Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tiếng Gõ Cửa Định Mệnh

Tiếng gõ cửa từ bóng tối

1273 từ

Thế rồi, ký ức về những tin nhắn ban nãy ùa về. “Tôi là ma.” Câu nói ban đầu tưởng như trò đùa vô vị, giờ đây trong bối cảnh này lại mang một sắc thái rùng rợn khó tả. Tôi cố gắng trấn an bản thân: đây chỉ là một trò chơi khăm có chủ đích. Lý Hoa đang cố tình dồn mình vào thế bí. Anh ta đang chờ đợi phản ứng hoảng loạn của tôi, để rồi cười lớn và nói rằng tôi dễ bị lừa quá. Ý nghĩ đó cho tôi một chút dũng khí. Tôi không thể để anh ta thấy mình thất thế.

Tay tôi run run, nhưng những ngón tay vẫn gõ lên màn hình cảm ứng, từng chữ một, thật chậm: “Anh nói anh ở cầu thang trái? Vậy thì thử bước ra, đứng trước cửa đi. Tôi sẽ nhìn qua mắt mèo.” Tôi gửi tin nhắn đi, lòng đầy nghi hoặc và cảnh giác. Tôi đang thử anh ta, cũng đang thử chính nỗi sợ của mình. Nếu chối hoặc viện cớ gì đó, thì rõ ràng đây chỉ là trò lừa bịp. Nhưng nếu…

Điện thoại im lặng. Mười giây, hai mươi giây… Sự im lặng kéo dài còn đáng sợ hơn bất kỳ tin nhắn nào. Áp lực thời gian khiến trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tai vểnh lên lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất từ bên ngoài: tiếng gió rít qua cửa sổ, tiếng lách tách của hệ thống dây điện trong tường, và… tim tôi đập thình thịch. Không có tiếng bước chân, không có hơi thở, không có bất cứ dấu hiệu nào của sự hiện diện của con người.

Rồi, tiếng “ting” lại vang lên, chói tai đến lạ thường. Tôi giật mình, hai mắt đổ dồn vào dòng chữ mới hiện lên: “Được thôi. Nhưng cậu đừng sợ.”

Chỉ bốn chữ. “Được thôi. Nhưng cậu đừng sợ.” Nó không khẳng định cũng không phủ nhận. Nó như một lời báo trước đầy ám ảnh. Trước khi tôi kịp suy nghĩ gì thêm, từ phía cánh cửa, rõ ràng và không thể nhầm lẫn, vang lên một tiếng động: *Cốc. Cốc. Cốc.*

Ba tiếng gõ cửa chậm rãi, đều đặn, vang vọng trong không gian yên tĩnh của căn phòng và trong chính tâm trí tôi. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi đột nhiên ngừng. Toàn bộ thế giới lúc này dường như thu nhỏ lại chỉ còn cái khoảng cách từ chỗ tôi ngồi đến cánh cửa kia. Tiếng gõ cửa ấy… nó có thật không? Hay chỉ là ảo giác do căng thẳng tột độ gây ra?

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng đắng ngắt. Đôi chân như có ngàn cân, nhưng tôi buộc phải di chuyển chúng. Từng bước một, thật chậm, tôi tiến lại gần cánh cửa. Sàn gỗ dưới chân phát ra tiếng cót két nhẹ, nghe thật to trong đêm vắng. Tôi dừng lại trước cửa, hơi thở trở nên gấp gáp. Tay phải tôi từ từ nâng lên, chạm vào tấm kim loại lạnh ngắt của kính ngắm. Tôi cúi người, áp mắt vào đó.

Bên ngoài, hành lang trống vắng, chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống những mảng sáng tối loang lổ. Không một bóng người. Đúng như tin nhắn nói, từ góc nhìn hạn hẹp của ống kính, tôi hoàn toàn không thấy gì ở khu vực trước cửa. Nhưng… cầu thang bên trái? Góc tối đó nằm ngoài tầm quan sát. Một cảm giác bất an tột độ trào dâng. Anh ta… vẫn đang trốn ở đó chăng? Cửa đã biến mất? Hoặc… tệ hơn… anh ta chưa từng xuất hiện, và những tiếng gõ cửa kia là thứ gì đó không thuộc về thế giới này?

Tôi đứng đó, người lạnh toát, không dám cử động. Cuộc trò chuyện, những lời đe dọa giả ma, chi tiết cụ thể về cầu thang, và cuối cùng là ba tiếng gõ cửa chính xác đến rợn người… Tất cả xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn đáng sợ trong đầu tôi. Tôi không còn biết đâu là thật, đâu là giả nữa. Tôi chỉ biết, trong đêm này, nỗi cô đơn và sợ hãi của tôi được nhân lên gấp bội, và cánh cửa gỗ kia giờ đây giống như ranh giới giữa tôi và một thứ gì đó tôi không thể nào hiểu nổi.

Tôi đưa mắt nhìn ra phía hành lang lần thứ ba, lần này ánh mắt dừng lại lâu hơn. Không gian ngoài đó chìm trong một thứ ánh sáng xám lạnh lẽo, thứ ánh sáng cuối ngửa kính mờ đục. Hơi thở của tôi hơi ngưng lại, tim đập thình thịch ngực, một nhịp đập căng thẳng và cảnh giác. Mọi thứ quá tĩnh lặng. Cái tĩnh lặng gợi lên một sự chờ đợi mơ hồ nào đó.

Phía bên trái, khoảng giữa chiều dài hành lang vắng tanh, một khung cửa đen ngòm hiện ra. Đó là lối vào cầu thang thoát hiểm, dẫn lên những tầng cao hơn hoặc xuống sâu vào lòng đất tối tăm. Cánh cửa sắt màu xanh xám, nay trong ánh sáng yếu ớt chỉ còn là một mảng tối hình chữ nhật, im lìm và đầy vẻ hứa hẹn về những điều không biết. Tôi tự hỏi liệu có phải mình đang tìm kiếm một cái cớ nào đó để giải thích cho sự vắng mặt của Lý Hoa, hay thực sự có điều gì bất thường đang ẩn nấp.

Đôi mắt tôi, dù đã cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối, cũng chỉ thu được những hình ảnh mờ nhòe, không rõ ràng. Qua lớp kính của cánh cửa thông ra hành lang, khung cửa cầu thang như một bức tranh được vẽ bằng mực đen, không có chiều sâu, không có chuyển động. Bên trong đó là một thế giới khác, một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Tôi có cảm giác như chính sự tối om ấy là một thực thể sống, đang quan sát ngược lại tôi.

Nếu Lý Hoa thực sự đang lẩn khuất trong không gian tĩnh mịch ấy, thì việc tôi không thể nhìn thấy là điều dễ hiểu. Bóng tối là tấm màn che hoàn hảo, một lớp ngụy trang không thể xuyên thủng bằng thị giác thông thường. Nhưng suy nghĩ đó dẫn tôi đến một câu hỏi còn lớn hơn, một câu hỏi xoáy sâu vào lý trí và khiến làn da tôi nổi lên một lớp da gà. Tại sao? Tại sao phải chọn một nơi như vậy để ẩn mình? Nơi đó lạnh lẽo, cô độc và đầy bí ẩn không cần thiết.

Giả như đây chỉ là một trò đùa, một trò chơi khăm thiếu suy nghĩ, thì nó cũng đã vượt quá mọi giới hạn của sự hài hước thông thường. Sự kéo dài của nó, sự im lặng đáng ngờ và không khí căng thẳng đang bao trùm căn phòng này, tất cả đều đang thì thầm về một điều gì đó nghiêm trọng hơn nhiều. Trái tim tôi thắt lại, một nỗi bất an lạnh giá chạy dọc sống lưng. Cái gọi là trò đùa giờ đây mang hương vị của một sự chờ đợi kéo dài đến mức đau đớn, và tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang là người bị đùa, hay là người duy nhất còn nghiêm túc nhìn nhận tình huống này.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả tài tình khai thác tâm lý sợ hãi qua sự im lặng và chính trí tưởng tượng của nhân vật, khiến bóng tối từ một yếu tố cảnh không khí thành một nhân vật sống, quan sát và đe dọa. Đây là bài học xuất sắc về cách tạo căng thẳng không phải qua hành động, mà qua những gì không xảy ra.

📖 Chương tiếp theo

Lý Hoa sắp tiết lộ những bí mật nguy hiểm ẩn giấu, và sự thật sẽ khiến tất cả những gì xảy ra trước đó có ý nghĩa hoàn toàn khác.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord