Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Làm Loạn Ở Nhà Chồng

Dừng lại trước vực thẳm của cuộc đời

2234 từ

Má tôi vẫn còn âm ỉ rát như có lửa cháy bên trong, nhưng so với thứ đau đớn đang gặm nhấm trái tim, nó chẳng là gì cả. Tôi ngồi yên trên ghế phụ, mắt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường trôi qua thành vệt dài mờ ảo. Tiếng gió từ điều hòa rì rào, rất phá vỡ sự tĩnh lặng đặc biệt. Dì tôi, người phụ nữ luôn thẳng thắn và mạnh mẽ, cũng im lặng. Bàn tay bà đặt nhẹ trên vô lăng, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước. Có lẽ bà hiểu hơn ai hết, lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng trở nên thừa thãi và vô vị. Sự yên lặng của bà chính là chiếc chăn mềm nhất để tôi có thể thu mình lại, từ từ hít thở sau cơn chấn động.

Chỉ khi chiếc xe bắt đầu hòa vào dòng phương tiện tấp nập của thành phố, đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi, giọng nói trầm ấm của dì mới cất lên, phá tan không khí ngưng đọng.

“Đau nhiều không?”

Câu hỏi ngắn gọn, không một chút tô vẽ. Tôi quay mặt vào, gật nhẹ rồi lại lắc đầu. Một cảm giác nghịch lý. Thể xác thì có thể chịu đựng, nhưng tâm hồn thì đang rỉ máu. Tôi thì thầm đáp, giọng khàn đặc vì đã nhịn khóc quá lâu.

“Con không còn cảm thấy đau nữa, dì ạ.”

Đó là sự thật. Khi trái tim đã vỡ vụn, mọi giác quan khác dường như cũng tê liệt theo. Nỗi đau thể xác trở thành một thứ gì đó xa xôi, mơ hồ, không đủ sức lay động cái vỏ bọc vô cảm tôi đang cố bọc lấy mình. Dì tôi không quay sang, nhưng khóe mắt tinh tường của bà như nhìn thấu tất cả. Bà chỉ tay nhẹ về phía hộc đựng đồ trước mặt tôi.

“Trong đó có túi chườm lạnh, dì bọc trong khăn rồi. Lấy ra đắp đi.”

Tôi mở hộc. Một túi đá viên được bọc cẩn thận trong chiếc khăn vải mềm màu xám nhạt nằm ngay ngắn bên trong. Tôi nhẹ nhàng lấy nó ra, áp lên gò má đang nóng hổi. Hơi lạnh thấm qua lớp vải, lan tỏa một cảm giác tê tê, xoa dịu ngay lập tức vết bỏng rát trên da. Một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm tỉ mỉ khiến lòng tôi se lại. Tôi biết ơn vì bóng tối trong xe đã che đi đôi mắt tôi đang dần ươn ướt.

“Con cảm ơn dì.”

“Cảm ơn cái gì? Người nhà với nhau mà.” Dì liếc nhìn tôi, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa một tia dịu dàng hiếm hoi. “Muốn khóc thì cứ việc. Trong này chỉ có dì với cháu thôi, không ai thấy đâu.”

Tôi lại lắc đầu, hàm răng cắn chặt vào môi dưới. Nước mắt hình như đã cạn kiệt từ lúc nào, để lại sau đó là một sự khô khốc đến rát lòng. Tôi thậm chí không còn khả năng để rơi lệ.

“Con… con khóc không nổi.”

Dì tôi không đáp lại. Chỉ một tiếng thở dài nhẹ, thoát ra từ kẽ hở của sự thấu hiểu và xót xa, hòa vào tiếng động cơ xe rồi tan biến. Xe rẽ vào lề đường, dừng trước cửa một hiệu thuốc vẫn còn sáng đèn dù đêm đã khuya. Đèn chiếu xuống vỉa hè vắng vẻ.

“Dì vào mua ít thuốc bôi và thuốc chống viêm cho. Ngồi yên đây, đừng ra ngoài.”

Bà mở cửa, bước xuống. Gió đêm lùa và hơi lạnh. Tôi nhìn theo bóng lưng dì, gọn gàng, nhanh nhẹn bước vào cửa hiệu thuốc. Một cảm giác ấm áp, bình yên lạ kỳ chợt trào lên trong lòng, xóa nhòa đi phần nào cái lạnh giá đang bủa vây. Trong cái thế giới rộng lớn và nhiều khi tàn nhẫn này, vẫn còn đó những bến đỗ bình yên, những con người sẵn sàng mở rộng vòng tay mà không cần hỏi han quá nhiều. Chỉ vài phút sau, dì trở lại với một túi nhỏ màu trắng trên tay. Bà ngồi vào xe, đóng cửa lại và đưa cho tôi một tuýp thuốc mềm màu bạc.

“Bôi ngay đi, để lâu sưng to thêm.”

Mùi thuốc mỡ nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi khi dì đặt tuýp thuốc nhỏ xíu ấy vào lòng bàn tay tôi. Da tay dì lạnh ngắt, trái ngược hẳn với hơi ấm từ chiếc túi vải trên đùi tôi – nơi cất giữ toàn bộ giấy tờ quan trọng nhất của đời tôi giờ đây. Cảm giác về sự lạnh lẽo ấy khiến tôi giật mình.

“Cái này,” giọng dì chậm rãi, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của tôi, “tìm dịp gửi lại cho nó.”

Cho… anh ta? Câu hỏi thốt ra khỏi miệng tôi một cách ngờ vực. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Trần Dương, với vết bỏng đỏ ửng trên cánh tay mà tôi đã gây ra. Lòng tôi thắt lại, không phải vì thương xót, mà vì một nỗi sợ mơ hồ về những hệ quả pháp lý lù lù phía trước. Tại sao lại phải gửi thuốc cho hắn? Phải chăng dì vẫn còn chút tình nghĩa cũ?

“Đúng.” Động cơ xe nổ máy, âm thanh rền rền xóa tan sự im lặng ngột ngạt. Dì không nhìn tôi, mắt hướng thẳng về con đường tối phía trước. “Chúôn không phải vì hận thù. Chuyện này, từ đầu đã là một sai lầm. Giờ chỉ là chấm dứt nó mà thôi.” Bà tạm dừng, như để những lời đó ngấm vào tôi. “Về mặt luật, việc con hắt cả bát canh nóng như thế được xem là phòng vệ quá mức. Dù trước, vết bỏng của con gây ra là có thật. Nếu mình chủ động gửi thuốc men, tòa án sẽ thấy đây là hành động có trách nhiệm, muốn khắc phục hậu quả, chứ không phải muốn hại hắn đến cùng. Con hiểu ý dì chứ?”

Một luồng sáng lóe lên trong tâm trí tôi. Tất cả những nghi ngờ tan biến. Dì không hề mềm lòng. Bà đang từng bước, tỉ mỉ dọn dẹp con đường đầy chông gai phía trước cho tôi. Mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều được tính toán kỹ lưỡng như một nước cờ. Sự thương xót duy nhất ở đây là bà thương tôi. Cảm giác ấy ấm áp lạ thường, xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi đang đóng băng trong ngực tôi.

“Con hiểu rồi.” Tôi nói, giọng chắc nịch hơn tôi tưởng. Tôi cầm tuýp thuốc lên, ngón tay siết chặt lớp vỏ nhựa mỏng manh. Nó chẳng khác gì một quân bài, một bằng chứng nho nhỏ cho thiện chí của tôi. Tôi cất nó vào túi xách, ngay ngắn bên cạnh những giấy tờ quan trọng kia.

“Còn nữa.” Giọng dì trở nên sắc lạnh, không khoan nhượng. Chiếc xe từ từ lăn bánh. “Từ giây phút này, con tuyệt đối không được tự ý liên lạc với hắn. Điện thoại đến, đừng nghe. Tin nhắn gửi tới, đừng trả lời. Để mọi thứ dính dáng đến hắn, dì sẽ lo. Con chỉ cần im lặng.”

“Vâng.” Tôi đáp. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra. Sự im lặng đó chính là lớp khiên che chắn tốt nhất lúc này. Tôi biết mình không đủ bình tĩnh để đối mặt với những lời lẽ cay độc hay màn nài nỉ giả tạo của hắn.

Dì hỏi tiếp, từng câu một rõ ràng, như đang điểm danh từng món vũ khí trước trận chiến: “Tài khoản ngân hàng chung, con đã rút hết tiền chưa?”

“Rút sạch rồi ạ.” Tôi khẽ mím môi. Hành động đó hôm qua khiến tay tôi run bần bật khi nhấn mã PIN, nhưng giờ nghĩ lại, đó là một sự giải thoát. “Không chừa lại một đồng.”

“Giấy tờ nhà cửa, sổ hộ khẩu, bản gốc thỏa thuận tài sản trước hôn nhân?”

“Tất cả đều ở đây.” Tay tôi đặt lên chiếc túi vải, cảm nhận độ dày cộm của những tờ giấy tờ bên trong. Chúng là bằng chứng cho sự tồn tại của tôi, cho những thứ thuộc về tôi, và giờ là tấm vé đưa tôi ra khỏi cơn ác mộng này.

“Tốt.” Dì gật đầu nhẹ. Qua ánh đèn đường lướt qua, tôi thấy ánh mắt dì lóe lên một tia gì đó gần như là hài lòng, thậm chí là tán thưởng. “Vãn Vãn,” giọng bà nhẹ nhàng hơn một chút, “con đã hành xử bình tĩnh và quyết đoán hơn nhiều so với những gì dì nghĩ.”

Một nụ cười méo mó nở trên môi tôi. Nó không xuất phát từ niềm vui, mà từ sự mỉa mai cay đắng. “Có lẽ,” tôi nói, giọng khàn khàn, “là vì con đã bị đánh cho tỉnh hẳn người ra rồi, dì ạ.” Những cú tát, những lời chửi rủa, cái cảm giác bất lực đến nghẹt thở ấy, tất cả đã như một cơn mưa rào lạnh giá, dội thẳng vào tâm trí mụ mị của tôi, buộc tôi phải mở mắt và nhìn thấu sự thật tàn nhẫn.

Căn phòng tĩnh lặng đón lấy tôi với mùi gỗ mới và hương hoa oải hương nhẹ nhàng từ một lọ tinh dầu để trên kệ. Ánh sáng buổi trưa lọc qua tấm rèm voan trắng, in những vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ sáng bóng. Tôi đứng đó, giữa khô và an toàn này, lòng ngổn ngang một mớ cảm xúc chẳng thể gọi tên. Sự trống trải sau cơn bão lòng khiến đôi chân tôi như bấu vào mặt sàn lạnh giá. Tôi thở ra một hơi thật sâu, cố gắng nhét những hình ảnh hỗn độn vừa qua vào một góc tối nhất trong tâm trí.

Lời dì vang vọng lại trong đầu, rõ ràng và ấm áp như dòng suối mát giữa sa mạc hoang vu.

*“Con mạnh mẽ hơn 90% người ngoài kia rồi.”*

Tôi nhắm mắt lại. Mạnh mẽ ư? Cả người tôi lúc này chỉ thấy mềm nhũn và rệu rã, như một con rối bị đứt hết dây. Cái tát nóng hổi vẫn còn ám ảnh trên má, cái đau thể xác đã nguội nhưng vết thương trong lòng thì mới chỉ bắt đầu rỉ máu. Tôi tự hỏi liệu sự tỉnh táo mà dì nói có phải là thứ cảm giác tê liệt, lạnh lùng đến đáng sợ đang lan tỏa trong ngực tôi lúc này không? Tôi không khóc, thậm chí còn không cảm thấy buồn, chỉ có một sự trống rỗng mênh mông.

Chiếc vali nhỏ mà dì vừa giúp tôi kéo vào đứng đó, một vật chứng cô độc cho sự ra đi vội vã. Toàn bộ cuộc đời tôi trong những năm tháng qua giờ thu gọn lại trong một chiếc vali màu xám. Thật mỉa mai và cũng thật nhẹ nhõm. Tôi lần theo bức tường, bước từng bước chậm rãi vào sâu trong căn hộ. Đồ đạc được bố trí tối giản, màu chủ đạo là trắng và gỗ, tạo cảm giác sạch sẽ và tĩnh tại. Một sự tĩnh tại mà tôi đã đánh mất từ rất lâu trong chính ngôi nhà của mình.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc dì xoa đầu tôi. Bàn tay ấm áp ấy như truyền vào tôi một chút sức mạnh.

*“Con chỉ là kịp thời dừng lỗ mà thôi.”*

Dừng lỗ. Hai từ nghe sao kỹ thuật và lạnh lùng thế. Nhưng có lẽ nó chính xác. Tôi đã dừng lại trước một cái lỗ hổng lớn đang nuốt chửng cuộc đời mình, một vũng bùn lầy mang tên “nhẫn nhịn” và “hy sinh”. Dì đã nói đúng. Tôi đã thấy quá nhiều người chìm trong đó và tôi không muốn trở thành một trong số họ. Sự sợ hãi về một tương lai mù mịt vẫn còn đó, nhưng nó không lớn bằng nỗi sợ phải sống tiếp trong sự giả dối và tổn thương.

Tôi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm. Thành phố hiện ra bên dưới, nhộn nhịp và xa lạ. Những chiếc xe nhỏ như những con kiến, những tòa nhà cao vút chọc thẳng lên bầu trời xám nhạt. Tôi đang ở một nơi an toàn, một pháo đài mà dì đã dựng lên cho tôi. Chùm chìa khóa dự phòng và tấm thẻ ra vào bỗng trở nên nặng trịch. Chúng không chỉ là đồ vật, mà còn là chìa khóa mở ra một chương mới, một cuộc đời mới đầy bất định.

Dì đã về văn phòng luật. Dì nói sẽ soạn đơn ly hôn và thư luật sư cho tôi. Hai từ “ly hôn” bây giờ mới thực sự đập vào ý thức tôi, rõ ràng và sắc lạnh như lưỡi dao. Nó chấm dứt mọi thứ. Chấm dứt những kỷ niệm ngọt ngào ban đầu, chấm dứt những hy vọng viển vông và chấm dứt luôn cả nỗi đau đang hiện hữu. Tôi gật đầu với hình bóng của mình trong kính cửa sổ, như một lời tự hứa.

*“Vâng.”*

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc miêu tả tâm trạng nhân vật qua những chi tiết tưởng chừng bình thường: tiếng gió điều hòa, ánh đèn đường trôi qua kính xe, chùm chìa khóa dự phòng bỗng nặng trịch. Mỗi ảnh dụ không chỉ tô vẽ mà còn phản ánh quá trình tôi lại nội tâm và quyết tâm của nữ nhân vật trước bước ngoặt ly hôn.

📖 Chương tiếp theo

Tại nơi trọ mới, giữa sự yên tĩnh và cô độc, những cuộc gọi bất ngờ sẽ khuấy động lại tâm hồn của cô, mở ra những sự thật không lường được.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord