Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tình Yêu Trong Thế Giới Ảo

Bẫy yêu thương của kẻ sát nhân

1534 từ

Cố Tiêu nhìn chằm chằm vào ly nước, rồi lại nhìn lên khuôn mặt tôi. Khoảnh khắc ấy, căn phòng như chìm vào một sự im lặng đặc quánh, chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách. Tôi cảm thấy hơi thở của mình như muốn ngưng đọng, từng sợi cơ trên mặt đều căng cứng vì nỗ lực duy trì một nụ cười nhẹ nhàng. Trong đầu tôi, hình ảnh chiếc điện thoại với những dòng tin nhắn đầy vồn vã và lời hứa hẹn ngọt ngào lại hiện lên, tương phản một cách chua xót với con người lạnh lùng, toan tính đang đứng trước mặt tôi lúc này. Làm sao hắn có thể diễn xuất hoàn hảo đến vậy trong suốt những tháng ngày qua?

Cuối cùng, hắn đưa tay ra, ngón tay dài khẽ chạm vào ly nước, cảm nhận hơi ấm từ nó. “Em thật chu đáo.” Hắn nói rồi từ từ đón lấy ly nước từ tay tôi. Cử chỉ ấy chậm rãi, như đang cân nhắc điều gì. Tôi theo dõi từng động tác của hắn, tim như treo trên đầu sợi tóc. Hắn đưa ly nước lên môi, mắt vẫn không rời tôi.

Đúng lúc ấy, một tiếng còi xe cảnh sáng lại, thoáng qua như một làn gió, rồi lại biến mất. Nhưng chỉ cần thế thôi. Ánh mắt Cố Tiêu đột nhiên sắc lại, như thể vừa nghe thấy một tín hiệu nguy hiểm. Hắn dừng lại, không uống nữa, mà khẽ đặt ly nước xuống bàn con bên cạnh, phát ra một tiếng “cốc” nhẹ nhưng đầy chủ ý.

“Hình như cảnh sát sắp tới rồi.” Hắn nói, giọng trầm xuống. “Nhưng trước đó, chúng ta còn một chuyện cần làm rõ.”

Hắn bước thêm một bước về phía tôi. Khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp lại. Tôi có thể ngửi thấy mùi xà phòng dịu nhẹ còn vương trên người hắn, lẫn với một mùi gì đó lạnh lẽo, sắc nhọn. Bản năng mách bảo tôi lùi lại, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Ánh mắt hắn quét xuống, dừng lại ở bàn tay tôi đang nắm chặt, rồi khẽ nhếch mép.

“Viên thuốc,” hắn chậm rãi hỏi, từng chữ một, “là dậy?”

Tiếng nước ồ ạt đổ xuống từ vòé toạc sự yên lặng đáng sợ trong căn nhà.

Tim tôi thót lại. Hắn đang tắm ư? Một kẻ sát nhân máu lạnh lại có tâm trạng để làm chuyện đó sao? Có lẽ nào tôi đã nhầm? Mộọng mong manh, ngu ngốc chợt lóe lên trong lòng ngực tôi, ấm áp một cách giả tạo. Nhưng nó vụt tắt ngay lập tức, bị dập tắt bởi chính giọng nói trầm trầm, bình thản của hắn vọng ra từ phòng tắm, lấn át cả tiếng nước.

"Alo, tôi đây, chủ nhà số mười ba, khu Tĩnh An. Lúc nãy tôi có báo cáo về một vụ việc… giờ thì đã rõ rồi, chỉ là hiểu lầm thôi. Mọi chuyện đã ổn, quý vị không cần phải đến nữa."

Từng lời, từng chữ. Rõ mồn một. Tôi nghe thấy cả tiếng thở nhẹ, giả vờ mệt mỏi của hắn ở cuối dây. Các ngón tay tôi siết chặt vào lòng bàn tay, đến mức móng tay đâm vào da thịt, để lại những vết hằn trắng xóa rồi ửng đỏ. Quả nhiên. Quả nhiên hắn chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Sự cảnh giác dâng lên cao độ, trộn lẫn với một nỗi thất vọng nhẹ nhàng mà tê tái. Tôi đã gần như tin vào cái vẻ ngoài lịch sự ban nãy của hắn.

Phải mười lăm phút, hay hơn thế nữa, cánh cửa phòng tắm mới mở ra. Cố Tiêu bước ra, khuôn mặt nhăn nhó, một tay ôm chặt lấy bụng. Dáng đi khập khiễng, hơi thở gấp gáp. Hắn diễn thật tài, từng chi tiết nhỏ đều khiến người ta dễ dàng tin vào cơn đau bụng dữ dội ấy. Tôi dập tắt mọi sự phân vân, đưa về phía hắn ly nước mà tôi đã chuẩn bị sẵn, bên trong có viên thuốc an thần hòa tan.

"Uống chút nước ấm đi," giọng tôi cố gắng giữ bình thản, thậm chí hơi có phần lo lắng. "Sẽ đỡ hơn một chút."

Ánh mắt hắn dừng lại trên ly nước một tích tắc quá ngắn, ngắn đến mức tôi tưởng mình nhìn lầm. Rồi hắn đón lấy, uống cạn không chút do dự. Cổ họng hắn chuyển động theo từng ngụm. Tôi theo dõi, tim đập thình thịch. Vài giây trước. Rồi hắn lại rên rỉ, ôm bụng.

"Tôi… xin lỗi, tôi phải vào lại một chút."

Hắn quay người, bước vào phòng tắm lần nữa. Tôi không quan tâm đó là diễn xuất hay thật. Chỉ cần thứ thuốc ấy ngấm vào cơ thể hắn. Chỉ cần thế là đủ.

Lần này, khi bước ra, dáng đi của hắn đã khác hẳn. Chân nam đá chân chiêu, mắt nhìn mờ đục, không còn tập trung. Hắn vịn vào tường, miệng lắp bắp gọi tôi.

"Em... em ơi..."

Câu nói chưa dứt, cả thân hình cao lớn của hắn đổ sầm xuống sàn nhà gỗ, phát ra một tiếng động nặng nề. Tôi đứng nhìn, hơi thở nín lại. Rồi tôi tiến lại gần, dùng chân đẩy nhẹ vào người hắn. Không phản ứng. Tôi đá mạnh hơn vào sườn. Cơ thể hắn chỉ rung lên theo lực, bất động. Tuyệt vọng và quyết tâm dâng lên, tôi rút trong tay áo, áp lưỡi dao lạnh ngắt vào da cổ hắn, nơi mạch máu đang đập nhè nhẹ.

"Tỉnh dậy đi! Đừng có giả vờ! Mày mà giở trò, tao kết liễu mày ngay!"

Tôi gằn giọng, mắt không rời từng biểu hiện trên khuôn mặt hắn. Nếu là giả, đến bước này, ít nhất khóe mắt hay ngón tay cũng phải giật giật. Nhưng không. Tất cả đều yên lặng. Da thịt dưới lưỡi dao ấm nhưng bất động. Hắn nằm đó, như một xác chết thực sự, chỉ còn hơi thở rất nhẹ, rất đều.

Một hơi thở dài, nặng trĩu, cuối cùng cũng được tôi thở ra. Căng thẳng rời bỏ, để lại sự mệt mỏi rã rời. Tôi vật lộn kéo thân hình nặng trịch của hắn vào căn phòng nhỏ phía sau, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Để chắc chắn, tôi lấy cuộn dây thừng cũ trong góc, quấn chặt tay chân hắn lại từng vòng, những nút thắt chắc chắn và lạnh lùng.

Xong xuôi, tôi ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh ngắt, lưng dựa vào tường. Bóng tối trong phòng phụ dày đặc, chỉ có ánh sáng mờ từ cửa chính lọt vào. Cuối cùng thì cũng tạm an toàn. Mọi thứ đã xong. Giờ chỉ cần một cuộc gọi nữa, đến đúng người cần đến, là mọi chuyện sẽ kết thúc.

Tiếng sột soạt ấy lại cào vào cánh cửa, lần này gần hơn, rõ hơn, như thể chỉ cách tôi một lớp gỗ mỏng manh. Tim tôi đập thình thịch, nhịp đập ồn ào đến mức tôi gần như nghe thấy nó vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Cái cảm giác lạnh sống lưng ban nãy giờ đã bùng lên thành một nỗi khiếp sợ toàn thân, khiến từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng.

Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Hơi thở tôi nín lại, cố gắng không phát ra một âm thanh nào. Trong đầu tôi, một mớ hỗn độn những câu hỏi giằng xé nhau: phải chăng bọn chúng đã quay lại tìm tôi? Hay lời cảnh báo đầy máu me của Cố Tiêu mới là sự thật kinh hoàng? Cặp vợ chồng trẻ với nụ cười hiền lành kia, họ thực sự là ai?

Không thể chần chừ thêm nữa. Bản năng sinh tồn thúc giục tôi lao vào phòng ngủ. Cánh cửa gỗ nặng nề được đóng sập lại; chiếc chìa khóa đóng trong ổ với âm thanh khô khan, cố định. Chỉ khi đó, tôi mới dám thở ra một hơi ngắn, nhưng ngay lập tức lại bị một phát hiện khác đánh gục: thanh sóng trên điện thoại đã biến mất hoàn toàn, để lại một biểu tượng "Không có dịch vụ" trống trải và đáng sợ. Ánh mắt tôi hoảng hốt quét sang màn hình máy tính, chữ "Mất kết nối" màu đỏ nhấp nháy như một lời cáo phó.

Mọi đường liên lạc với thế giới bên ngoài đều đã bị cắt đứt. Căn hộ sang trọng này bỗng chốc trở thành một hòn đảo cô độc giữa biển đêm. Tôi cúi người xuống, giữ lấy sợi cáp mạng, hy vọng nó chỉ bị tuột. Nhưảnh khắc đầu gối tôi chạm sàn lạnh ngắt, giọng nói điện tử quen thuộc, bằng giọng điệu vô hồn ấy, lại vang lên từ phía cửa chính, rành rọt từng từ, xé toạc màn im lặng:

“Mở khóa thành công, chào mừng về nhà.”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc dựng dựng căng thẳng tâm lý: sự tương phản giữa hình ảnh ngọt ngào qua màn hình và sự lạnh lùng tính toán của Cố Tiêu tạo nên một nỗi khó chịu ám ảnh. Tác giả khéo léo sử dụng chi tiết cảm giác (tiếng còi, tiếng cốc, sợi tóc) để độc giả cảm nhận được sự hành động từng giây của nhân vật.

📖 Chương tiếp theo

Kẻ thích ẩn danh đằng sau màn hình lúc này đã lộ diện, và cuộc chơi yêu thương chết chóc của hắn mới thực sự bắt đầu.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram