Tôi dừng lại để câu hỏi ngưng đọng trong không khí.
“Lục Duật Phong,” tôi nói, “lý do này… nghe thật gượng ép.”
Buổi sáng hôm sau, bầu trời xám xịt, không một tia nắng. Không khí ẩm ướt, nặng nề, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tôi bước ra khỏi Cục Dân chính, trên tay cầm tờ giấy chứng nhận màu đỏ đã phai. Chất liệu giấy thô ráp cọ vào đầu ngón tay, để lại một cảm giác khó chịu. Lục Duật Phong đi sau tôi vài bước. Tiếng bước chân anh nặng nề, chậm rãi, như đang cố kéo dài khoảnh khắc cuối cùng này.
“Tô Chức Hạ.”
Anh gọi tôi. Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại. Tôi nhìn những chiếc lá bàng khô xoay tròn trên vỉa hè, bị một cơn gió nhỏ cuốn đi.
Giọng phía sau lưng, đứt quãng, yếu ớt: “Sau này… nếu gặp khó khăn gì, em có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”
Lời hứa hẹn vô vị. Một sự an ủi cho lương tâm của anh, chứ không phải cho tôi. Tôi từ từ quay người. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần ướt nhòe của anh và nở một nụ cười. Nụ cười ấy nhẹ nhàng, thanh thản và lạnh lẽo như băng trên đỉnh núi.
“Không cần đâu.” Tôi nói,từng chữ rõ ràng. “Tôi không muốn gặp lại anh nữa.”
Tôi thấy rõ cơ thể Lục Duật Phong chùng xuống. Đôi mắt anh đỏ hoe, ánh nhìn dán chặt lên khuôn mặt tôi, như muốn khắc sâu hình ảnh này lần cuối. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết như thực sự đã hối hận. Nhưng sự hối hận ấy đến quá muộn. Nó giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, chỉ khiến vết thương thêm rỉ máu, chứ không thể chữa lành điều gì.
Tôi quay lưng, định bước đi. Thì một bóng người từ bên cạnh cột cờ lao vụt ra, chặn ngang đường tôi. Lâm Nhược Du đứng đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mở to chứa đầy sự oán hận và phẫn nộ, như một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường.
“Chúng ta nói chuyện chút đi?” Giọng cô ta run rẩy nhưng đầy thách thức.
Không có gì để nói. Tuyệt đối không. Tôi lắc đầu nhẹ, cố lách người sang một bên để đi tiếp. Mùi nước hoa nồng nặc, ngọt sắc từ người cô ta xộc vào mũi tôi, gây ra một cơn buồn nôn nhẹ.
Thì cô ta nghiến răng, từng tiếng ken két, như đang cố nghiền nát sự phẫn uất trong lòng. Giọng nói cất lên, the thé, đầy ác ý: “Tô Chức Hạ… cô đúng là âm hồn bất tán.”
Câu nói độc địa ấy lơ lửng trong không khí ẩm ướt. Tôi dừng bước một lần nữa, nhưng không quay lại. Tôi chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh tràn vào phổi, rồi tiếp tục bước đi. Bước chân tôi vững vàng, dứt khoát, rời xa mãi mãi khung cảnh ấy, rời xa những con người ấy, bước vào một buổi sáng u ám nhưng tự do.
Tôi đã định bước qua cánh cổng gỗ sơn đen ấy, bỏ lại sau lưng cảnh tượng mà tôi chẳng còn thiết tha. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hương ngai ngái của cỏ dại ven tường và cạnh của một ngày thu sắp tàn. Thế nhưng, bước chân tôi chưa kịp dứt khoát thì một bóng người đã chắn ngang lối đi. Lâm Nhược Du bước tới, nhanh và gọn như một con mèo đang rình mồi. Nụ cười trên môi cô ta nở rộ, đắc ý đến mức những đường nét khuôn mặt dường như cũng bị kéo giãn ra một cách khó coi.
"Nghe nói chị và anh Lục Duật Phong đã hoàn tất thủ tục phải không?"
Câu hỏi vang lên, chói tai hơn cả tiếng quạ kêu buổi xế chiều. Tôi cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn lan tỏa trong người. Tất cả những thứ này, cuối cùng cũng chỉ là một vở kịch mà người ngoài cuộc như cô ta lại nhiệt tình diễn xuất nhất. Tôi khẽ liếc mắt nhìn cô ta, cố gắng giữ cho giọng nói của mình phẳng lặng như mặt nước hồ thu. "Đúng vậy. Rồi sao nữa?"
Sự thờ ơ của tôi dường như lại là liều thuốc kích thích mạnh mẽ dành cho cô ta. Ánh mắt Lâm Nhược Du sáng rực lên, nụ cười trở nên càn rỡ và thiếu kiểm soát hơn. "Chị biết không? Ngay từ lần đầu tiên tôi gặp anh ấy trong buổi tiệc tối đó, trái tim tôi đã loạn nhịp rồi."
Cô ta hạ giọng xuống, như thể đang kể một bí mật, nhưng mỗi từ, mỗi chữ đều được mài sắc như dao. "Những cuộc gọi khi anh ấy say, những tin nhắn trả lời ấy bận diễn tập… tất cả đều do tôi chủ động cả. Tôi cầm điện thoại của anh ấy, tôi nghe những lời chị nói, và tôi chọn cách trả lời khiến chị phải suy nghĩ. Anh ấy chẳng hề hay biết, bởi anh ấy luôn tin tưởng tôi, một cô em gái ngoan ngoãn và đáng yêu."
Từng lời từng chữ của cô ta như những mũi kim băng giá đâm xuyên qua lớp phòng vệ mong manh của tôi. Tôi đứng im, cả người như bị đóng băng tại chỗ. Sự ngỡ ngàng không phải vì những mưu mô ấy, mà vì sự trơ trẽn và tự mãn khi phô bày chúng ra. Tôi nhìn thấy trong mắt Lâm Nhược Du một sự thỏa mãn tột độ, như thể cô ta vừa giành được một chiến lợi phẩm vĩ đại. Cô ta cất giọng đầy vẻ khoan khoái: "Vậy nên, thật lòng mà nói, tôi phải chúc mừng hai người mới được."
Khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh bỗng chốc đặc quánh lại. Nụ cười đang nở rộ trên mặt Lâm Nhược Du khựng lại, rồi dần dần tắt lịm, để lại một vẻ mặt cứng đờ, hoảng loạn. Ánh mắt của cô ta dán chặt vào một điểm phía sau lưng tôi, nơi bóng chiều đang dần buông xuống.
Lục Duật Phong đứng đó, cách chúng tôi chỉ vài bước chân. Ánh mắt của anh lạnh buốt, sắc lẹm như băng, quét qua Lâm Nhược Du với một sự ghê tởm và phẫn nộ tột cùng, đến mức dường như có thể nghiền nát cô ta ngay tại chỗ. Tôi thấy rõ cơ thể Lâm Nhượn một trận, hai bàn tay cô ta nắm chặt lấy vạt áo, da mặt tái nhợt đi trông thấy.
Anh bước từng bước chậm rãi tiến lại gần. Tiếng bước chân của anh nện xuống nền đất ẩm ướt, âm thanh đều đều như nhịp trống dồn dập vào tim. Giọng nói trầm đục củên, mỗi chữ đều nặng trịch và nguy hiểm: "Những tin nhắn kia, những cuộc gọi nhỡ kia…tất cả đều do cô cố ý sắp đặt, đúng không? Toàn bộ màn kịch chia rẽ này đều là tâm cơ thâm độc của một mình cô?"
Lâm Nhược Du há hốc miệng, dường như muốn thốt lên một lời biện giải nào đó. Nhưng ánh mắt đen kịt và đầy sát khí của Lục Duật Phong đã khóa chặt lấy họng cô ta, khiến mọi âm thanh đều bị nghẹn lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy sợ hãi.
Một cảm giác chán chường mênh mông tràn ngập trong lòng tôi. Tôi chẳng còn hứng thú gì với cảnh tượng hỗn độn này nữa. Những lời nói, những sự thật, giờ đây với tôi đều đã trở nên quá muộn màng. Tôi quay người, định rời khỏi nơi này, để mặc họ với những ân oán và hối hận của riêng mình.
Nhưng tôi vừa xoay bước, một bàn tay lớn, lạnh ngắt đã chụp lấy cổ tay tôi. Lực nắm ấy thật chặt, như muốn giữ tôi lại, như muốn in hằn dấu vết của sự níu kéo tuyệt vọng lên da thịt tôi. Hơi ấm từ lòng bà sang, nhưng chỉ khiến tôi cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương.
Tôi nhìn thấy yết hầu của anh chuyển động, một cử động nhỏ nhưng đầy căng thẳng. Đáy mắt anh, nơi tôi từng quen thuộc với sự lạnh lùng và kiêu ngạo, giờ đây lại lóe lên một tia gì đó mong manh đến đau lòng. Nó khiến trái tim tôi thắt lại, nhưng chỉ trong một giây. Tôi biết anh sắp nói gì. Hai tiếng "chúng ta" vừa thốt ra khỏi môi anh, còn chưa kịp thành hình trọn vẹn, tay tôi đã có phản xạ riêng.
Tôi rút tay mình ra khỏi tay anh. Cử động dứt khoát, lạnh lùng, như một nhát dao cắt đứt sợi dây vô hình cuối cùng còn ràng buộc. Da thịt tách rời khỏi hơi ấm của anh, để lại một khoảng trống lạnh giá. Tôi nghe thấy giọng mình, bình thản đến kinh ngạc, vang lên trong không gian tĩnh lặng giữa hai chúng tôi: “Lục Duật Phong, chúng ta đã ly hôn rồi.”
Câu nói ấy không chỉ là một lời tuyên bố. Nó là bức tường thành tôi dựng lên, là con sông tôi tự tay đào ra, ngăn cách hoàn toàn quá khứ và hiện tại. Dù cho tất cả những chuyện ấy, những tổn thương do Lâm Nhược Du gây ra, là cố ý hay vô tình, thì cái gốc rễ sâu xa nhất vẫn nằm ở sự dung túng của anh. Anh đã chọn đứng im, chọn nhắm mắt làm ngơ, chọn để mặc tôi một mình trong bão tố. Sự mặc nhận của anh chính là thứ vũ khí sắc bén nhất.
Cho dù bây giờ anh có nói rằng mình không biết, rằng mình hối hận, thì cũng đã quá muộn. Những mảnh vỡ đã vung ra, làm sao có thể ghép lại nguyên vẹn? Giữa chúng tôi, tất cả các cánh cửa đều đã đóng sập. Không còn lối đi nào, dù là nhỏ nhất.