Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Thỏi Son Để Quên

Người vợ hợp đồng nhận ra sự thật

2492 từ

Tiếng chuông điện thoại vang lên lần thứ bảy, ngón tay tôi mới chạm vào màn hình. Giọng nói kia vẫn quen thuộc, vẫn đầy vẻ tự tin cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa tường vi cuối mùa đang rụng lả tả, màu hồng phai nhạt dần vào trong nắng chiều. Một cảm giác lạnh lẽo, tê buốt chậm rãi lan từ sống lưng lên tới đỉnh đầu, như thể có một dòng nước đá đang thấm qua từng thớ thịt.

Tôi đã từng nghĩ nỗi đau lớn nhất là mất đi đứa con bé bỏng chưa kịp chào đời. Nhưng không, sự thờ ơ của chính người chồng mình trong cái đêm định mệnh ấy mới là nhát dao cuối cùng. Lục Duật Phong đang ở bên cạnh Lâm Nhược Dukhi. Cơn đau bụng dữ dội kéo đến và vệt máu đỏ thẫm loang dần trên tấm ga trải giường. Anh chỉ trả lời điện thoại bằng một câu nói vội vã, giọng đầy bất đắc dĩ: "Nhược Du đang không được khỏe, em cố gắng tự xử lý nhé."

Tiếng máy tút dài. Cái chết của đứa trẻ không phải là một tai nạn bất ngờ. Nó là kết quả của một chuỗi dài những lần vắng mặt, những lời hứa suông và sự quan tâm bị chia năm xẻ bảy mà tôi nhận được. Từng mảnh vỡ nhỏ ấy, cuối cùng đã cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng trong trái tim tôi.

Căn bệnh trầm cảm ập đến như một cơn bão tối, nhấn chìm tôi trong bóng đêm triền miên không lối thoát. Có những buổi sáng, tôi nằm bất động hàng giờ, nhìn lên trần nhà, cảm giác thể xác và tâm hồn tách rời nhau. Lục Duật Phong vẫn sống trong cùng một ngôi nhà, nhưng chúng tôi như hai hành, quay trên những quỹ đạo không bao giờ cắt nhau. Anh không nhìn thấy hoặc cố tình không muốn nhìn thấy sự sụp đổ từ bên trong tôi. Những viên thuốc màu trắng, vị đắng nghét nơi đầu lưỡi mỗi sáng, mỗi tối, trở thành chiếc giữ tôi khỏi chìm hẳn. Tôi vật lộn với chúng, với những cơn hoảng loạn nửa đêm, với nỗi ám ảnh về tiếng khóc trẻ con văng vẳng đâu đó. Tất cả, tôi đều một mình gánh chịu.

Quyết định không yêu nữa nghe có vẻ đơn giản, nhưng nó là một cuộc phẫu thuật không gây mê, tự tay mình bóc tách từng ký ức, từng thói quen, từng hy vọng đã gắn chặt vào hình bóng một người. Tôi vứt bỏ những bức ảnh chung, thay đổi lộ trình di chuyển để tránh những nơi chúng tôi từng đến, thậm chí đổi cả loại nước hoa tôi vẫn dùng vì nó gợi nhớ đến mùi hương trên áo anh. Tôi tập trung vào việc lành lặn, coi đó như một công việc toàn thời gian. Mỗi ngày trôi qua mà không nghĩ về anh là một ngày tôi coi như thắng lợi.

Sự thờ ơ của tôi dần trở thành một bức tường thành kiên cố. Tôi không còn để ý anh về nhà lúc mấy giờ, không còn quan tâm anh ăn tối ở đâu, áo sơ mi có phải là tôi là hộ hay không. Cảm xúc của tôi dành cho anh đã khô cạn, như một con suối cạn kiệt nguồn nước ngầm, chỉ còn lại đáy sỏi đá khô khốc.

Cho đến một chiều mưa, tôi tình cờ nhìn thấy cảnh tượng ấy ở sảnh khách sạn đối diện công ty. Lục Duật Phong ôm chặt Lâm Nhượòng, tay anh vỗ nhẹ lên lưng cô ta, ánh mắt dịu dàng mà tôi từng hằng mong mỏi. Trước kia, có lẽ tim tôi đã nhói đau, hoặc giận dữ bước đến chất vấn. Nhưng lúc đó, tôi chỉ cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Trái tim như một căn phòng trống, tiếng bước chân vang lên mà không gặp bất cứ vật cản hay âm vang nào. Tôi quay lưng bước đi. Tiếng mưa rơi lộp độp trên ô che khuất mọi âm thanh khác.

Vì vậy, khi đối diện với lời đề nghị gặp mặt để ký đơn ly hôn của anh qua điện thoại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Nụ cười khẽ nở trên môi tôi không phải là sự giả tạo, mà là sự giải thoát thực sự. "Nhưng em thực sự không yêu anh nữa rồi. Ký tên xong thì liên lạc với em bất cứ lúc nào."

Câu nói được thốt ra một cách bình thản, như nhắc đến một việc vặt cần giải quyết. Tôi cúp máy, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của bình trà hoa cúc đang bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, ấm áp và an toàn. Một chương của cuộc đời tôi thật sự đã khép lại.

Những ngày sau đó trở lại thường xuyên. Lục Duật Phong giữ đúng lời, không một cuộc gọi, một tin nhắn. Tôi bắt đầu làm quen với nhịp sống mới, với sự tĩnh lặng chỉ thuộc về một mình tôi. Căn bệnh dần thuyên giảm, những giấc ngủ không còn đầy ác mộng.

Thế nhưng, sự yên ả ấy lại quá mong manh. Khi tôi tưởng rằng mình sắp bước sang một trang hoàn toàn mới, thì Lâm Nhược Du, với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt lo lắng, đã chủ động tìm đến tôi trước cổng công ty. Cô ta đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông thật nhỏ bé và đầy vẻ tuyệt vọng, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh tự tin, chiến thắng mà tôi từng tưởng tượng.

Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn khô khốc vang lên trong căn phòng khách sạn yên tĩnh. Ánh mắt tôi dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi những dòng chữ xanh lè như những con rắn độc đang bò ra từ cuộc trò chuyện với Lâm Nhược Du. Mùi khử trùng nhẹ của khăn trải giường mới hòa với hơi lạnh từ máy điều hòa phả ra, khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Cô ta… dựa vào tư cách gì? Một câu hỏi gầm lên trong đầu tôi, kèm theo vị chua của sự phẫn nộ trào ngược lên cổ họng.

Cố Diễn đang ngồi bên bàn uống nước. Tiếng nước rót róc rách chợt ngừng. Anh quay sang, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại tôi đang cầm chặt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Giọng anh trầm xuống, nhẹ nhàng nhưng rành rọt: “Ai thế? Những lời vô vị như vậy, đừng để nó làm phiền tâm trí em.” Trong giọng nói ấy có một sự bình thản lạ thường, như thể anh đang dập tắt một đốm lửa vụt bùng trước khi nó kịp cháy lan. Tôi nghe thấy cả tiếng thở dài nhẹ, rất khẽ, của anh hòa vào không khí.

Tâm trí tôi bỗng trôi ngược về cái ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố B xa lạ ấy. Không phải ký ức về những tòa nhà cao tầng hay biển hiệu sáng choang, mà là mùi xăng xe ngột ngạt, tiếng còi xe inh ỏi, và cảm giác chiếc túi trên vai bị giật mạnh đến phát khỏi thân. Tôi ngã sóng soài trên vỉa hè, lòng bàn tay xước xát, cảm nhận rõ sự thô ráp của bê tông nóng hổi. Rồi một bóng người lao vút qua, nhanh như cắt. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Cố Diễn – không phải trong bộ vest chỉày, mà với áo phông ướt đẫm mồ hôi, gương mặt căng thẳng khi vật lộn với tên cướp. Hơi thở gấp gáp của anh, mùi mồ hôi pha lẫn mùi cỏ cây từ công viên gần đó, tất cả đập vào giác quan tôi lúc ấy.

