Tôi luôn ấy bên mình, một thói quen cẩn trọng đã thành máu thịt. Lưỡi dao sắc lạnh nép gọn trong túi áo là thứ an ủi duy nhất giữa bóng tối mênh mông. Cố Tiêu từng cười tôi, nụ cười hời hợt của hắn vang lên trong ký ức: “Cô đúng là lo xa.” Tôi chẳng buồn biện giải, chỉ khẽ mỉm cười. Trong lòng tôi thầm nghĩ, phòng bị quá mức còn hơn là sơ hở một ly. Trên đời này, có mấy ai thực sự đáng tin cậy để giao phó tính mạng?
Bóng tối ở tầng hầm để xe nuốt chửng mọi thứ, dày đặc và nhờn nhợn như một lớp nhung đen. Ánh đèn xanh từ tấm biển chỉ lối thoát hiểm le lói, phả ra thứ ánh sáng âm trầm, tử khí, khiến tôi chợt liên tưởng đến những bộ phim kinh dị cũ. Tôi dùng gót giày dậm mạnh xuống nền bê tông, âm thanh “cộc, cộc” vang lên khô khốc, rồi bị bóng tối hút sạch, chẳng đánh thức được bất kỳ bóng đèn cảm ứng nào. Sự tĩnh lặng đáng sợ ấy bóp nghẹt lồng ngực tôi. Không còn cách nào khác, tôi rút điện thoại ra, ngửa mặt về phía đèn pin. Chùm sáng trắng yếu ớt xé toạc một đường nhỏ trong màn đêm, phơi bày những lớp bụi mờ đang lơ lửng.
Cố Tiêu nói xe của hắn đỗ ở khu B. Tôi cố gắng giơ cao điện thoại, tia sáng loạng choạng quét qua những cột trụ được đánh số loạn xạ, tìm kiếm ký tự “B” quen thuộc. Chính lúc ấy, một tiếng động lạ lùng vang lên sau lưng – *sột… soạt…* – như có ai đó đang cố tình kéo lê đế giày trên nền xi măng. Tim tôi thắt lại, tóc gáy dựng đứng, toàn thân cứng đờ như tượng gỗ. Tiếng động biến mất. Tôi nín thở, cố gắng lắng nghe, chỉ còn tiếng mạch đập thình thịch trong tai. Nhưng vừa cất bước, tiếng chân ấy lại hiện ra, nhịp điệu đều đặn, rõ ràng và gần hơn một chút. Không còn nghi ngờ gì nữa, có một bóng người đang lặng lẽ bám theo tôi. Sợ hãi dâng trào, tôi vội tắt phụt đèn pin, cắm đầu lao về phía trước. Quả nhiên, nhịp chân phía sau cũng nhanh hơn, gấp gáp hơn, như đang đuổi theo.
Phía trước là bóng dáng đồ sộ của một chiếc SUV màu đen, như một con quái vật đang nằm nghỉ. Tôi không do dự, chui vội vào khe hẹp giữa thân xe và bức tường, co người lại, cố gắng hòa làm một với bóng tối. Tiếng bước chân theo sát cũng dừng lại ngay sau đó. Trong ánh sáng xanh lè từ xa, tôi dám chắc mình đã thấy bóng dáng đó khẽ nghiêng người, đảo mắt nhìn quanh, rồi rẽ sang một hướng khác, dần khuất vào khu vực mang ký hiệu A. Có lẽ chỉ là một cư dân trong tòa nhà, vội vã trở về nhà trong đêm khuya mà thôi. Một hơi thở dài nóng hổi thoát ra từ lồng ngực tôi, trộn lẫn với mùi bụi xe cộ và hơi ẩm mốc. Tôi tự trách mình thế, lẽ ra trước khi xuống đây nên hỏi dò xem liệu điện thoại có bắt được sóng trong cái mê cung chết tiệt này không.
Sau màn hù dọa ấy, tôi lại tiếp tục hành trình lạc lõng của mình. Bóng tối và không khí ngột ngạt, đặc quánh như nước, từ từ siết chặt lấy cổ họng tôi. Hơi thở trở nên gấp gáp, ngắn dần, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo trong. Khu B dường như là một truyền thuyết, biến mất khỏi tấm bản đồ tầng hầm này. Kiệt sức và bất an cuối cùng đã chiến thắng sự ngoan cố. Tôi quyết định từ bỏ, quay đầu, tìm đường trở lại với thế giới có ánh sáng và không khí ở trên kia. Mỗi bước chân trở nên nặng nề, kéo lê theo cảm giác thất bại và nỗi sợ mơ hồ chưa tan.
Đếm đến vì sao thứ bốn mươi, tôi ngừng lại. Gió đêm thổi qua những lá ngô khô xào xạc, âm thanh giống như tiếng thì thầm của vô số óng tối. Lòng bàn tay tôi vẫn còn dính mồ hôi lạnh từ lúc chạy, giờ thấm vào lớp đất bụi trên đường, cảm giác nhớp nháp. Tôi chợt nghĩ, nếu lúc nãy mình chần chừ thêm một khắc, không liều mình nhảy qua bờ ruộng tối om ấy, thì giờ đây mình đang ở đâu? Câu hỏi đó khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, mạnh hơn cả cơn gió lạnh đang bóc trần da thịt.
Điện thoại rung lên, ánh sáng xanh của màn hình cắt lên nền đêm đen. Vẫn là cái tên ấy – Cố Tiêu. Tôi nhìn chằm chằm vào nó, như nhìn một con rắn độc đang cuộn tròn ngay trước mặt. Hắn nói hắn chưa xuống, rằng hắn chỉ lo lắng cho tôi. Nhưng giọng nói lúc nãy trong điện thoại, thứ âm sắc dò xét tinh vi ấy, làm sao giấu được sự sốt ruột đang sôi sục? Hắn sốt ruột vì cái gì? Vì tôi biến mất, hay vì kế hoạch nào đó của hắn đã bị phá vỡ?
Tôi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên quần. Mùi ngô non và cỏ ẩm ướt bốc lên nồng nặc, xộc vào mũi. Đó là mùi của sự sống, trái ngược hoàn toàn với mùi dầu máy và sắt thép lạnh lẽo trong bãi đậu xe ngầm lúc nãy. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để hương vị đồng quê này xua tan đi nỗi sợ hãi còn vương vấn. Rồi tôi bước đi, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn, trở lại con đường làng dẫn về phía tòa nhà. Tôi biết mình phải đối mặt, nhưng giờ đây, tôi không còn đơn độc. Ánh đèn xanh của xe cảnh sát từ xa đã lóe, hứa hẹn một sự an toàn bằng thẩm quyền.
Chuông điện thoại cuối cùng cũng tắt lịm. Có lẽ Cố Tiêu đã nhận ra sự lạnh lùng trong cách tôi cúp máy. Tôi tự hỏi giờ này hắn đang làm gì. Vẫn đứng trong chiếc xe đó, hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình ứng dụng theo dõi vô ích? Hay hắn đã vội vã rời khỏi hiện trường, tẩu thoát như một con thú bị dồn vào đường cùng? Cảm giác hối hận giả tạo trong giọng nói của hắn văng vẳng bên tai tôi. "Lo cho em"… ba từ nghe thật mỉa mai. Nỗi lo của hắn chính là thứ đã đẩy tôi vào tình thế một mình đối mặt với hai kẻ lạ mặt hung hãn trong bóng tối.
Bóng dáng tòa nhà dần hiện ra rõ nét hơn. Ánh sáng vàng từ vài cửa sổ chiếu xuống, in những hình thù kỳ dị lên mặt đất. Tiếng côn trùng rỉ rả bỗng im bặt, nhường chỗ cho âm của động cơ xe đang đến gần. Tôi dừng bước, quay đầu nhìn lại cánh đồng ngô mênh mông đã che giấu mình. Nó giờ như một tấm màn đen khổng lồ, lặng im và bí ẩn. Tôi thì thầm một lời cảm ơn vào trong gió, cho sự may mắn thoáng qua.
Rồi tôi đưa tay lên, vẫy về phía những ánh đèn xanh nhấp nháy đã tiến vào đầu ngõ. Xe cảnh sát dừng lại, cửa mở, vài bóng người trong đồng phục bước xuống. Ánh đèn pin của họ quét qua khuôn mặt tôi nhợt nhạt. Một cảm giác nhẹ nhõm tê dại, trộn lẫn với nỗi uất ức chực trào, bỗng ùa về. Tôi biết mình sắp phải kể lại mọi chuyện, từ đầu đến cuối. Nhưng trước tiên, tôi sẽ nói về chiếc đậu ngầm, về hai kẻ tấn công và về cuộc gọi đầy nghi vấn của người đàn ông tên Cố Tiêu. Hắn hỏi tôi ở đâu, trong khi ứng dụng trên điện thoại hắn vẫn báo xe tôi chưa rời đi. Chi tiết ấy, tôi sẽ không bỏ sót.
Lưỡi dao lạnh ngắt ấn sâu vào da thịt nơi cổ họng tôi, một cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng. Tiếng bước chân xào xạc sau lưng ruộng ngô đã ngừng hẳn, nhường chỗ cho hơi thở gấp gáp của hắn phả xuống mặt tôi. Mùi đất ẩm lẫn mùi ngô xanh nồng nặc xộc vào mũi, còn có cả mùi mồ hôi lạnh và một thứ mùi kim loại nhè nhẹ từ con dao kia. Trong lòng tôi, một sự nhẹ nhõm kỳ lạ lại trào lên. Cuối cùng thì hắn cũng không làm tôi thất vọng. Hắn đã đến, đúng như dự tính.
Cố Tiêu dùng đầu gối đè nặng lên ngực tôi, ánh trăng vằng vặc chiếu xiên qua những tàu lá ngô, in bóng lên khuôn mặt đẹp đến mức dễ gây nhầm lẫn của hắn. Đôi mắt phượng vốn luôn khiến người ta mê đắm giờ đây chỉ còn là hai hố sâu lạnh lẽo, chứa đầy sự tàn nhẫn và khát máu. Hắn nhếch mép, giọng nói trầm khàn đe dọa phát ra từ kẽ răng: “Mật khẩu thẻ ngân hàng. Nếu không, ngửa đến tận nhà mày, xẻo từng miếng thịt trên người bà lão ấy.” Mỗi từ hắn nói ra như một nhát búa đập thẳng vào tim tôi, nhưng không phải là nỗi sợ, mà là một sự xác nhận chua xót. Đúng là hắn rồi. Con quỷ mà tôi đã dành bao đêm mất ngủ để truy tìm giờ đây đang ở ngay đây.
Tôi bật ra một tiếng cười khẽ. Âm thanh đó trong đêm tĩnh mịch nghe thật chói tai. “Không ngờ một tên sát nhân hàng loạt khét tiếng như anh… lại ẩn mình dưới vẻ ngoài hãnh đến vậy.” Tôi thấy cánh tay hắn khẽ giật mình, lưỡi dao siết chặt hơn một chút, một vệt đau nhói lan ra. Hắn nhíu mày, vẻ mặt thoáng hiện sự ngờ vực, như thể đang cố gắng đọc vị tâm tư của tôi. “Lảm nhảm vô ích,” hắn gằn giọng, “trò tâm lý này vô dụng với tao.”
Nhưng tôi biết mình đã chạm đúng dây thần kinh tò mò của hắn. Những kẻ như hắn luôn tự cho mình là thượng đẳng, luôn khao khát được thừa nhận sự thông minh và tài nghệ của mình. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi cỏ dại ẩm ướt bên dưới lưng xộc vào phổi. “Chẳng phải anh cũng muốn biết sao? Để lần sau… anh có thể hoàn hảo hơn, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho lũ cảnh sát ngu ngốc kia.” Ánh mắt hắn chớp lên một tia hứng thú lạnh lùng, như tia lửa trong đêm đông. Hắn gật đầu, một cái gật đầu đầy trịch thượng. “Được. Tao cho mày đúng hai phút.”
“Nút thắt.” Tôi bắt đầu, giọng nói bình thản không hợp với hoàn cảnh hiện tại. “Tôi đã xem đi xem lại những video phân tích về các vụ án của anh. Đặc biệt là cách anh trói nạn nhân bằng thứ nút dây rất đặc biệt ấy. Tôi đã cố gắng học cách tháo nó, tập đi tập lại, tay chầy da bọc, chỉ để phòng khi có ngày rơi vào tay anh, tôi có thể tự cứu mình.” Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của hắn. “Nhưng tôi đã thất bại. Thế mà anh… anh lại tháo nó một cách dễ dàng như cởi chiếc khuy áo. Thật đáng nể.”
Tôi thấy yết hầu hắn động đậy. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng đó là một lời thúc giục. “Còn nữa,” tôi tiếp tục, “sau khi tỉnh dậy, anh nói không có sóng điện thoại. Đó chính xác là những gì tôi đã nói với cặp vợ chồng đi đường lúc anh giả vờ ngất xỉu bên vệ đường.” Một nụ cười mỉa mai nở trên môi tôi. “Điều đó chứng tỏ anh hoàn toàn tỉnh táo. Anh đã nghe thấy tất cả. Và chắc chắn, anh đã tìm cách nôn hết ly nước có thuốc mà tôi đưài, phải không?”
Cố Tiêu bĩu môi, một cử chỉ rất nhỏ. Ánh mắt hắn từ chỗ dò xét giờ đã chuyển sang vẻ đầy tính toán và… thích thú. Hắn ra hiệu cho tôi tiếp tục bằng một cái nhếch mép lạnh lùng. Con mồi đã bắt đầu kể cho thợ săn nghe về cái bẫy, và thợ săn thì đang say sưa thưởng thức sự ngây thơ của con mồi. Gió đêm bỗng thổi mạnh hơn, những lá ngô xào xạc va vào nhau, như một bản nhạc nền đầy ám ảnh cho màn kịch tử vong này.
Tiếng cười của hắn phát ra đột ngột, một âm thanh ngắn ngủn và khô khan như tiếng gãy của một cành củi mục trong đêm vắng. Nó xé toạc màn yên tĩnh đang bao trùm khắp cánh đồng, khiến những ngọn ngô im lìm cũng như giật mình run rẩy. Tôi đứng đối diện, cảm giác lạnh sống lưng bò từ đốt xương cụt lên tận ót. Hắn đang cười vì điều gì? Vì sự ngớ ngẩn của tôi, hay vì cái kết có vẻ đã được định đoạt sẵn cho đêm nay?
Trong đầu tôi, những mảnh ghép hỗn độn bỗng xoay vần và khớp vào nhau một cách tàn nhẫn. Người phụ nữ ấy… số điện thoại hẹn hò ngẫu nhiên của tôi… cuộc gọi chuyển tiếp bất ngờ. Một chuỗi trùng hợp oan nghiệt, như một trò đùa ác ý của số phận, đã dẫn dắt tôi đến đây, đối mặt với kẻ đang cười nhạo sự đen đủi của tôi. Lòng tôi chua xót, nghẹn ứ một nỗi bi phẫn không thể thốt thành lời. Chỉ một đêm thôi, mà tôi đã vướng phải đến ba kẻ dị thường, ba cái bẫy chết người. Việc tôi vẫn còn thở được đến giây phút này, quả thực là một phép màu nhỏ nhoi và mong manh.
“Phần lớn những gì mày nói đều đúng.” Giọng hắn đột ngột trầm xuống, nhẵn nhụi và lạnh lùng như một âm đã được mài sẵn. “Con đĩ đó, tao có thèm để mắt tới đâu. Nó cứ bám theo đòi tiền, phiền phức. Tao chiều lòng nó, cho nó một kết thúc nhanh gọn, thế thôi.”
Lời thừa nhận trắng trợn ấy không khiến tôi sợ hãi thêm, mà chỉ khiến sự chán nản và mệt mỏi trong tôi dâng lên tột đỉnh. Sự sống và cái chết trong mắt hắn thật rẻ rúng, chỉ là một phương tiện để giải quyết phiền phức hoặc thỏa mãn lòng tham tầm thường. Tôi khẽ liếc nhìn về phía sau lưng hắn, nơi cánh đồng ngô đen kịt đẽ. Dường như có một sinh vật nhỏ nào đó, một con côn trùng hay loài gặm nhấm, đang lục đục bò ra từ giữa những gốc ngô, âm thanh xào xạc nhỏ xíu hòa vào tiếng gió.
“Đủ rồi.” Giọng nói của Cố Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của tôi, mang theo một sự mất kiên nhẫn đầy bạo lực tiềm tàng. “Tao nghe mày kể lể đủ rồi. Giờ khai mật khẩu chuyển tiền ra. Nhanh.”
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt như hai mũi kim đâm xuyên qua bóng tối, khoét sâu vào nỗi khiếp sợ đang dâng trào trong tôi.
“Nếu không…” Hắn chậm rãi nhấn từng tiếng, mỗi âm tiết như một nhát búa đập vào thính giác của tôi. “Tao sẽ cắt đứt từng sợi gân tay, gân chân của mày. Nhốt mày trong cái hầm mục nát đằng kia. Rồi…” Một nụ cười quỷ dị nở trên môi hắn. “Rồi tao sẽ lôi bà già nhà mày đến. Để bà ấẻo thịt từng miếng trên người mày, ngay trước mặt bà, trước mặt mày.”
Một cơn rùng mình dữ dội, không thể kìm nén, chạy dọc sống lưng tôi. Không phải chỉ vì lời đe dọa man rợ ấy, mà còn vì sự chân thực trong giọng điệu của hắn. Hắn hoàn toàn có thể và sẽ làm đúng như vậy. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xiên qua kẽ lá ngô, hắt lên một phần khuôn mặt hắn, khiến nó trông như một bức tượng bằng băng đang tỏa ra hơi thở của tử thần.
Mùi tanh của máu khô quyện với mùi bụi bặm trong căn hầm xe tối om vẫn còn ám đầy hai lỗ mũi tôi. Tiếng hú còi xe cảnh sát đã xa dần, nhưng nhịp tim tôi vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, như một nỗi loạn muốn đập cánh phá vỡ xương sườn. Tôi ngồi bệt trên nền bê tông lạnh buốt, ẩy ôm lấy đầu gối, để mặc cho mồ hôi lạnh thấm ướt đầm lớp áo len mỏng dính vào da thịt. Sự dũng cảm vừa rồi là một lớp vỏ mỏng manh, giờ đã vỡ vụn, để lộ ra một con người run rẩy đến tận cùng.
Tất cả bắt đầu từ cái chìa khóa cơ ấy.
Hai hôm trước, khi đang dọn dẹp góc khuất sau kệ sách trong phòng khách, tôi nhặt được nó. Một chiếc chìa khóa cũ kỹ, loại dùng cho ổ khóa điện tử đời cũ của căn phòng ngủ phụ. Tôi đã đổi mật mã từ lâu, nhưng chiếc chìa khóa cơ này vẫn có thể mở được cửa, một lỗ hổng mà tôi đã quên bẵng. Trong giây phút ấy, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi chưa bao giờ đánh rơi nó. Và chỉ có một người, trong lần đến sửa máy tính cách đây mười ngày, đã có cơ hội một mình trong phòng khách đủ lâu.
Cố Tiêu.
Anh ta vẫn tỏ ra là một đồng nghiệp thân thiện, thậm chí hơi vụng về. Nhưng tôi nhớ rõ, có lần về chiếc xe mới mua, về cái ứng dụng điện thoại để theo dõi từ xa trạng thái xe, biết được nó có khởi động hay có ai đó lén lút lên xe không. Lời khoe ấy, giờ nghe lại, sao mà đầy ám ảnh. Và chiếc xe ấy, tối nay, lại đậu ở một góc khuất, cần tôi đến hơn mười phút đi bộ, trong khi hầm xe vắng tanh còn rất nhiều chỗ trống ngay gần thang máy.
Khi hắn nói muốn ra ngoài tìm sóng điện thoại, ánh mắt hắn liếc nhanh về phía hành lang dẫn đến phòng ngủ, một cái liếc quá nhanh, quá vô tình, đến mức giả tạo. Trái tim tôi thắt lại. Hắn đang thăm dò, xem tôi có đề phòng không. Và tôi biết mình phải diễn, diễn thật tự nhiên, thật ngây thơ. Tôi gật đầu, cố bình tĩnh xoay người lại bàn phím máy tính, nhưng các ngón tay tôi đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Rồi tiếng bước chân hắn quay lại.
Không phải từ cửa chính mà là từ phía trong nhà. Một mùi sắt lạnh, mùi của thép được mài sắc, thoáng khí. Tôi quay phắt lại. Cố Tiêu đứng đó, cách tôi vài bước, khuôn mặt không còn vẻ thân thiện quen thuộc. Trong tay hắn, một vật dài và mảnh lóe lên ánh sáng xanh xám dưới bóng đèn neon.
"Anh nói xem," giọng tôi vang lên, khô khốc và lạnh lẽo một cách không ngờ, "dao củơn hay súng cảnh sát nhanh hơn?"
Câu hỏi ấy như một nhát dao khác, đâm thẳng vào sự chuẩn bị của hắn. Hắn ngẩn ra, đôi mắt mở to, vẻ ngạc nhiên thật sự trong vài giây ngắn ngủi khi kế hoạch bị đảo lộn. "Cái gì…"
Hắn lắp bắp, và ngay trong khoảnh khắc mất cảnh giác ấy, phản xạ sống còn trong tôi bùng lên.
Tôi không nhớ mình đã lao tới như thế nào. Chỉ biết toàn bộ sức lực dồn vào một cú đá ngang, mục tiêu là cổ chân hắn. Một tiếng răng rắc khô khốc vang lên, hòa với tiếng hét đau đớn của hắn. "Áaaaa!"
Hắn vật xuống đất, con dao văng ra, nảy lên nảy xuống trên nền gạch với những tiếng kêu lẻng kẻng chói tai. Hắn vẫn cố vùng vẫy, tay vẫy về phía con dao. Nhưng tôi đã không còn cho hắn cơ hội. Một cảm xúc hỗn độn giữa sợ hãi và phẫn nộ dâng trào. Tôi giẫm mạnh, thật mạnh, vào chỗ hiểm của hắn. Hắn co quắp lại, tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng.
Tiếng động ồn ào tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý. Tôi đã cố tình để nó xảy ra. Và quả thực, có người hàng xóm nào đó đã gọi cảnh sát, nghĩ rằng có chuyện động trời giữa đêm khuya. Sáng hôm sau, tôi nghe họ xì xào, tưởng ai đó mổ lợn lúc nửa đêm. Một sự so sánh gớm guốc, nhưng lại khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giờ đây, nhìn theo bóng lưng Cố Tiêu bị hai cảnh sát áp giải lên xe, gương mặt hắn nhợt nhạt vì đau đớn và hằn học, tôi mới cảm thấy đôi chân mình như bị cắt rời. Tôi ngồi phịch xuống, lưng tựa vào bức tường hầm xe ẩm mốc. Da mặt tái nhợt, hơi thở gấp gáp và một cơn run không thể kiểm soát bắt đầu từ sâu bên trong. Tất cả chỉ là diễn xuất. Từ giây phút nhìn thấy chiếc chìa khóa, đến việc giả vờ ngây thơ trước câu nói dối tìm sóng điện thoại của hắn, rồi câu hỏi bất ngờ nhằm đánh lạc hướng. Mỗi một cử chỉ, một lời nói, đều được tính toán trong hoảng loạn. Tôi đã đánh cược mạng sống của mình vào một màn kịch. Và may mắn thay, màn kịch ấy đã kết thúc đúng như tôi hằng lo sợ,và cũng như tôi hy vọng.
Tôi vẫn run lên mỗi khi nghĩ lại. Mọi chuyện chỉ là nghi ngờ mơ hồ trong lòng tôi, cho đến khi chính miệng Cố Tiêu thốt ra những lời thú tội ấy. Sự thật lạnh lùng ấy khiến da thịt tôi giờ đây vẫn còn cảm giác nổi da gà.
Viên cảnh sát họ Tôn nhìn tôi, ánh mắt dò xét lẫn thán phục. Anh ta hỏi tôi có sợ không khi cố tình ở lại trong căn nhà ấy để dẫn dụ hung thủ.
Sợ chứ. Làm sao mà không sợ cho được. Tim tôi đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực, hơi thở hổn hển mỗi bước chân hắn ngoài hành lang. Nhưng nỗi sợ bị một kẻ như hắn ám ảnh suốt phần đời còn lại còn kinh khủng hơn gấp bội. Tôi biết mình phải làm gì. Phải nhổ tận gốc cái ác ấy, nếu không, nó sẽ lại đâm chồi, mọc rễ, bám theo tôi như một bóng ma không bao giờ buông tha.
Tất cả bắt nguồn từ một giọng nữ dịu dàng qua điện thoại. Cô tổng đài viên ấy, với sự nhạy cảm nghề nghiệp, đã phát hiện ra cuộc gọi báo cảnh sát của tôi bị hủy một cách đầy nghi vấn. Cô không bỏ qua. Khi đường truyền thông suốt trở lại, cô lập tức điều động lực lượng. Lần gọi thứ hai của tôi, họ đã ở rất gần, chỉ cách đó vài phút đường. Tôi đề nghị họ tạm ẩn mình trong cánh đồng ngô xanh rì sau nhà, đợi tín hiệu. Tôi cần một bằng chứng không thể chối cãi, cần nghe chính miệng Cố Tiêu thừa nhận tất cả.
“Hắn bảo lúc ấy nếu cô ở lại, hắn sẽ quay lại và kết liễu cô.” Viên cảnh sát đọc lại lời khai của Cố Tiêu, giọng trầm đục.
“Tôi có ngốc đâu!” Tôi phản ứng ngay, giọng đanh lại vì sự phẫn nộ và cả sự hậu hĩnh. “Đã biết hắn có chìa khóa dự phòng, tôi đâu dại gì trở về cái hang ổ ấy một mình.”
Mọi kế hoạch được tính toán kỹ càng. Sự liều lĩnh của tôi phải được đặt trên nền tảng an toàn tương đối. Tôi biết mình đang đi trên sợi dây mỏng manh, nhưng phía dưới đã có một tấm lưới được giăng sẵn, dù nó không đảm bảo tuyệt đối.
Cảnh sát Tôn sau đó ngỏ ý trao thưởng cho tôi vì sự dũng cảm. Tôi lắc đầu từ chối. Phần thưởng quý giá nhất với tôi lúc ấy không phải là tiền bạc. Tôi chỉ xin anh đưa tôi về ngôi làng nhỏ kịp thời. Nhờ sự hiện diện của cảnh sát, tôi đã đón được bà nội từ tay người chú họ hung bạo, đem bà đến một nơi an toàn. Đó mới là điều tôi cần.
Còn Cố Tiêu, hắn đã phải trả giá. Bản án tử hình dành cho hắn là kết cục không thể tránh khỏi cho những tội ác chồng chất. Trong căn hầm tối tăm dưới ngôi nhà hoang vắng của hắn, cảnh sát Tôn và đồng đội còn giải cứu được hai cô gái trẻ khác, những nạn nhân may mắn còn sống sót sau cơn ác mộng dài. Hơi thở mong manh của họ, đôi mắt vô hồn đầy sợ hãi, là minh chứng rõ ràng nhất cho bản chất quỷ dữ của kẻ mà tôi đã từng gọi là bạn.
Tin đồn ấơn cả lửa cháy qua đồng khô, thiêu rụi mọi ngóc ngách công sở. Ai nấy đều tròn mắt, không thể tin nổi. Một kẻ chỉn chu đến từng sợi tóc, ăn nói nhã nhặn như hắn, lại có thể là một con quỷ đội lốt người. Tôi nhìn những cái lắc đầu, những tiếng tặc lưỡi, và cả nỗi sợ hãi lẫn ghê tởm le lói trong mắt đồng nghiệp, lòng bỗng thấy lạnh. Sự chỉn chu ấy, giờ đây nhìn lại, sao giống một lớp mặt nạ dày cộp, che giấu những thứ gớm ghiếc đang ngọ nguậy bên trong.
Nhiên Nhiên hành động nhanh, dứt khoát đến không ngờ. Cô ấy như một cơn lốc, thu dọn đồ đạc, giải quyết hợp đồng thuê phòng, rồi xuất hiện trước cửa nhà tôi với vali và khuôn mặt tái nhợt nhưng đầy quyết tâm. Tôi mở cửa, thấy cô đứng đó, ánh mắt còn vương vấn nỗi kinh hoàng nhưng đã có thêm một tia kiên cường. Cô không khóc. Cô chỉ nói, giọng khàn đặc: “Tao ở nhờ mày vài bữa.” Tôi gật đầu, kéo vali cô vào nhà. Không khí nặng trĩu, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô ấy đã thoát ra.
Lý do cô ấy chọn chỗ tôi, một phần là vì “thêm người thêm sức”, chúng tôi có thể dựa vào nhau. Nhưng tôi biết nguyên nhân sâu xa hơn cả nằm ở căn bếp nhỏ và người chủ nhân của nó. Nhiên Nhiên đã thèm thuồng tay nghề của bà tôi từ lâu lắm rồi. Mỗi lần đến chơi, cô ấy cứ lẽo đẽo theo chân bà trong bếp, mắt sáng rực lên khi nhìn những món ăn giản dị mà hương vị đậm đà khó quên. Có lẽ, trong tiềm thức, cô ấy tìm đến đây không chỉ để trốn chạy, mà còn để tìm kiếm một thứ hương vị an toàn, ấm áp, thứ mà căn phòng thuê lạnh lẽo kia chưa bao giờ có được.
Bà tôi, người phụ nữ nhỏ bé với đôi bàn tay, dường như hiểu hết mọi chuyện mà không cần ai kể lể. Ngày Nhiên Nhiên dọn đến, bà lặng lẽ vào bếp. Không khí bỗng trở nên sống động với âm thanh xèo xèo của dầu nóng, mùi thơm của hành phi, của nước mắm đang được nấu lên thành thứ nước chấm sánh mịn. Bà nấu không phải vài món, mà là cả một bàn tiệc nhỏ: cá kho tộ thơm lừng với lớp da vàng ruộm, canh chua cá lóc ngọt thanh, đĩa rau muống xào tỏi xanh mơn mởn, chả lá lốt cuộn tròn thơm phức… Mùi hương ấm áp, đậm đà xua tan đi không khí ngột ngạt ban đầu.
Ba chúng tôi ngồi quanh mâm cơm đơn sơ. Ánh đèn vàng hắt xuống những khuôn mặt. Tôi nhìn Nhiên Nhiên, rồi nhìn bà. Nhiên Nhiên nhìn tôi, rồi cũng nhìn bà. Chúng tôi mỉm cười với nhau, một nụ cười nhẹ nhõm, có chút ngượng ngùng, nhưng tràn đầy sự đồng cảm. Có quá nhiều thứ để nói, về nỗi sợ, về sự phẫn nộ, về những dự định tương lai mờ mịt, nhưng tất cả dường như tạm thời bị những món ăn nóng hổi và hơi ấm tỏa ra từ căn phòng nhỏ này chặn lại. Lời nói trở nên thừa thãi. Chúng tôi chỉ im lặng và cười.
Người phá vỡ khoảng lặng ấy là bà tôi. Bà gắp một miếng cá ngon nhất vào bát Nhiên Nhiên, giọng nói trầm ấm, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Ngày mai lại là ngày đẹp trời, con ạ.”
Câu nói giản dị của bà như một lời tuyên bố, một lời chúc phúc và cũng là một sự khẳng định. Tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng. Phải, không chỉ ngày mai. Từ giây phút này trở đi, từ khi cánh cửa nhà tôi mở ra đón Nhiên Nhiên, từ khi hơi ấm của bếp lửa lan tỏa, thì từ nay về sau, mỗi ngày thức dậy, đều sẽ là một ngày đẹp trời. Bởi vì chúng tôi đã có nhau, có sự ấm áp này và có cả hy vọng được hương lên từ mâm cơm giản dị hôm nay.