Giọng hắn đột nhiên cao vút lên, xé tan không gian yên tĩnh, đầy vẻ mỉa mai. "Làng em giải tỏa, căn nhà cũ của bà em nằm trong diện đền bù. Bà ấy chuyển hết tiền cho một mình em, không còn lại. Giờ em bảo không có?"
Tim tôi như ngừng đập. Hắn biết. Hắn biết một cách chính xác và chi tiết đến rợn người. Khoản tiền ấy tôi nhận thật. Cái ngày tin báo từ ngân hàng hiện lên trên điện thoại, tôi đã ngồi thừ ra cả buổi, không dám tin vào mắt mình. Nhưng niềm vui sướng vừa chớm nở đã bị dập tắt ngay bởi nỗi sợ. Sợ sự đố kỵ, sợ những ánh mắt soi mói, sợ cả sự thay đổi đột ngột sẽ phá vỡ cuộc sống bình lặng vốn đã quá mong manh của tôi. Tôi chẳng dám ăn mừng, thậm chí còn cố tình giữ nguyên những thói quen tiết kiệm cũ kỹ.
Sáng hôm sau, khi khoản tiền khổng lồ chính thức về tài khoản, việc đầu tiên tôi làm là gửi ngay vào kỳ hạn cố định. Tôi chỉ rút ra một phần nhỏ, vừa đủ để đặt cọc cho căn chung cư nhỏ này, với hy vọng một ngày gần đây có thể đón bà về, phụng dưỡng bà những năm tháng cuối đời. Đó là giấc mơ duy nhất và lớn nhất của tôi. Chuyện này tôi chưa từng thổ lộ với ai, ngay cả Nhiên Nhiên – người tôi từng nghĩ là tri kỷ trong thế giới mạng. Vậy mà hắn, một kẻ hoàn toàn xa lạ, lại nắm rõ như lòng bàn tay.
"Rắc… rắc…"
Âm thanh của chiếc ổ khóa đang bị vặn mở vang lên rành rành, mỗi tiếng như một nhát búa đập thẳng vào thần kinh đã căng như dây đàn của tôi.
Mặt tôi bị đè sát xuống sàn gỗ, mùi bụi và hơi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Hơi thở của kẻ lạ mặt phả xuống gáy, nặng nề và đầy đe dọa. Trong khoảnh khắc đau đớn quặn thắt ấy, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi không phải là sợ hãi, mà là một sự tức giận uất nghẹn. Tôi đã cẩn thận như vậy, sao vẫn để lọt vào cái bẫy ngớ ngẩn này?
Cây gỗ ngắn mà hắn dùng để chọc vào bụng tôi vẫn còn nằm lăn lóc bên cạnh, màu nâu sẫm, nhẵn bóng vì đã được cầm nắm nhiều. Nó không phải là thứ vũ khí tôi hình dung. Tôi tưởng mình sẽ đối mặt với một lưỡi dao, một khẩu súng, chứ không phải một mảnh gỗ vụn vặt đến mức nhục nhã. Cơn đau từ bụng lan tỏa, nhưng cảm giác bị coi thường còn nhức nhối hơn gấp bội.
Áp lực từ bàn chân hắn trên mu bàn tay tôi tăng lên, các khớp xương kêu răng rắc. Tôi cố gắng xoay mắt, nhìn ngược lên kẻ đang khống chế mình. Ánh đèn vàng vọt từ trần nhà chiếu xuống, làm vết sẹo trên má phải hắn càng thêm gồ ghề, như một con rết đen ngòm đang bò từ khóe miệng cong vênh lên tận đuôi mắt. Mỗi khi hắn cười, con rết ấy như sống dậy, giãy giụa trong một điệu múa kỳ quái.
“Em yêu, gặp mặt vui vẻ nhé.”
Giọng hắn the thé, chọc tức. Tôi chỉ muốn nhổ thẳng vào cái mặt đang cười nhạo đó, nhưng toàn thân tê cứng, không thể nhúc nhích. Hắn cúi xuống gần hơn, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả vào mặt tôi. “Nói thật, em xinh hơn anh tưởng.”
Lời nói đó không mang chút tán tỉnh nào, chỉ toàn sự mỉa mai lạnh lùng. Nó khiến làn da tôi nổi đầy gai ốc. Tôi biết mình đang ở thế nguy hiểm, nhưng đầu óc vẫn chạy đua để tìm một lối thoát, dù chỉ là mong manh nhất.
“Đừng bảo anh không nỡ ra tay chứ?”
Một giọng nữ vang lên, thanh thoát và dịu dàng một cách đáng ngạc nhiên, cắt ngang không khí căng thẳng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn từ phòng khách vọng lại, mỗi bước một gần hơn. Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì hy vọng được cứu, mà vì giọng nói ấy đến thế. Tôi đã nghe nó ở đâu đó, trong một bối cảnh hoàn toàn khác, một bối cảnh của sự bình yên và vô tư.
Rồi cô ta xuất hiện trong tầm mắt hạn hẹp của tôi. Đôi giày cao gót màu be sạch sẽ, chiếc váy liền màu xám nhạt. Tôi cố ngước mắt lên. Khuôn mặt ấy… tôi đã thấy nó, nhưng không phải như thế này. Trước đây, mái tóc sóng lớn màu nâu hạt dẻ của cô ta luôn xõa xuống, che đi một nửa gương mặt và vẻ dịu dàng dễ gần. Còn bây giờ, tóc cô ta được buộc cao gọn gàng, để lộ hoàn toàn đường nét thanh tú, đôi mắt to rõ, sống mũi thẳng. Không còn một chút bí ẩn hay e ấp nào.
Chính là cô ta! Người phụ nữ sống ở căn hộ đối diện, người mà tôi thỉnh thoảng gặp ở thang máy, chỉ kịp gật đầu chào qua loa. Tôi chưa bao giờ thực sự nhớ rõ mặt cô ta, nhưng giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như nước suối tôi không thể nào quên. Cô ta từng mỉm cười nói “Chào buổi sáng” với tôi, bằng chính giọng nói ấy.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, thấm qua từng thớ thịt, khiến mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra ở trán và lòng bàn tay. Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp vào nhau với một sự chính xác đáng sợ. Khoản tiền lớn tôi vừa rút về, sự cẩn trọng thái quá của tôi và sự xuất hiện đúng lúc của cô ta ở ngân hàng bốn tháng trước. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cô ta đứng sau tôi ở quầy giao dịch, có vẻ như cũng đang chờ làm việc. Tôi còn nhớ mình đã vội vã cất cuốn sổ tiết kiệm và bó tiền mặt vào túi, hy vọng không quá lộ liễu. Có lẽ, chính cái hành động vội vã ấy, ánh mắt thoáng lo lắng của tôi, đã phản ánh điều ngược lại. Và cô ta, với nụ cười hiền hòa trên môi, đã nhìn thấy tất cả.
Giờ đây, nụ cười ấy vẫn nở trên môi cô ta, nhưng trong mắt không còn chút ấm áp nào, chỉ lạnh lùng và tính toán. Cô ta bước đến, đứng cạnh gã đàn ông có vết sẹo, nhìn xuống tôi với cái nhìn như đang ngắm nghía một món hàng đã nằm trong tay. Sự quen thuộc từng mang lại cảm giác an toàn giờ đây biến thành thứ gì đó kinh hãi nhất. Tôi hiểu rồi. Tất cả đều có kế hoạch. Từ cái ngày tình cờ ở ngân hàng, hay thậm chí trước đó nữa. Tôi không phải nạn nhân của một vụ trộm cướp ngẫu nhiên. Tôi là con mồi đã được họ chọn sẵn, theo dõi và chờ đợi thời cơ chín muồi suốt bốn tháng dài.
Tôi đang cúi đầu điền dở dòng thứ ba trên tờ khai thông tin thì một bóng người vụt đến chiếm lấy không gian bên cạnh. Hơi thở gấp gáp, mùi mồ hôi lẫn chút hương nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào mũi. Trước khi kịp ngẩng lên, tôi đã nghe thấy giọng nói của cô ta, the thé, vội vã cắt ngang không khí tĩnh lặng trong phòng giao dịch.
“Giấy tờ của tôi đây rồi! Tôi làm luôn được không hay phải ra lấy số mới?”
Tim tôi thót lại. Ngón tay cầm bút khẽ run. Tôi biết rõ cô ta là ai – người phụ nữ đã nhường số thứ tự cho tôi chưa đầy mười lăm phút trước, với lý do quên giấy tờ. Lúc ấy, tôi còn nghĩ mình gặp may. Giờ thì mọi thứ sụp đổ. Khoảnh khắc cô ta đứng sát bên, cái liếc mắt nhanh như cắt về phía tờ đơn tôi đang điền chỉ kéo dài chưa đầy một giây. Tôi đã lập tức chạy, tưởng rằng an toàn. Nhưng hóa ra, một giây ấy là quá đủ.
Cô ta không hỏi nhân viên ngân hàng nữa. Ánh mắt sắc lẹm như dao cạo chuyển sang tôi, nhìn từ trên xuống dưới, dò xét, mỉa mai. Một nụ cười khó hiểu nở trên môi cô.
“Biết tại sao tôi để ý cô không?”
Câu hỏi được thốt ra nhẹ nhàng, như một lời tâm tình, nhưng lại khiến lồng ngực tôi như bị ai bóp nghẹt. Hơi thở trở nên gấp gáp, chân tay bủn rủn, không còn sức để đáp lại. Tôi chỉ có thể đứng đó, như một kẻ bị bắt quả tang, chờ đợi lời tuyên án.
