Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Không Kết Hôn Nữa

Cô gái lặng im cầm lưỡi dao trả thù

2451 từ

Đó không phải là lời đe dọa suông. Đó là một lời tuyên bố. ặng, không phản bác, cũng không còn gì để nói. Sự im lặng ấy thừa nhận tất cả.

Trên đường về, hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Nhưng giờ đây, nhìn những tài liệu được sắp xếp ngay ngắn trước mặt, tôi đã có một kế hoạch khác. Lâm Uyển. Cô ta đã dùng những ngón tay trên bàn phím, những lời bình luận độc ác từ những con người ẩn danh, để tạo thành một làn sóng bạo lực nhằm vào tôi. Mạng xã hội, thứ vũ khí lợi hại ấy, có thể phá hủy của một người chỉ qua một đêm. Cô ta nghĩ rằng mình nắm giữ quyền lực của kẻ vô hình.

Nhưng cô ta đã sai.

Bạo lực mạng ư? Dư luận ư? Tôi cầm lấy điện thoại, chụp một bức ảnh những tài liệu đã được sắp xếp dưới ánh đèn đường mờ ảo. Bức ảnh không hoàn hảo, nhưng đủ để thấy được sự chỉn chu và tính chất nghiêm trọng của nó. Nếu cô ta có thể kể một câu chuyện phiến diện, xuyên tạc sự thật để mua lấy sự đồng cảm, thì tôi cũng có thể làm điều tương tự. Chỉ có điều, câu chuyện của tôi có bằng chứng. Từng tờ giấy, từng con số, từng dòng tin nhắn này đều là sự thật không thể chối cãi.

Tôi đứng dậy, bật đèn lên. Ánh sáng trắng xóa lấp đầy căn phòng, xua đi bóng tối. Sự tĩnh lặng ban nãy nhường chỗ cho một nguồn năng lượng lạnh lùng đang dâng lên trong lòng. Tôi không còn là người vợ bị phản bội, chỉ biết đau khổ nữa. Tôi là người sở hữu 30% cổ phần, là nạn nhân của vụ biển thủ tài sản, và giờ, sẽ là người kể lại câu chuyện này theo cách của mình. Dư luận là một. Lâm Uyển đã cầm lưỡi dao ấy và đâm về phía tôi. Giờ đến lượt tôi cầm nó lại. Và tôi biết rõ nên đâm vào đâu.

Tay tôi lướt trên màn hình điện thoại, cảm giác lạnh giá từ lớp kính lan vào đầu ngón tay. Những dòng chữ nhảy múa trong tầm mắt, từng con chữ như những lưỡi dao nhỏ cứa nhẹ vào màng lưới thần kinh đã căng thẳng đến tột độ. Tôi đã thu thập xong tất cả, từ mảnh giấy nhàu nát cho đến những file ghi âm lời nói vụn vặt. Mọi thứ giờ đây nằm gọn trong chiếc máy tính bảng mỏng dính này.

Tôi mở ứng dụng video. Hơi thở tôi khẽ chậm lại.

Tìm kiếm cái tên “Lâm Uyển” không hề khó. Cô ta, với danh xưng hotgirl mạng, có lượng người hâm mộ hơn hai trăm nghìn, hiện là kết quả đầu tiên. Gương mặt xinh đẹp, nụ cười tươi tắn trong ảnh đại diện trông thật ngây thơ và trong sáng. Một sự đối lập với những gì tôi đang cầm trong tay. Tôi nhấn vào trang cá nhân, một làn hơi lạnh từ máy điều hòa phả xuống gáy. Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác chua chát khó tả, pha lẫn sự mệt mỏi vì biết trước mình sắp phải chứng kiến điều gì.

Những đoạn clip ngắn được cắt ra từ buổi phát trực tiếp của cô ta tràn ngập trên trang. Tiêu đề nào cũng giật gân, câu view. Tôi bật một video lên. Giọng nói ngọt ngào, có phần yếu ớt của Lâm Uyển vang lên, kèm theo những lời kể lể đầy xúc động về một người đàn bà tham lam, lợi dụng cái chết để moi tiền. Cách dùng từ của cô ta rất khéo, đánh tráo khái niệm một cách tinh vi, biến kẻ trộm thành người bị hại, biến nỗi đau mất mát của tôi thành thứ vũ khí công kích. Mỗi lời cô ta nói ra như một giọt nước lạnh rơi thẳng vào tim tôi. Tôi không tức giận ngay lập tức, mà chỉ cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông. Sự thật, đôi khi, thật dễ vỡ trước những câu chữ được trau chuốt.

Rồi tôi thấy chính mình xuất hiện. Tài khoản mạng xã hội cũ của tôi, nơi tôi chỉ thỉnh thoảng chia sẻ vài bức ảnh trời mây hoa lá, giờ bị đào bới lên. Nó bị phơi bày như một hiện trường vụ án, và tôi là hung thủ. Biểu tượng tin nhắn hiện lên với con số 999+, màu đỏ chói như một vết thương. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nhấn vào.

Một trận mưa chữ ùa đến. Những lời lẽ tục tĩu, những lời nguyền rủa độc địa, những suy diễn ác ý. “Con điếm lấy người chết ra vòi tiền, mày thiếu tiền đến thế sao?” – Một câu hỏi không cần lời đáp, nó chỉ nhằm dìm tôi xuống bùn. “Mẹ mày mà biết cái nết của mày, chắc cũng phải tức mà sống dậy mất.” – Câu này khiến tim tôi thắt lại. Họ dùng chính người mẹ đã khuất của tôi làm đòn đánh. “Đúng là thèm tiền đến phát điên, sao mẹ mày không mang mày đi theo luôn đi?” – Sự độc ác đã vượt qua mọi ranh giới của sự nhẫn tâm. Mắt tôi nhòa đi, không phải vì tủi thân, mà vì một nỗi xót thương ngây thơ của chính mình trước đây, và cho cả sự u mê của những con người đang ẩn nấp sau màn hình.

Tay tôi run nhẹ, nhưng động tác thì vẫn rất rõ ràng. Tôi chụp lại từng màn hình, lưu lại từng dòng chửi rủa. Mỗi lần nhấn nút chụp, âm thanh “tách” khô khan vang lên như một nhịp đếm cho sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt của tôi. Những dòng chữ này, giờ đây, không còn là vũ khí họ dùng để công kích tôi nữa. Chúng sẽ trở thành một phần bằng chứng, một minh chứng cho sự cuồng nộ mù quáng mà cơn bão mạng có thể tạo ra.

Sau cùng, tôi đóng ứng dụng cũ lại. Sự yên lặng đột ngột ập đến, chỉ còn tiếng quạt máy tính khe khẽ vo ve. Tôi mở một trang đăng ký mới. Thông tin để trống, chỉ cần một cái tên không hề dính dáng đến tôi. Thao tác nhanh chóng, dứt khoát. Rồi tôi soạn một bài viết.

Tiêu đề bài viết hiện lên, dòng chữ rõ ràng, lạnh lùng: “Gã đàn ông lấy tiền mua mộ cho mẹ tôi để mở quán cho nhân tình, hôm nay đã bị khởi kiện”.

Tôi chia bài viết làm ba phần, như ba lớp sóng sẽ lần lượt dội vào sự thật đang bị bóp méo.

Phần đầu tiên, tôi kể về câu chuyện bảy năm trước. Năm đó, mẹ tôi, bằng số tiền dành dụm cả đời, đã rút ra tám vạn bảy nghìn đồng từ sổ lương hưu. Số tiền ấy không phải để mua sắm, cũng không phải để phòng thân. Nó được chuyển vào tài khoản của Tần Tắc Án để chi trả cho những ngày nằm viện của hắn. Tôi đính kèm vào đó bản sao lịch sử chuyển khoản đã ngả màu, những con số và ngày tháng vẫn còn rõ ràng. Và cả giấy ra viện năm đó, với cái tên Tần Tắc Án được in đậm. Những tờ giấy này đã nằm trong hộp gỗ cũ nhiều năm, giờ đầy giấy cũ và cả mùi ký ức của một lòng tốt bị lợi dụng. Tôi viết những dòng này trong sự tỉnh táo lạ thường, mỗi chữ như được khắc bằng sự thật.

Màn đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ như một tấm vải nhung đen tuyền, chỉ có ánh đèn bàn trên máy tính của tôi là một vệt sáng lạnh lẽo. Ngón tay tôi lơ lửng trên phím Enter, cảm giác nhựa mát lạnh dưới đầu ngón tay. Tim đập thình thịch trong lồng ngực. Âm thanh ấy vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi khói thuốc lờ mờ từ chiếc áo khoác vứt trên ghế vẫn còn vương vấn. Rồi tôi ấn xuống.

Tiếng click khẽ khàng ấy, nhẹ tênh, lại như một nhát chém dứt khoát cắt đứt mọi dây dợ níu kéo cuối cùng. Tôi cảm thấy bàn tay mình hơi run, không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, như thể vừa ném đi một thứ gì đó rất nặng đã đeo bám mình suốt chặng đường dài.

Bình minh đến, ánh sáng xám đầu tiên lóe. Tôi mở điện thoại. Những con số chia sẻ, bình luận, lượt xem nhảy múa điên cuồng, vượt xa khỏi cột mốc trăm nghìn từ lúc nào. Nó lan đi với một tốc độ đáng sợ, như ngọn lửa gặp gió lớn trên cánh đồng khô. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sung sướng hay hả hê, mà là một sự tê dại. Cuối cùng thì nó cũng đến, khoảnh khắc mà tôi vừa mong đợi vừa ám ảnh.

Rồi một video dài hơn, đầy đủ hơn, được đăng tải từ một tài khoản ẩn danh. Góc quay rộng, âm thanh rõ ràng, ghi lại trọn vẹn cảnh tượng ở sảnh chờ Cục Dân chính vào cái ngày định mệnh ấy. Hình ảnh cô ta bước vào, khoáột cách thân mật, rồi giọng nói lanh lảnh cất lên những lời buộc tội giả dối. Tất cả đều ở đó, không thể chối cãi. Dư luận, như một con thú khổng lồ đang ngủ say, bỗng giật mình thức dậy và quay đầu một trăm tám mươi độ. Những lời lẽ từng chỉ trích tôi giờ chuyển hướng thành sự phẫn nộ và tò mò không giới hạn.

Một bức ảnh chụp màn hình email nội bộ của Tần Thị Công nghệ bị rò rỉ. Dòng chữ cảnh báo từ phòng tài chính về một khoản chi lớn bất thường hiện lên rõ ràng, và chữ ký phê duyệt bên dưới – Tần Tắc Án – như một dấu triện đỏ chói. Cơn địa chấn này chạm đến những người cầm tiền. Các nhà đầu tư, có lẽ cũng đã thức trắng đêm vì hoảng loạn thị trường, gửi đi những bức thư điện tử đầy áp lực, đòi hỏi hội đồng quản trị phải trả lời trong vòng bảy mươi hai giờ. Áp lực giờ đây không còn là chuyện tình cảm lăng nhăng nữa, mà là vấn đề sinh tử của cả một tập đoàn.

Sóng gió không dừng lại. Nó tràn đến tận quán cà phê nhỏ xinh mà Lâm Uyển tựa "tự tay gây dựng". Hàng trăm đánh giá một sao đồng loạt ập xuống, kèm theo những bình luận châm biếm, phẫn nộ. Rồi ai đó, với sự tò mò và kiên nhẫn đáng sợ, đào sâu vào những giao dịch ngân hàng. Một khoản chuyển khoản lớn kỳ lạ cho việc đóng học phí du học của cô ta lộ ra. Nguồn tiền? Lại một lần nữa, từ tài khoản công ty của Tần Thị Công nghệ. Mọi mảnh ghép giờ đã đủ đầy, ráp lại thành một bức tranh quá rõ ràng về sự dối trá và lợi dụng.

Tôi ngồi đó, nhìn những dòng tin liên tục kéo xuống. Tiếng thông báo trên điện thoại vang lên liên hồi, như một bản nhạc hỗn độn cho buổi sáng tỉnh giấc. Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, nhưng không thành nụ cười. Trong lòng chỉ còn một sự bình thản lạnh lùng. Họ đã gieo nhân xuống đất từ lâu, và giờ, chính họ đang đứng giữa cơn bão của quả báo. Gió họ gây ra cuối cùng lại thổi tung chính căn nhà họ đang trú ngụ.

Mưa đêm hôm ấy rơi xuống mái hiên, tạo thành một màn sương mỏng, hơi nước mát lạnh phả vào da mặt tôi. Tôi ngồi đó, tay cầm ly rượu vang đỏ thẫm, nhìn những giọt nước lăn dài trên kính. Trong lòng tôi không còn cảm giác nào ngoài một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể tất cả những ồn ào ban ngày đã bị lớp mưa này rửa trôi, chỉ còn lại tiếng mưa rơi đều đều và hơi men nồng nàn trong cổ họng.

Tôi nhớ lại màn hình điện thoại lúc chiều, những bức ảnh ghép chín ô hiện lên như một bản cáo trạng không lời. Từng chiếc túi da bóng loáng, đôi giày cao gót sắc nhọn, chiếc xe hơi màu bạc lấp lánh… tất cả đều được gắn những con số chính xác đến từng đồng, từng ngày. Những con số ấy khớp một cách rùng mình với những dòng thời gian mà người tố giác kia đã công bố. Tôi thở dài, cảm giác buồn nôn thoáng ,đến số tiền công quỹ ấy đã biến thành những món đồ xa xỉ trên người Lâm Uyển. Cô ta vẫn thường khoe chúng trên mạng xã hội với những nụ cười đắc ý, nào ngờ mỗi bức ảnh lại trở thành một mảnh ghép tố cáo.

Tiếng thông báo từ điện thoại vang lên giữa đêm, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Là Trần Lẫm. Anh ta gửi cho tôi một tấm danh thiếp ảo. Ảnh đại diện là một người phụ nữ tóc cắt ngắn ngang vai, gương mặt thanh tú, đeo kính gọng mỏng, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào ống kính. Tôi cảm nhận được sự chuyên nghiệp toát ra từ tấm ảnh nhỏ ấy. Trần Lẫm viết thêm, giọng điệu quen thuộc, tin cậy: “Đây là bạn học cũ của tôi, cô ấy chuyên xử lý các vụ án kinh tế phức tạp. Tôi đã trao đổi sơ bộ về tình hình của cậu rồi. Phần sau, hai người có thể trực tiếp liên lạc để bàn bạc chi tiết.”

Tôi nhấn nút kết bạn và yêu cầu được chấp nhận gần như ngay tức khắc. Có lẽ cô luật sư ấy cũng đang chờ đợi. Tôi không chần chừ, chuyển toàn bộ tài liệu, hình ảnh, file ghi âm – tất cả những gì tôi đã cất công thu thập trong thời gian qua – qua tin nhắn. Cảm giác trống trải thoáng qua, như thể vừa trao đi một thứ gì đó nặng nề đã đè lên vai mình bấy lâu.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện sự chuyển biến từ nỗi tuyệt vọng sang sự kiên quyết tinh tế của nhân vật chính, khi cô nhận ra rằng bằng chứng thực tế sẽ nói lên lời thật hơn bất kỳ lời bình luận độc ác nào trên mạng xã hội.

📖 Chương tiếp theo

Nữ luật sư chuyên viên bước vào cuộc chiến, và lần này công lý sẽ được thực thi bằng những cơ chế pháp lý không thể chối cãi.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram