Mưa vẫn rơi lất phất trên vai áo, nhưng tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Tôi đứng dưới mái hiên của rạp chiếu phim, nghe giọng nói ấm áp của người đàn ông lạ qua điện thoại. Cái tên Cố Ngôn vang lên trong tai, lạ mà không xa lạ. Dì tôi, luật sư Chu, đã nhắc đến anh vài lần trong những cuộc trò chuyện gần đây, với một giọng điệu đầy ẩn ý mà tôi giả vờ không hiểu.
“Được thôi,” tôi đáp lại, giọng bình thản hơn cả những gì tôi tưởng.
Chúng tôi hẹn nhau ở một tiệm cà phê nhỏ ven công viên, nơi có những khung cửa kính lớn nhìn ra những hàng cây xanh mướt sau cơn mưa. Tôi đến sớm, chọn một góc khuất gần cửa sổ. Hương cà phê mới xay thơm nồng quyện với mùi ẩm ướt của đất và cỏ từ ngoài trời ùa vào. Tôàn tay vào nhau, cảm nhận hơi ấm dần lan tỏa. Ngoài kia, một chú chim sẻ nhỏ đang rỉa lông trên cành cây ướt đẫm, vô tư và tự tại.
Anh bước vào đúng giờ. Dáng người cao, mặc một chiếc áo khoác len màu xám nhạt, phong thái điềm đạm. Anh không tìm kiếm; ánh mắt lướt qua và dừng lại ở góc bàn của tôi, như thể đã biết chính xác tôi sẽ ngồi đó. Một nụ cười nhẹ nở trên môi.
“Xin chào, tôi là Cố Ngôn.” – Anh chào, giọng nói trực tiếp và chân thành hơn qua điện thoại.
“Lâm Vãn.” – Tôi gật đầu nhẹ, chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.
Chúng tôi gọi cà phê. Anh gọi espresso, tôi gọi latte. Cuộc trò chuyện bắt đầu một cách tự nhiên, không hề gượng gạo. Anh không hỏi về quá khứ của tôi, cũng không nhắc đến dì tôi một cách cố ý. Chúng tôi nói về những cuốn sách mới xuất bản, về bộ phim tôi vừa xem, về cảm giác của một thành phố sau cơn mưa. Anh là một kiến trúc sư, giọng nói có sức truyền cảm hứng về vẻ đẹp của những đường nét và không gian. Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu, cảm thấy sự căng thẳng trong người từ từ tan biến. Đây là lần đầu tiên sau rất lâu tôi ngồi đối diện một người đàn ông xa lạ mà không hề có cảm giác phòng bị hay mệt mỏi. Trong lòng tôi dấy lên một cảm giác lạ lùng, nhẹ nhõm và tò mò.
Khi ly cà phê thứ hai được mang đến, câu chuyện của chúng tôi vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống;những ngọn đèn đường bật sáng, phản chiếu những vũng nước còn sót lại. Anh chợt hỏi, giọng nhẹ nhàng: “Cô có muốn đi dạo một chút không? Công viên tối nay chắc sẽ rất đẹp.”
Tôi do dự một giây. Ký ức về những lần đi dạo trong bóng tối với Trần Dương, những cuộc cãi vã lặng lẽ dưới ánh đèn vàng vọt, thoáng hiện về. Nhưng rồi tôi gạt nó đi. Đây là hiện tại. Đây là một người khác. Tôi gật đầu: “Được.”
Chúng tôi bước ra ngoài. Không khí mát lạnh ùa vào mặt. Con đường trong công viên trải dài, hai bên là những hàng cây cao vút, tán lá vẫn còn đọng nước mưa, thi thoảng rơi xuống vai áo thành những giọt lấp lánh. Chúng tôi đi chậm rãi. Bàn chân tôi giẫm lên những chiếc lá ướt, phát ra âm thanh xào xạc mềm mại. Tiếng côn trùng kêu rả rích đâu đó trong bụi cỏ, tạo nên một bản nhạc nền yên bình cho buổi tối.
Anh kể về tuổi thơ ở một thị trấn nhỏ ven sông, về những lần trốn ngủ trưa để ra bến tàu chơi. Giọng anh trầm ấm, hòa vào màn đêm. Tôi lắng nghe, đôi khi bật cười vì những câu chuyện nghịch ngợm của anh. Rồi anh hỏi về sở thích của tôi. Tôi kể về niềm vui mới tìm thấy khi tự tay làm những món đồ thủ công nhỏ, về cảm giác thư thái lạ kỳ mỗi khi ngồi khâu vá. Tôi không nói rằng đó là cách tôi tự chữa lành cho mình, nhưng có lẽ anh đã hiểu. Ánh mắt anh nhìn tôi, không hề có sự thương hại, mà chỉ là sự đồng cảm lặng lẽ.
Chúng tôi dừng chân ở một chiếc cầu gỗ bắc ngang một con lạch nhỏ trong công viên. Dưới chân cầu, nước chảy róc rách, phản chiếu ánh trăng non mờ ảo vừa ló dạng sau đám mây. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lành.
“Cảm ơn cô,” anh bất chợt nói.
Tôi ngạc nhiên về anh. “Vì sao?”
“Vì đã đồng ý uống cà phê với tôi.” – Anh mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng về phía dòng nước. “Dì của cô, luật sư Chu, có nói với tôi đôi chút về hành trình cô đã trải qua. Tôi biết một lời mời bất ngờ từ một người lạ như tôi có thể khiến cô do dự.”
Tim tôi khẽ run lên. Tôi không ngờ dì đã chia sẻ đến vậy. Nhưng giọng điệu của anh không hề xâm phạm, chỉ chân thành. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi cỏ ướt và đất ẩm tràn đầy trong lồng ngực. “Cũng phải cảm ơn dì tôi. Và… cảm ơn anh đã không hỏi quá nhiều.”
“Mỗi người đều có những câu chuyện riêng cần được giữ trong lòng, hoặc chỉ chia sẻ khi đã sẵn sàng,” anh nói, giọng trầm xuống. “Tôi chỉ muốn nói rằng đôi khi gặp gỡ những người mới cũng là một cách để mở ra những chương mới.”
Lời nói của anh nhẹ nhàng nhưng chạm đúng vào tâm trạng của tôi lúc này. Tôi đã đóng cửa trái tim mình quá lâu, xây lên những bức tường kiên cố. Nhưng khoảnh khắc này, đứng trên cây cầu gỗ nhỏ dưới ánh trăng mờ, bên cạnh một người mới quen biết mà cảm thấy bình yên, tôi chợt nhận ra những bức tường ấy đang có những vết nứt đầu tiên. Không phải vì vội vàng, mà vì tôi đã đủ mạnh mẽ để thử mở ra một cánh cửa sổ, đón lấy một làn gió mới.
Chúng tôi đứng đó thêm một lúc lâu, trong sự im lặng thoải mái. Không cần phải nói gì thêm. Tiếng nước chảy, tiếng gió và hơi thở nhẹ nhàng của chính mình đã là đủ.
Khi trở về, anh tiễn tôi đến đầu con ngõ nhỏ dẫn vào củnhàôi. Dưới ánh đèn đường, anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp đơn giản.
“Nếu cô không ngại, lần sau chúng ta có thể cùng đi xem một triển lãm nào đó. Tôi nghe nói có một triển lãm về kiến trúc cổ điển Châu Âu sắp khai mạc,” anh nói, ánh mắt lấp lánh một chút hy vọng thận trọng.
Tôi cầm tấm danh thiếp, chất liệu giấy dày dặn dưới đầu ngón tay. Tôi nhìn lên, gật đầu: “Nghe có vẻ thú vị. Để tôi xem lịch rồi báo lại anh.”
Chúng tôi chia tay. Tôi bước vào trong ngõ, quay đầu lại một lần, thấy bóng anh vẫn đứng đó, vẫy tay chào nhẹ trước khi tôi đi về phía ngược lại. Bóng lưng anh dần khuất trong màn đêm.
Về đến căn hộ của mình, tôi đứng trước cửa sổ, nhìn xuống con phố vắng lặng. Trong lòng không còn là sự trống trải quen thuộc, mà là một cảm giác mơ hồ, nhẹ nhõm. Tôi không vội vã nghĩ về tương lai xa, cũng không còn bị quá khứ đeo bám. Khoảnh khắc này, tôi chỉ đơn giản là tồn tại, với một chút hồi hộp nhẹ nhàng cho những gì sắp tới.
Tôi cất tấm danh thiếp của Cố Ngôn vào ngăn kéo nhỏ trên bàn làm việc, bên cạnh cuốn sổ tay ghi những dự định sắp tới. Tôi mở danh bạ điện thoại, lướt qua cái tên đó. Rồi tôi tắt màn hình, để yên.
Đêm đã khuya. Tôi chuẩn bị đi ngủ. Trước khi tắt đèn, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Bầu trời đêm đã quang đãng, vài ngôi sao lấp lánh phía xa. Một cơn gió nhẹ khẽ lay động tấm rèm.
Một ngày mới sắp bắt đầu. Và lần này, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để đón nhận nó, với tất cả sự bình an và hy vọng nhỏ nhoi mà tôi đã dành công sức tìm lại được. Hành trình của tôi, cuối cùng thì, cũng đã rẽ sang một trang mới thật sự.