“Vì cô quá lộ liễu.” Cô ta chậm rãi nói, từng chữ như giọt nước lạnh rơi xuống gáy tôi. “Từ cái bước chân đầu tiên bước qua cửa ngân hàng này, mắt cô đã đảo khắp nơi, vừa sợ hãi vừa cảnh giác. Cái vẻ mặt ấy, đúng là như có hàng chữ ‘tôi có của, đừng lại gần’ được khắc lên trán vậy. Ban đầu, tôi định nhắm vào một bà cụ ngồi góc kia kìa. Nhưng cô… cô cứ thu hút ánh nhìn của tôi. Quá nổi bật, quá dễ nhận ra. Thế là đành đổi kế hoạch, chiều theo ý cô vậy.”
Nụ cười nhếch lên đầy chế nhạo. Cô ta không cho tôi thêm một giây để tiêu hóa những lời lẽ đó. Một tay cô nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức phát đau, kéo phắt tôi ra khỏi quầy giao dịch. Tôi vụt chống cự, nhưng cô đã nhanh như cắt, dùng một sợi dây thừng nhỏ mà chắc quấn chặt lấy cổ tay tôi. Mọi chuyện diễn ra trong một góc khuất lặng lẽ của ngân hàng, chẳng ai kịp trở tay.
“Chuyển tiền cho tôi.” Giọng cô ta trở nên lạnh lùng, không còn chút cảm xúc nào. “Tôi sẽ cân nhắc để cô được sống.”
Sự sợ hãi ban đầu bỗng chốc bị một luồng phẫn nộ dâng trào lấn át. Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và đầy bất lực.
“Hôm đó cô gặp tôi ở đây, cô nhìn thấy cả rồi còn gì.” Tôi nói với giọng tức giận. “Số tiền đó tôi gửi kỳ hạn cố định. Không thể rút, càng không thể chuyển. Cô lấy đi bằng cách nào?”
Đáp lại tôi không phải là lời giải thích, mà là một cái tát trời giáng. Bàn tay cô ta vung lên với một lực đạo kinh khủng, đập thẳng vào má tôi. Một âm thanh chồi trong đầu, rồi tất cả chìm vào một thứ tiếng ù ù đều đều, như có hàng nghìn con ong đồng loại. Thế giới trước mắt tôi chao đảo, má đau rát như lửa đốt.
Mùi khói thuốc lá rẻ tiền hòa lẫn với mùi mốc meo của căn phòng trọ chật chội khiến tôi muốn nghẹt thở. Lưỡi dao lạnh ngắt ấn vào da thịt dưới hốc mắt trái. Một cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng. Giọng nói của người phụ nữ trước mặt tôi the thé, cắt ngang không khí ngột ngạt.
“Một.”
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Trong bóng tối, tiếng đếm khô khốc ấy gợi nhớ đến tiếng bà nội tôi thở dài mỗi đêm. Những tiếng thở dài đầy nhẫn nhục và mệt mỏi, như sợi dây vô hình siết chặt lấy trái tim tôi suốt bao năm tháng. Số tiền trong tài khoản kia, đáng lẽ đã là chiếc phao cứu sinh, là tấm vé duy nhất để đưa bà thoát khỏi cái làng quê nghèo khó đầy rẫy những con người độc ác ấy.
“Hai.”
Họ biết hết rồi. Câu nói của người phụ nữ này vừa rồi như một nhát dao khác, sắc hơn cả lưỡi dao đang dí vào mắt tôi. “Thằng đàn ông của chị cua cô ba tháng trước đầu tư vào cô cả chục ngàn.” Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo sợ cho bà. Những ông chú, những người ruột thịt, giờ đây hiện ra trong đầu tôi với khuôn mặt dữ tợn hơn cả hai tên cướp đang vây lấy tôi trong căn phòng này. Họ dọa sẽ đưa bà lên thành phố, không phải để chăm sóc, mà để hành hạ tôi, để vắt kiệt đồng lương ít ỏi cuối cùng của tôi. Mỗi lần tôi lén lút về thăm, nhìn thấy những vết bầm tím trên cánh tay gầy guộc của bà, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cuộc hẹn cuối tuần, trao tiền, đón người là kế hoạch tuyệt vọng cuối cùng.
“Ba.”
Camera. Đúng rồi, căn phòng trọ tồi tàn này làm sao có thể an toàn? Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng một cuộc điện thoại trong bốn bức tường là đủ kín đáo. Giọng nói cáu kỉnh của ông chú qua điện thoại, những lời đe dọa quen thuộc, tất cả đã lọt vào tai họ. Và họ chọn đêm nay, đêm trước ngày tôi định chuyển tiền, để hành động. Sự cẩn trọng của tôi cuối cùng lại trở thành cái bẫy chính mình giăng ra.
“Bốn.”
“Chuyển tiền đi!” Giọng hét của người đàn ông dữ dội, đầy sốt ruột và tàn nhẫn. Hơi thở hắn phả vào gáy tôi, nặng mùi rượu và hôi hám. Người phụ nữ trước mặt không nói gì thêm, chỉ ấn mũi dao sâu hơn một chút. Một cảm giác đau nhói xuyên qua. Tôi biết bà ấy không đùa.