Sự trùng hợp sau đó đôi khi khiến tôi nghĩ đến số phận. Căn hộ của tôi và anh chỉ cách nhau một hành lang. Anh là người đầu tiên gõ cửa, đưa cho tôi một đĩa bánh quy tự làm còn nóng hổi, mùi bơ thơm lừng, không khí ngại ngùng của kẻ mới đến. Anh dẫn tôi đi dọc những con phố nhỏ, chỉ cho tôi quán cà phê có góc nhìn đẹp, hiệu sách cũ yên tĩnh, chợ rau sớm tinh mơ. Giọng nói ấm áp của anh giải thích từng tập quán nhỏ của vùng đất này, như một hướng dẫn viên kiên nhẫn. Những buổi chiều, ánh nắng vàng ruộm trải dài trên bàn uống trà, dần dà, khoảng cách giữa hai người xa lạ cũng mờ đi.

Tiếng “tách” nhẹ khi tôi chụp lại màn hình tin nhắn kéo tôi về hiện tại. Hình ảnh những dòng chữ xanh đó được lưu vào một thư mục riêng. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, chạm vào mặt kính nghe rõ mồn một. Sự phẫn nộ ban đầu đã lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác mệt mỏi, chán chường sâu thẳm. Nó len lỏi trong ngực tôi, nặng trĩu như một khối chì. Tôi không thèm tức giận nữa, chỉ đơn giản là thấy… buồn nôn. Một cảm giác ghê tởm, khó chịu, muốn tống khứ thứ gì đó ra khỏi tâm trí mình.

Mùi cà phê đắng nghét xộc vào mũi tôi trước cửa quán quen thuộc mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở lại với anh. Lục Duật Phong ngồi đó, dáng vẻ tiều tụy đến nỗi tôi suýt thốt lên một tiếng kinh ngạc. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu như người vừa trải qua một trận ốm dài. Chỉ một tháng thôi, khoảng cách giữa chúng tôi đã dài tựa một mùa đông giá rét. Tôi ngồi xuống, lòng bàn tay ám mồ hôi lạnh. Anh nhìn tôi, ánh mắt thẫn thờ xuyên qua làn khói mỏng từ tách cà phê, giọng nói khàn đặc vang lên: “Chức Hạ, chúng ta nói chuyện đi.”

Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi buồn bã nhẹ nhàng. Cuối cùng thì thời khắc này cũng đến. Những ràng buộc mỏng manh của một tờ giấy hôn thú, những đêm dài trăn trở về một người đàn ông chỉ xem tôi là bạn đời trên danh nghĩa, tất cả sắp được tháo gỡ. Tôi thở ra một hơi nhẹ, cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng đè lên ngực bấy lâu.

“Em… dạo này khỏe không?” Anh hỏi, ngón tay gõ nhẹ lên thành tách, âm thanh lộp bộp đều đều phá vỡ sự im lặng giữa hai chúng tôi.

Tôi gật đầu, nở một nụ cười thật nhẹ: “Rất tốt.” Câu trả lời ấy chân thực đến từng chữ. Kể từ ngày dọn ra khỏi căn biệt thự ấy, giấc ngủ của tôi sâu hơn; những viên thuốc an thần dần được giảm bớt. Bác sĩ nói tôi đã tăng được một ký rưỡi, màu da cũng hồng hào trở lại. Sự vắng bóng của Lục Duật Phong trong đời tôi hóa ra lại là liều thuốc bổ tốt nhất.

Tôi thấy ánh mắt anh chợt tối sầm lại, như có bóng đen thoáng qua. “Vậy thì tốt.” Anh nói, giọng nhỏ dần, lẩm bẩm như tự nói với chính mình. Có lẽ anh đã chuẩn bị sẵn trăm ngàn lời để chất vấn, để tranh cãi, nhưng lại không ngờ tôi có thể “tốt” đến thế khi không có anh.

“Anh muốn nói chuyện gì?” Tôi chủ động cắt ngang sự im lặng đang bủa vây. Không khí trong quán dường như đặc quánh lại. Tiếng máy xay cà phê rít lên ở quầy phát ra âm thanh chói tai.

Lục Duật Phong hít một hơi thật sâu. Ngực anh phập phồng. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt chứa đựng một thứ gì đó phức tạp mà tôi không muốn giải mã. “Anh không muốn ly hôn.” Anh nói,từng chữ như được nhấn mạnh. “Tô Chức Hạ, tình cảm gần tám năm của chúng ta, thực sự phải kết thúc như thế này sao?”

Câu hỏi của anh khiến trái tim tôi thắt lại. Tám năm. Một quãng thời gian đủ dài để một đứa trẻ chập chững biết đi trở thành thiếu niên, đủ để một cây non vươn cao tỏa bóng. Và chúng tôi, chúng tôi đã làm được gì? Một mối quan hệ hữu danh vô thực, một vở kịch dài mà tôi là diễn viên duy nhất tin vào tình cảm của mình. Tôi nhớ đến Lâm Nhược Du, cô gái luôn lặng lẽ với mình, ngưỡng mộ và đau khổ. Lòng tôi chua xót. Ngay cả một người ngoài cuộc như tôi còn nhìn ra tấm chân tình ấy, vậy mà Lục Duật Phong, người trong cuộc, lại dửng dưng tuyên bố cô ấy chỉ là “cấp dưới tốt”. Thật nực cười làm sao. Và càng nực cười hơn, chính tôi, “người vợ hợp đồng” của anh, lại là kẻ ôm giữ một mối tình vô vọng suốt bấy lâu.

Tôi nhìn đôi tay anh đang nắm chặt tách cà phê, các khớp ngón tay trắng bệch. Có lẽ anh đang rất căng thẳng. Nhưng nỗi đau của tôi, sự thất vọng của tôi, anh đã bao giờ thực sự nhìn thấy? Anh chỉ nhìn thấy một Tô Chức Hạ ngoan ngoãn, thuận theo, không bao giờ biết đòi hỏi. Tôi mím chặt môi. Cảm giác vị đắng chát từ cà phê như lan tỏa xuống tận cổ họng. Cuộc trò chuyện này, rốt cuộc cũng chỉ là sự kết thúc cho một câu chuyện vốn đã sai lầm từ thuở ban đầu.

Tôi cười, nụ cười ấy bật ra khỏi môi tôi một cách chua chát, như thể nó đã bị nhốt giữ quá lâu trong ngực. "Lục Duật Phong, không phải em muốn dứt áo ra đi. Chính anh đã bước tới trước tiên rồi."

Hơi thở tôi nghẹn lại, một cảm giác nóng rát lan từ cổ họng xuống tận tim. "Trong lòng anh, Lâm Nhược Du thật sự chỉ là một thuộc cấp sao? Anh có dám thề độc rằng những gì anh dành cho cô ta chỉ đơn thuần là tình đồng đội, là sự quan tâm của cấp trên?"

Đôi môi anh khẽ run lên, những ngón tay nắm chặt bên hông hờn hững buông lỏng rồi lại siết chặt. Một mùi hương của cỏ khô và bụi đường từ cuộc tập trận sáng nay vẫn còn vương trên áo anh, xộc vào mũi tôi. "... Cô ấy còn trẻ, mới nhập ngũ chưa bao lâu. Anh chỉ…quan tâm nhiều hơn một chút, chỉ vậy thôi."

"Trẻ ư? Quan tâm ư?"

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này tài tình trong việc kết hợp hình ảnh thiên nhiên (cánh hoa rụng, vị cà phê đắng) với những xung đột cảm xúc của nhân vật nữ, tạo nên bầu không khí ngột ngạt và ám ảnh. Sự thay đổi từ sự nhẫn nhịn sang cách tỏ ra thẳng thắn của Tô Chức Hạ là bước ngoặt tâm lý quan trọng của truyện.

📖 Chương tiếp theo

Nữ sĩ quan Lâm Nhược Du sẽ ra khỏi cuộc sống của họ trong hoàng hôn, để lại những mảnh vỡ và những lựa chọn không thể quay lại.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram