Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Thỏi Son Để Quên

Lục Duật Phong cầu xin sự thấu hiểu

2150 từ

Tôi ngồi bệt xuống mặt đá phẳng, hơi thở hổn hển như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cảm giác mát lạnh của phiến đá xuyên qua lớp vải mỏng manh truyền vào da thịt. Cố Diễn đứng cạnh, bóng anh nghiêng dài in lên nền trời chiều tím nhạt, một dáng vẻ ung dung đến mức khiến tôi ghen tị. Anh không hỏi gì thêm, chỉ đưa cho tôi chai nước. Cái chạm nhẹ của những ngón ráo và ấm áp là một sự tương phản rõ rệt với sự rệu rã của tôi.

Ba ngày trước, cái bóng của Lục Duật Phong đã đổ xuống tâm trí tôi như một đám mây đen kịt, kéo theo một bầu không khí ngột ngạt mà tôi không cách nào xua tan. Nó bóp nghẹt mọi suy nghĩ, khiến tôi như kẻ mộng du giữa ban ngày. Cố Diễn, với sự nhạy cảm vốn có, đã chọn cách im lặng quan sát. Rồi sáng nay, khi ánh mai còn chưa kịp rọi hết sương đêm, anh đã gõ cửa phòng tôi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không cho phép từ chối: "Đi cùng anh. Chúng ta lên núi."

"Chuyện gì cũng sẽ qua thôi," anh nói tiếp, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi như muốn truyền một chút sức mạnh nào đó. "Khi đứng trên đỉnh cao, mọi thứ dưới kia sẽ trở nên thật nhỏ bé."

Tôi gật đầu, không còn sức để phản kháng. Con đường mò đầu còn mang lại chút hứng thú với tiếng chim hót líu lo và mùi cỏ cây ẩm ướt sau đêm. Nhưng rồi, những bậc đá càng lúc càng dốc, nhịp tim tôi đập loạn xạ, phổi như muốn nổ tung. Tôi dừng lại, tay chống vào đầu gối, cảm giác muốn bỏ cuộc trào lên mãnh liệt.

"Chỉ còn một chút nữa thôi," giọng Cố Diễn vang lên phía sau, kiên nhẫn và vững vàng. Anh không kéo, không đẩy, chỉ đứng đó như một điểm tựa. "Em hãy thử ngẩng đầu lên mà xem. Không khí nơi này khác hẳn rồi."

Tôi ngước lên. Một luồng gió mát lành lướt qua mặt, mang theo hương thơm thoang thoảng của loài hoa dại nào đó mà tôi không thể gọi tên. Nó xua tan một phần mệt mỏi. Tôi nhận ra mồ hôi trên trán anh cũng lấm tấm, nhưng hơi thở của anh vẫn đều đặn, nhịp nhàng. Hóa ra, đối với anh, chuyến đi này chỉ là một buổi rèn luyện quen thuộc. Sự thật ấy khiến tôi vừa cảm thấy an tâm, lại vừa thấy mình thật yếu đuối.

Và rồi, chúng tôi cũng đặt chân lên đỉnh. Một khoảng trời rộng lớn, bao la mở ra trước mắt. Những dãy núi chập chùng nhuốm màu lam tím của hoàng hôn, những đám mây trắng bồng bềnh như chạm tay là tới. Tôi đứng đó, hít một hơi thật sâu, cảm giác gánh nặng trong lòng dường như bị cơn gió mạnh thổi bay đi đâu mất. Không cần phải đeo mặt nạ, không cần phải nghĩ ngợi, tôi chỉ đơn giản là tôi.

"Muốn thử hét lên không?"

Cố Diễn bước đến bên cạnh. Nụ cười của anh lúc này trông thật tự do. "Hết to hết mức có thể, để mọi thứ khó mà đi."

Lời anh như một phép màu. Tôi không do dự nữa. Hai bàn tay tôi khum lại trước miệng, hướng về vực thẳm mênh mông phía trước. Một tiếng gào từ sâu trong cổ họng vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của núi rừng. Nó mang theo sự uất ức, bực dọc và cả nỗi sợ mơ hồ về những ngày qua. Tiếng hét vọng ra, rồi tan biến vào không trung, để lại trong tôi một sự trống rỗng nhẹ nhàng.

Tôi ngồi phịch xuống, toàn thân bủn rủn nhưng tâm trí lại nhẹ tênh. Cố Diễn khúc khích cười, hòa vào tiếng gió.

"Còn cảm thấy nặng nề nữa không?"

Anh hỏi.

Tôi lắc đầu, mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nụ cười ấy thật sự đến từ trái tim.

Màu đỏ của con dấu đóng lên tờ giấy trắng thật chói mắt, như một vết máu khô đã ngừng đập. Lục Duật Phong đưa nó về phía tôi, bối rối run. Tôi nhận lấy mà không cần nhìn anh tờ giấy mỏng manh mà nặng trĩu. Anh gầy đi nhiều, gương mặt sắc nét hơn nhưng đôi mắt thì thâm quầng, trống rỗng. Có lẽ anh đã không ngủ được nhiều đêm. Nhưng điều đó bây giờ còn nghĩa lý gì nữa?

“Xin lỗi em… Chức Hạ.”

Giọng anh khàn đặc, vang lên trong căn phòng tiếp dân trống trải của cơ quan chính quyền. Tôi nghe thấy trong đó có sự mệt mỏi, có chút gì đó giống như hối hận, nhưng tất cả đều đã quá muộn. Tôi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức gần như không đáng kể, rồi cất tờ đơn ly hôn vào trong chiếc túi vải màu xám đã cũ. Tôi không nói “không sao” hay “em cũng xin lỗi”. Giữa chúng tôi bây giờ, những lời ấy thật sáo rỗng. Mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Chúng tôi bước ra ngoài. Ánh nắng cuối thu của thành phố C vàng óng như mật ong, nhưng lại chiếu xuống người lạ. Hơi lạnh len lỏi trong gió khiến tôi rùng mình. Tôi quay lưng đi, không ngoảnh lại. Bước chân tôi nhẹ nhàng, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai quá lâu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến đoạn video mà đồng nghiệp cũ của anh gửi cho tôi hôm qua.

Màn hình điện thoại nhỏ xíu, nhưng hình ảnh lại rõ đến từng chi tiết. Lâm Nhược Du, trong bộ váy công sở thanh lịch, đứng khép nép trước bàn làm việc của Lục Duật Phong. Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc khi anh, với giọng điệu lạnh băng mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ, chất vấn từng con số sai sót trong báo cáo. “Nếu không làm tốt công việc này thì chủ động viết đơn xin điều chuyển đi.” Câu nói của anh cắt ngang không khí, sắc lẹm. “Nơi này không phải chỗ để cô lãng phí thời gian.” Lâm Nhược Du như bị sét đánh, môi cô mấp máy, hốc mắt đỏ lên rất nhanh, nước mắt lăn dài trên gò má được đánh phấn hồng. Cô ta hẳn đã quen với sự chiều chuộng, với những ánh mắt dịu dàng mà anh dành cho mình. Sự nghiêm khắc bất ngờ này phải giống như một cái tát giáng thẳng vào lòng kiêu hãnh non nớt của cô.

Và rồi, những tin nhắn dồn dập của cô ta đã gửi đến tôi. Từng dòng chữ nhảy lên màn hình điện thoại, thấm đầy sự phẫn nộ và hoang mang. “Có phải chị đã nói gì với Thủ trưởng không? Tại sao anh ấy đột nhiên không thèm để ý đến tôi nữa?” Tôi thở dài, lòng bình thản đến lạ. Cô ta vẫn nghĩ tôi là nguyên nhân, là cái bóng cần phải vượt qua. Nhưng cô ta đâu biết người phụ nữ mà cô ta từng coi là đối thủ ấy đã tự rút lui khỏi cuộc chiến từ lâu. “Chị rốt cuộc có điểm nào xứng với anh ấy? Không có công việc ổn định, người thì ngày càng tiều tụy, anh ấy rốt cuộc luyến tiếc gì ở chị?” Những lời này giờ nghe thật buồn cười. Chúng chẳng làm tôi đau đớn, mà chỉ khiến tôi thấy thương hại cho sự non nớt của cô ta. Tình yêu mà cô ta khao khát, có lẽ chỉ là sự chiếm hữu và thắng lợi bề ngoài. “Trước đây anh ấy chưa bao giờ nỡ mắng tôi dù chỉ một câu.” Đúng vậy, trước đây. Nhưng “trước đây” ấy đã chấm dứt rồi, cùng với rất nhiều thứ khác.

Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào. Sự im lặng của tôi có lẽ càng khiến cô ta bối rối. Nhưng tôi đã mệt mỏi với những cuộc tranh giành vô nghĩa ấy. Trái tim tôi giờ đây yên tĩnh lắm. Khi xem hết đoạn video, tôi thậm chí còn có chút bình thản. Hành động của Lục Duật Phong, dù là sự thức tỉnh muộn màng hay chỉ là một cách thể hiện sự chuyên nghiệp, cũng không còn khiến lòng tôi dậy sóng. Anh và thế giới của anh, với những Lâm Nhược Du, những công việc, những áp lực, giờ đã là một vùng trời khác, cách xa tôi một khoảng không thể vượt qua.

Tôi bước lên chuyến xe buýt cuối ngày trở về nhà. Căn hộ nhỏ của tôi giờ không còn hơi ấm của ai khác ngoài chính tôi. Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn thành phố lên đèn. Những ngọn đèn vàng ấm áp nơi này, nơi kia, nhưng không có ngọn đèn nào là để chờ tôi. Một cảm giác cô đơn nhẹ nhàng, nhưng không buồn bã, ùa đến. Tôi nhớ đến lời mình đã nói với bạn thân vài hôm trước, khi cô ấy lo lắng hỏi han. Tôi lắc đầu, một nụ cười thật lòng nở trên môi: “Không buồn nữa, em thấy rất vui.” Đó là sự thật. Niềm vui của sự giải thoát, của việc được là chính mình, dù chỉ là một mình. Nó nhẹ nhàng, trong trẻo, như cơn gió mát lành xua tan đi cái oi bức của mùa hè đã qua. Tôi thở một hơi thật sâu. Hương hoa sữa đâu đó trong đêm thoang thoảng bay qua, ngọt ngào mà thanh khiết. Một chương mới, dù chưa biết sẽ thế nào, nhưng chắc chắn sẽ do tôi tự viết lấy.

Tôi cầm tờ đơn ly hôn trên tay. Những dòng chữ in sẵn mờ nhòe dưới ánh đèn vàng vọt của văn phòng. Mùi mực máy in hăng hắc xen lẫn mùi bụi từ chiếc quạt trần cũ kỹ quay vòng vòng. Tôi nghe thấy tiếng thở của chính mình, đều đều và phẳng lặng một cách kỳ lạ, như thể trái tim đã ngừng đập từ lâu rồi. Tôi đưa mắt nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện, khuôn mặt trong bóng tối nửa vầng, rồi bình thản thốt lên một cái tên không còn thuộc về mình nữa: “Hãy gọi tôi là Tô Chức Hạ.”

Câu nói vang lên. Tôi cảm nhận rõ sự rạn vỡ cuối cùng trong lòng. Một thứ gì đó vỡ vụn, tan thành bụi, rơi xuống sàn nhà lạnh ngắt.

“Sau này chúng ta là người dưng.” Giọng tôi khô khốc, không một gợn sóng. “Chín giờ sáng mai, hẹn gặp ở cửa Cục Dân chính.”

Lục Duật Phong ngồi bất động. Ánh đèn chiếu thẳng vào đôi mắt anh, và tôi thấy rõ những sợi tơ máu đỏ ngầu giăng mắc trong lòng trắng. Anh đột ngột cất tiếng, giọng khàn đặc, vội vã như sợ tôi biến mất: “Anh đã điều Lâm Nhược Du sang đơn vị khác rồi.” Một câu nói thừa, đến muộn màng. “Sau này anh và cô ấy sẽ không bao giờ liên lạc nữa.”

Tôi im lặng. Sự im lặng ấy dường như khiến anh hoảng sợ. Anh chồm về phía trước, khuỷu tay đập nhẹ vào mặt bàn gỗ, phát ra tiếng “cộc” khô khan.

“Tô Chức Hạ,” anh gọi tên tôi, từng chữ như được nghiền nát giữa hai hàm răng, “anh chưa từng thích cô ấy.”

Gió từ cửa sổ mở hé lùa vào, mang theo hơi ẩm lạnh giá của một buổi chiều sắp tàn. Nó luồn qua kẽ tóc, chạm vào da thịt, khiến tôi rùng mình. Lục Duật Phong nhìn tôi, ánh mắt thăm dò, đau đớn, đầy vẻ cầu xin một sự thấu hiểu nào đó. “Anh chỉ cảm thấy… trên người cô ấy có hình bóng của em thời trẻ.”

Lời giải thích cuối cùng ấy rơi xuống không gian chật hẹp giữa hai chúng tôi. Tôi từ từ quay đầu lại. Ánh mắt tôi lướt trên khuôn mặt anh, trên đôi mắt đỏ hoe, trên làn môi khẽ run. Tôi nhìn thấy sự chân thành trong đó, một thứ chân thành đáng ghét và ích kỷ vô cùng. Một tiếng cười nhẹ, khẽ khàng, thoát ra từ cổ họng tôi. “Cho nên,” tôi hỏi, giọng nhẹ bẫng như một sợi khói, “anh đem tất cả sự thiên vị, sự dịu dàng, sự quan tâm… tất cả những thứ vốn thuộc về em thời trẻ ấy, để trao cho một cái bóng, đúng không?”

💡 Điểm nhấn chương này

Tâm lý nhân vật được khắc họa với độ sâu lạnh lẽo: từ hơi thở hổn hển của sự suy sụp đến cách Tô Chức Hạ tự chế ngự cảm xúc qua một tiếng cười nhẹ có chứa cả sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Đặc biệt là phần đối thoại cuối cùng, nơi nhân vật nữ chính đặt ra câu hỏi tàn nhẫn về bản chất của tình yêu ích kỷ.

📖 Chương tiếp theo

Mưa sáng sẽ chứng kiến những lời nói mà không thể quay lại, khi quyết định ly hôn được tuyên bố giữa không khí u ám và lạnh lẽo.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram