Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Làm Loạn Ở Nhà Chồng

Nơi trọ mới và những cuộc gọi bất ngờ

2982 từ

Tiếng “vâng” cuối cùng tôi nói với dì lúc nãy giờ vang vọng lại trong căn phòng trống. Đó là lời cam kết. Cam kết rằng tôi sẽ đối mặt, sẽ bước tiếp, dù có sợ hãi đến đâu.

Mệt mỏi bỗng ập đến như một cơn sóng lớn, cuốn đi những suy nghĩ hỗn độn. Lời dì dặn dò lại hiện lên: “Ngủ nghỉ cho đàng hoàng, tắm rửa một chút rồi ngủ một giấc. Chuyện có lớn đến đâu cũng để sau khi tỉnh dậy hãy nói.”* Có lẽ dì nói đúng. Mọi thứ đều cần một giấc ngủ. Một giấc ngủ thật sâu để cơ thể và tâm trí được chữa lành những thương tổn đầu tiên. Tôi quay lưng lại khung cửa sổ, hướng về phía căn phòng ngủ mà dì đã chỉ. Bước chân tuy còn nặng trĩu, nhưng đã có phương hướng.

Tôi nằm dài trên chiếc ghế bành êm ái, mắt mở to dán vào những đường gân trần nhà màu ngà. Không khí trong căn hộ mới tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng thở của chính tôi, nặng nề và đứt quãng. Đôi giày cao gót nằm chỏng chơ nơi ngưỡng cửa, vali đổ nghiêng như một kẻ say. Tôi đã ở đây, một nơi hoàn toàn xa lạ, thế mà trong lòng lại dâng lên một cảm giác an toàn mỏng manh đến nghẹn thở. Có lẽ bởi vì nơi này chưa từng in dấu bất kỳ ký ức nào về họ.

Sự mệt mỏi ùa đến không phải như một cơn sóng, mà như một dòng nước lạnh, từ chân tê dần lên ngực, rồi ngập tràn lên cổ họng. Tôi để mặc cho nó nhấn chìm mình, không buồn cựa quậy. Cơ thể tê dại, nhưng tâm trí lại quay cuồng với những hình ảnh sắc lẹm của ngày hôm nay.

Gương mặt Lý Lan hiện lên trước nhất, với nụ cười cong vắt đầy vẻ đắc thắng và thương hại. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ chiến thắng đang ngắm nghía chiến lợi phẩm. Tôi siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng dùng nỗi đau thể xác nhỏ nhoi ấy để đè nén cơn run rẩy đang trào lên từ sâu trong tim. Tại sao lại là cô ta? Trong số tất cả những người phụ nữ trên đời, tại sao lại chính là người bạn thân nhất thuở thiếu thời của tôi?

Rồi đến giọng nói của Trần Bân, mẹ chồng tôi, vang vọng trong tai. Những lời đòi hỏi về việc phải sinh được một đứa cháu trai để nối dõi, về việc tôi phải từ bỏ công việc để toàn tâm chăm lo gia đình. Bà nói với vẻ đương nhiên như đang đọc lại một điều lệ bất di bất dịch, không chút khoan nhượng. Trái tim tôi se thắt lại. Ba năm trời, sự hiền thảo và cố gắng của tôi trong ngôi nhà ấy, cuối cùng cũng chỉ được đong đếm bằng khả năng phục tùng mù quáng sao?

Và rồi, khuôn mặt Trần Dương. Chồng tôi. Một cái tát nảy lửa từ bà bất thẳng vào mặt tôi, âm thanh chát chúa đến giờ vẫn còn đọng lại trong không khí. Tôi chậm rãi đưa tay lên sờ vào gò má. Da thịt đã không còn nóng rát, nhưng cảm giác tê buốt của sự phản bội và tủi nhục thì vẫn còn nguyên vẹn. Anh ta đã đứng về phía mẹ mình, về phía người phụ nữ kia, và cái tát ấy chính là lời tuyên án chung thẩm cho cuộc hôn nhân non trẻ của chúng tôi.

Tôi với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Ngón tay lướt nhẹ, màn hình sáng lên và bức ảnh nền hiện ra: khoảnh khắc chúng tôi hôn trong lễ thành hôn, dưới cơn mưa hoa giấy. Nụ cười của tôi trong ảnh rạng rỡ đến ngây ngô, còn ánh mắt Trần Dương thì dịu dàng như nắng tháng ba. Tôi nhìn chằm chằm, cố moi móc trong lòng một chút xót xa, một chút lưu luyến. Nhưng không. Chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông, lạnh giá.

Ngón tay tôi ấn giữ lên tấm hình. Một hộp thoại nhỏ hiện lên. Tôi chọn "Xóa", rồi lại xác nhận "Xóa" một lần nữa. Hành động dứt khoát ấy khiến lồng ngực tôi nhẹ đi một chút, như vừa trút bỏ được một gánh nặng.

Tiếp theo, tôi mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến nhóm trò chuyện tên "Đại Gia Đình Hạnh Phúc" - nơi quy tụ họ hàng hai bên nội ngoại. Những dòng tin nhắn mới nhất vẫn đang sôi nổi bàn tán về buổi tiệc cưới hôm qua. Nào là "cô dâu xinh quá", nào là "chú rể đẹp đôi", nào là "sớm sinh quý tử". Những lời chúc tụng ngọt ngào giờ nghe thật chua chát và giả dối. Tôi cuộn ngược lên, tìm bài đăng của chính mình: chín bức ảnh được chọn lọc kỹ càng, đăng tải lúc mười giờ tối hôm qua, kèm theo một biểu tượng trái tim đỏ thắm. Tôi nhấn giữ, xóa bài đăng đó đi, không chút do dự. Sau đó, ngón đến góc màn hình, chọn "Rời khỏi nhóm". Một lần xác nhận nữa. Thế giới ồn ào, giả tạo kia đột nhiên biến mất khỏi danh sách của tôi.

Cuối cùng, tôi vào trang cá nhân. Tấm ảnh bìa rộng lớn vẫn là hình chúng tôi ôm nhau trên bãi biển, nước biển xanh thẳm, nụ cười tươi rói. Tôi tải lên một bức ảnh mới: một màu đen tuyền, trống rỗng, không một điểm nhấn. Nó như tấm màn đêm bao phủ lấy mọi ký ức rực rỡ ngày hôm qua.

Xong xuôi, tôi ném chiếc điện thoại ra xa. Nó rơi xuống thảm mềm với một tiếng "thịch" nhẹ. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh cuối cùng còn vương vấn. Một cảm giác lạnh lẽo, không phải từ đôi má mà từ sâu trong lồng ngực, bắt đầu lan tỏa. Nó thấm dần, thấm dần, như một giọt mực đen hòa vào ly nước, cho đôi chìm trong một màu tĩnh lặng và lạnh giá hoàn toàn mới.

Tiếng chuông điện thoại cứ rung lên không ngừng, như một con ong đang giận dữ đập đầu vào mặt kính. Âm thanh ấy xé toang màn sương mờ ảo trong đầu tôi, kéo tôi từ trạng thái vô thức quay về với chiếc ghế sofa êm ái nhưng lạnh lẽo. Tôi không nhớ mình đã nằm đây bao lâu, có lẽ từ khi ánh sáng ban ngày còn chói chang cho đến khi màn đêm buông xuống, phủ lên căn phòng một màu chì. Tay tôi lần theo tiếng rung, chạm vào chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, một loạt tin nhắn hiện ra, tất cả đều từ một cái tên quen thuộc: Trần Dương.

Tôi đã không chặn anh ta. Một phần trong tôi, dù đau đớn và kiêu hãnh bị tổn thương, vẫn muốn. Thấy sự im lặng của tôi. Thấy rằng mọi thứ đã khác.

Lướt từng dòng tin nhắn, cảm xúc trong tôi dâng lên từng đợt. Đầu tiên là lo lắng hỏi thăm: “Vãn Vãn, em đang ở đâu?”. Rồi đến hốt hoảng: “Em đi với dì à? Em đi đâu rồi?”. Nhưng rất nhanh, giọng điệu ấy chuyển sang gấp gáp, chất vấn. Anh ta phát hiện ra các giao dịch chuyển khoản: “Em chuyển hết tiền đi là sao?”. Và rồi, câu cuối cùng như nhát dao cứa sâu thêm vào vết thương đang rỉ máu: “Lâm Vãn, em nói cho rõ! Em đây là cuỗm tiền bỏ trốn!”.

Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng trống trải. Nó chua chát và mệt mỏi. Ba năm tình cảm, bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào và hy vọng về một mái ấm, cuối cùng lại bị quy chụp bằng hai từ “cuỗm tiền”. Số tiền tôi chuyển đi, xuất phát từ sự tính toán lạnh lùng và đau đớn sau cái tát của anh ta, phần lớn là món hồi môn hai mươi vạn bố mẹ tôi dành dụm cả đời gửi gắm. Số còn lại là từng đồng lương chúng tôi cùng tích góp và những đồng cưới nhỏ bé từ bạn bè. Còn năm vạn mà mẹ anh, bà Lý Lan, đưa cho? Nếu có, nó cũng đã hòa tan, hoặc đúng hơn là bị chôn vùi, trong cái gọi là “quỹ chung” ấy từ lâu lắm rồi. Giờ đây, trong mắt anh, tôi chỉ là kẻ trộm.

Tôi không trả lời. Sự im lặng lúc này là thứ vũ khí duy nhất tôi còn có thể giữ được cho sự tự trọng đã bị chà đạp. Thay vào đó, ngón tay tôi lướt nhẹ, mở trang cá nhân của anh ta. Một bài đăng mới, chỉ mới đăng mười phút trước.

Là một bức ảnh chụp cận mặt. Vết đỏ ửng trên gò má, có lẽ là từ vụng về nào đó trong bếp, được góc máy khéo léo bắt lấy, trông thật thảm thương. Ánh sáng nhẹ làm nổi bật vẻ đau đớn. Dòng trạng thái đi kèm viết: “Không biết tôi đã làm sai điều gì, mà phải chịu đối xử như thế này. Có lẽ ngay từ đầu, chỉ là tôi tự mình đơn phương.”

Tôi thở dài, một hơi thở dài nặng trịch chứa đựng sự mệt mỏi vô tận. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì thương xót, mà vì sự trống rỗng. Anh ta đang diễn và diễn rất hay. Trong mắt mọi người, anh là nạn nhân của một cuộc tình tan vỡ, còn tôi, kẻ đột nhiên biến mất cùng số tiền chung, là kẻ phản bội đáng trách. Tôi lướt xuống phần bình luận. Chưa đầy mười phút, hàng chục lời bình luận đã hiện lên, phần lớn là những lời an ủi, cổ vũ, và không ít những câu hỏi móc mỉa hướng về phía tôi – người vắng mặt. Mùi vị của sự dối trá và thao túng lan tỏa qua màn hình, khiến tôi buồn nôn. Tất cả chỉ vừa mới xảy ra vào buổi sáng hôm nay thôi. Một cái tát. Một cái tát duy nhất đã đủ để làm vỡ tung tất cả lớp vỏ ngụy trang, để lộ ra bản chất thật của một mối quan hệ vốn đã mục ruỗng từ bên trong. Ba năm, hóa ra, có thể kết thúc trong chưa đầy một ngày.

Nước nóng chảy dọc theo sống lưng tôi, xua tan cái lạnh thấu xương vẫn còn bám víu trong từng thớ thịt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, để dòng nước ấm áp cuốn đi cảm giác ngột ngạt của một ngày dài. Nhưng trong đầu, hình ảnh những dòng bình luận trên mạng xã hội vẫn hiện lên rõ mồn một, như một thù lao đầy châm biếm.

Chúng nó đang hỏi han hắn.

Từng người một, những cái tên quen thuộc của bạn bè chung, thi nhau xuất hiện dưới tấm ảnh khuôn mặt đỏ ửng của Trần Dương. Giọng điệu nào cũng đầy vẻ quan tâm, xót xa. "Anh Dương, có phải chị dâu...?"

Một câu hỏi được ngắt quãng khéo léo, đủ để người ta mường tượng ra một câu chuyện tồi tệ. Lòng tôi chợt thắt lại, không phải vì tổn thương, mà vì một nỗi buồn cười chua chát. Họ đâu biết, chính kẻ đang giả vờ là nạn nhân ấy, vài giờ trước đã dùng bàn tay của mình để ném cả một nồi canh sôi về phía tôi.

Rồi màn kịch càng thêm phần hoàn hảo với sự xuất hiện của Lý Lan và Trần Bân. Người mẹ chồng với dòng trạng thái đầy nước mắt: "Con trai đáng thương của mẹ!"

Tôi gần như nghe thấy giọng nói đầy kịch tính của bà ta văng vẳng bên tai. Còn cô em chồng nhỏ hơn tôi hai tuổi thì nhanh nhảu khuyên nhủ anh trai đừng buồn vì "loại phụ nữ ấy". Một vở kịch gia đình đoàn kết, cùng nhau chỉ trích kẻ ác nhân là tôi. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ đang sôi sục. Hắn định dùng trò này để làm gì? Để tôi hoang mang? Để ép tôi, sau khi đã công khai bẽ mặt hắn, phải cúi đầu xin lỗi và quay về?

Thật là ấu trĩ.

Tôi bước ra khỏi phòng tắm, người quấn trong chiếc khăn bông mềm mại. Hơi nước ấm bốc lên từ da thịt, nhưng tâm trí lại lạnh lẽo và tỉnh táo lạ thường. Tôi cầm lấy điện thoại, mở lại ứng dụng mạng xã hội. Bài đăng của Trần Dương vẫn nằm đó, với hàng chục lượt bình luận an ủi. Ngón tay tôi lướt nhẹ, không chút do dự. Tôi dùng chính tài khoản của mình, tài khoản vẫn còn kết bạn với hắn và cả đám bạn bè kia, để lại một dòng chữ ngắn gọn dưới phần bình luận. Mặt còn đau không? Tôi dừng lại một nhịp, cảm giác mỉa mai trào lên cổ họng. Tôi đã gửi thuốc trị bỏng rồi, nhớ nhận nhé.

Xong. Tôi đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Âm thanh "cạch" nhẹ nghe thật dứt khoát. Tôi không cần phải xem phản ứng của họ ngay lập tức. Tôi biết rõ, chỉ một câu nói bình thản, thậm chí có phần quan tâm ấy, sẽ giống như một giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu đang sôi. Nó sẽ khiến cho những lời an ủi nhiệt tình kia trở nên hời hợt, khiến cho câu chuyện "bị vợ bạo hành" đột nhiên có một góc khuất đáng ngờ. Một người vợ mới cưới, thay vì giận dữ hay biện minh, lại nhẹ nhàng hỏi thăm và gửi thuốc. Không cần nói thêm lời nào, những người có đầu óc sẽ tự đặt ra vô số câu hỏi.

Căn phòng khách yên tĩnh, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Mùi hương nhẹ từ nến thơm tôi vừa đốt lan tỏa, hòa với hơi nước ấm từ phòng tắm thoảng ra, tạo thành một thứ mùi an toàn kỳ lạ. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi đang trở lại. Dư luận có thể dậy sóng, nhưng ít nhất, tôi đã không đứng yên để cho họ bôi nhọ mình. Tôi đã đáp trả bằng chính sự điềm tĩnh mà họ không ngờ tới.

Mùi hương của xà phòng hoa nhài vẫn còn phảng phất trước tấm gương soi. Vết đỏ trên má trái như một vầng hoa quỳ nở muộn, nhưng đôi mắt tôi, sau cùng, đã không còn là một vũng nước đục. Nó trong veo và lạnh lẽo, như mặt hồ mùa đông phản chiếu một bầu trời không mây.

Nước ấm đã rửa trôi cảm giác nhớp nháp của những giọt nước mắt khô và mồ hôi lạnh. Bộ đồ ngủ bằng vải cotton mềm mại ôm lấy cơ thể, mang đến một sự an ủi vật chất đơn thuần. Cảm giác sạch sẽ khiến tôi thở phào, như thể vừa bước ra từ một cơn mộng du dài đằng đẵng. Chính tiếng gầm gừ đói khát từ khoang bụng trống rỗng mới kéo tôi hoàn toàn về với hiện thực. Cơ thể nhắc nhở về những nhu cầu sinh học tối thiểu mà tôi đã lãng quên từ lúc bình minh.

Cánh cửa tủ lạnh mở ra với một hơi lạnh lành lạnh phả vào mặt. Bên trong, chỉ có những ngăn kệ trắng tinh và một chai nước suối còn dở. Sự trống trải ấy có vẻ như là một ẩn dụ không hề tinh tế cho chính cuộc hôn nhân mới chớm của tôi. Tôi với tay lấy điện thoại, ý định gọi một phần cơm hộp chợt bị chặn đứng bởi tiếng chuông réo lên một lần nữa. Một dãy số không hề quen thuộc nhấp nháy trên màn hình. Trái tim tôi thắt lại một nhịp. Phải chăng lại là hắn? Hay là một kẻ lạ mặt nào đó với những lời chất vấn?

Sau ba nhịp thở sâu, ngón tay tôi trượt qua màn hình cảm ứng. "Vâng, tôi nghe đây."

Giọng nói từ đầu dây bên kia là một giọng nữ trung niên, hơi the thé và đầy vẻ thân tình giả tạo, gợi cho tôi một cảm giác mơ hồ rằng đã từng nghe đâu đó. Tôi cảm thấy một sự mệt mỏi lan tỏa.

"Alô, có phải là Lâm Vãn không đó hả cháu?"

Bà ta hỏi, như thể đang cố gắng bắt chước sự âu yếm của một người thân lâu ngày không gặp.

"Vâng, chính tôi. Xin hỏi bà là ai ạ?"

Tôi cố giữ cho giọng mình bằng phẳng, dù đã đoán ra phần nào mục đích của cuộc gọi này. Một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng.

"Trời đất, cháu không nhận ra giọng cô sao? Cô là dì của Trần Dương đây! Hôm tiệc cưới còn ngồi chung mâm với cháu đó, quên rồi hả?"

Giọng bà ta cười khúc khích, cố tình tạo ra không khí thân mật. Mỗi từ bà ta nói ra như những giọt si-rô quá ngọt, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Tôi nhớ ra khuôn mặt phấn son dày cộm và đôi mắt của bà ta trong đám cưới, luôn liếc nhìn tôi với vẻ đánh giá.

"Vâng, cháu chào dì. Dì có việc gì cần không ạ?"

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua những chi tiết nhỏ: chiếc giày nằm chỏng chơ, vali đổ nghiêng như người say, và đặc biệt là giọng nói "quá ngọt" của dì chồng như những giọt si-rô khiến người đọc cảm nhận rõ sự giả tạo, ẩn chứa ý định không lành.

📖 Chương tiếp theo

Dì chồng sẽ tiết lộ điều gì? Và liệu nó có liên quan đến câu chuyện ly hôn mà Lâm Vãn sắp công bố trên mạng xã hội?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord