại. Tôi không biết sắc mặt mình lúc ấy thế nào, chỉ thấy tầm nhìn thu hẹp lại, chỉ còn những dòng chữ ấy.

Tôi chậm rãi rút hai tờ giấy ra, từng động tác chậm rãi như đang kéo một sợi dây vô hình nào đó, sợ nó đứt mất. Không làm việc rộng rãi bỗng chốc bị một thứ tĩnh lặng đặc quánh, nặng nề chiếm giữ. Tiếng máy lạnh rè rè, tiếng xe cộ xa xa ngoài cửa sổ, tất cả đều biến mất. Chỉ còn tiếng thở của tôi và có lẽ là cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Lâm Nhược Du cất tiếng, phá vỡ sự im lặng đáng sợ ấy bằng một giọng nói lắp bắp, thiếu tự tin. "… Chị dâu, chị ấy… chị ấy có ý gì vậy?"

Cậu ta ngập ngừng, rồi thốt lên câu hỏi mà có lẽ ngay cả cậu cũng biết là thừa. "Chị ấy muốn ly hôn với anh sao?"

Âm thanh của cậên, nhưng dường như không lọt vào tai tôi. Tất cả ý thức của tôi lúc này đều dồn vào cái tên được ký ở cuối trang giấy. Tô Chức Hạ. Nét chữ quen thuộc, thanh thoát mà kiên quyết. Bên cạnh đó là một dấu vân tay màu đỏ thẫm, như một dấu chấm hết được đóng lên bằng chính sinh khí của cô ấy. Tôi chưa từng nghĩ tới, không, là chưa từng dám nghĩ tới việc này. Trong mọi kịch bản về tương lai của chúng tôi, dù là tốt đẹp hay xấu xí, cũng không có cảnh cô ấy chủ động đưa cho tôi tờ đơn này.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả dùng kỹ thuật tâm lý thăng hoa để tái hiện nỗi sợ hãi - từ cơn lạnh buốt tột cùng, những ký ức chi tiết từng li từng tí, đến trạng thái tê dại cảm xúc khi đối diện với quyết định không thể quay lại. Từng động tác, từng tiếng thở đều nặng trĩu ý nghĩa.

📖 Chương tiếp theo

Chiếc nhẫn cưối cũ sẽ là chìa khóa để hai người đối mặt với tình yêu và tổn thương chưa kết thúc?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord