Căn phòng trở nên yên ắng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu chảy. Cơn đói bụng cồn cào chợt kéo đến, không phải đói thức ăn, mà đói một thứ gì đó mạnh mẽ, xuyên thấu, có thể đốt cháy sự uất ức trong lòng. Tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn, không cần suy nghĩ, chọn ngay một nồi lẩu cay đặc biệt của Tứ Xuyên, cấp độ cay tối đa.
Tiếng chuông điện thoại, tôi giật mình. Là shipper. Giọng anh ta ồm ồm thông báo đã đến nơi. Trong khoảnh khắc đó, lời dặn dò đầy lo lắng của dì tôi chợt hiện về: "Cháu nhớ đừng để lộ chỗ ở bây giờ."
Trái tim tôi thắt lại. Sự cẩn trọng đã trở thành bản năng sau một ngày dài biến động. Tôi hướng dẫn anh shipper để món ăn ở trạm bảo vệ ngoài cổng chính, rồi đợi thêm vài phút, mới khoác áo, đeo khẩu trang kín mít, lặng lẽ đi xuống.
Hộp lẩu được mang về. Hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút, xuyên qua lớp nắp trong suốt. Tôi nhìn thấy màu nước lẩu đỏ rực như lửa và những lớp dầu ớt ánh lên. Tôi mở nắp ra. Một làn khói cay xộc thẳng vào mũi, khiến mắt tôi nhắm lại, hai hàng lông mi khẽ run. Tôi cầm đũa lên, gắp một miếng thịt bò mỏng tang còn tái, nhúng nó vào trong nồi nước sôi sùng sục. Màu đỏ tươi nhạt chuyển sang nâu sậm gần như ngay lập tức. Tôi cho nó vào miệng. Cơn cay đầu tiên như một nhát dao nhọn cứa vào đầu lưỡi, sau đó lan tỏa ra khắp khoang miệng, xuống cổ họng, rồi như một đám cháy bùng lên trong dạ dày. Mồ hôi từ từ túa ra ở trán, thấm ướt tóc mai. Rồi nó tràn ra nhiều hơn, từ lưng, từ ngực, ướt đẫm lớp áo trong. Cùng với những giọt mồ hôi nóng hổi ấy, dường như mọi cảm xúc đã bị đè nén, kìm hãm suốt cả ngày hôm nay – nỗi sợ hãi, sự tổn thương, lòng phẫn uất, và cả nỗi xấu hổ mơ hồ – cũng bắt đầu tan chảy, hòa vào dòng nước mắt nóng hổi cứ thế trào ra mà không sao ngăn lại được. Tôi vừa ăn, vừa khóc, nước mắt rơi xuống hòa lẫn với nước lẩu, mặn chát và cay xè.
Khi nồi lẩu cuối cùng chỉ còn lại một ít nước đỏ quạch và những mảnh gia vị, cơ thể tôi đã nhẹ bẫng. Sự mệt mỏi vì khóc lóc và cơn no từ thức ăn khiến tôi tạm thời quên đi mọi thứ. Tôi đứng dậy, cẩn thận thu dọn hộp cơm, lau sạch bàn, gom tất cả rác vào một túi lớn. Tôi buộc miệng túi lại, mở cửa, mang nó xuống khu vực rác của tầng hầm. Hành động đơn giản, lặp đi lặp lại ấy lại mang đến một cảm giác bình yên kỳ lạ, như thể tôi đang dọn dẹp chính mớ hỗn độn trong lòng mình.
Trở về căn phòng trống trải, sự tĩnh lặng lại ùa về. Nhưng lần này, nó không còn đáng sợ nữa. Tôi bắt đầu đi. Bước chân không mục đích, từ phòng khách nhỏ vào phòng ngủ, rồi lại hẹp. Mỗi bước chân là một câu hỏi được đặt ra: Tiếp theo mình phải làm gì? Gặp luật sư Chu, chuẩn bị hồ sơ, chứng cứ… vết thương trên người cần được chụp lại, lời khai với cảnh sát cần được củng cố… Từng bước, từng bước một, con đường phía trước dần hiện ra trong đầu tôi, rõ ràng hơn, dù vẫn còn đầy gai góc. Tôi dừng lại trước cửa sổ một lần nữa. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, những ngọn đèn vàng lấp lánh như những ngôi. Tôi không còn là cô dâu ngây thơ của ngày hôm qua nữa. Tôi là Lâm Vãn, người vừa tự mình tuyên bố chấm dứt một cuộc hôn nhân ngắn ngủi và bạo lực. Và tôi biết hành trình thực sự chỉ mới bắt đầu.
Mùi thuốc sát trùng vẫn còn bám nhẹ trong khoang mũi tôi khi ngồi trong căn phòng trọ tạm thời. Dì tôi, với kinh nghiệm nhiều năm trong ngành luật, đang lo lắng xem xét từng điều khoản pháp lý có thể bị vặn vẹo. Còn trong đầu tôi, một danh sách dài những mối lo khác đang xếp hàng chờ được giải quyết, mỗi thứ đều nặng trĩu và cấp bách không kém.
Gia đình họ Trần, đặc biệt là bà Lý Lan, mẹ chồng cũ của tôi, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Đối với bà ta, tiền bạc chẳng khác gì hơi thở, là thứ duy trì sự sống. Hành động chuyển đi toàn bộ số tiền trong tài khoản chung của tôi, giống như tôi đã cầm dao chọc thẳng vào trái tim đầy tham lam ấy. Tôi cảm nhận rõ sự phẫn nộ tột cùng mà họ sắp trút xuống, một cảm giác lạnh giá lan dọc sống lưng. Họ sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Tôi biết họ. Chắc chắn họ sẽ tìm đến quấy rối ba mẹ tôi trước, nơi dễ bị tổn thương và dễ gây áp lực tinh thần nhất. Hoặc tệ hơn, họ sẽ mò đến tận nơi làm việc, ném những lời đe dọa và bôi nhọ vào danh dự của tôi giữa chốn đông người. Suy nghĩ đó khiến hai bàn tay tôi siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Tôi không thể để họ làm thế. Tôi phải hành động trước, phải dựng lên một bức tường ngăn cách họ với những người tôi yêu thương.
Chiếc điện thoại trở nên nặng trịch. Tôi bấm số nhà, từng hồi chuông vang lên nghe như tiếng đếm ngược cho một cuộc chiến. Chưa đầy hai giây, giọng nói quen thuộc đầy hoảng hốt của mẹ tôi đã vang lên, xé tan sự im lặng trong phòng.
“Vãn Vãn! Con ở đâu? Con có sao không?” – Giọng mẹ tôi run lên, hòa lẫn sự lo sợ và phẫn uất – “Ba con với mẹ vừa lướt mạng xã hội thì thấy hết cả rồi! Cái đồ vô lại đó! Nó thật sự dám đánh con à?”
Nghe thấy giọng mẹ, một cục nghẹn cứng lại trong cổ họng tôi. Tôi phải hít một hơi thật sâu, cố gắng ép chất lỏng nóng hổi đang trào lên trong mắt trở về sau. Tôi không được khóc, không được để họ lo lắng thêm.
“Mẹ yên tâm, con hoàn toàn bình an.” – Tôi nói, cố điều chỉnh thanh âm cho thật bằng phẳng và nhẹ nhàng, dù trái tim đang đập thình thịch – “Con gọi chỉ để ba mẹ biết, đừng hoang mang. Hiện giờ con đang ở một nơi rất kín đáo và an toàn, không ai tìm được đâu.”
“Nhưng… làm sao lại đến nông nỗi này chứ?” – Giọng mẹ tôi vẫn còn đầy bàng hoàng – “Hôm qua nói chuyện, con còn bảo mọi chuyện bình thường mà? Sao một ngày lại thay đổi trời trở?”
Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh hỗn loạn của ngày hôm nay hiện ra trước mắt. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từng tình tiết một, theo đúng trình tự nó đã xảy ra. Tôi không thêm vào bất kỳ cảm xúc cá nhân nào, không than thở, cũng không bớt đi một chi tiết nào. Tôi chỉ đơn thuần tường thuật lại sự thật trần trụi, khách quan như một nhân chứng. Mỗi lời nói ra, tôi lại nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề hơn từ đầu dây bên kia. Đó là ba tôi.
Vừa dứt câu cuối cùng, giọng nói trầm đục và đầy phẫn nộ của ba tôi đã chiếm lấy điện thoại, như một ngọn lửa bùng cháy qua đường dây.
“Đồ súc sinh mất dạy!” – Ông gầm lên, tiếng gầm chứa đựng sự tức giận của một người cha – “Nhà họ Trần thật là quá thể! Vãn Vãn, con cứ ở yên đó. Ba sẽ đến tận nơi tìm bọn chúng, phải hỏẽ, phải tính sổ cho thật rõ ràng!”
Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình, hơi thở gấp gáp chạy đua với nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực, khi hai bàn tay tôi đã bấm gọi số nhà. Tiếng chuông từng hồi cô độc trong căn phòng khách sạn yên tĩnh đến lạnh người. Chỉ khi giọng nói quen thuộc, đầy lo âu của ba cất lên, tôi mới nhận ra mình đang siết chặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Ba! Ba đừng đi!"
Câu nói bật ra khỏi miệng tôi trước cả khi tôi kịp sắp xếp ý tứ, giọng nói vội vã, đứt quãng. Tôi nhìn mặt pha trộn giữa tức giận và xót xa của ông ở đầu dây bên kia. Trái tim tôi thắt lại. Lòng tự trọng của một người cha, thứ đã nuôi dưỡng tôi suốt bao năm tháng, giờ đây có thể khiến ông lao vào nguy hiểm. Tôi phải ngăn ông lại, bằng bất cứ giá nào.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ép giọng mình trở nên vững vàng hơn, rành mạch hơn. "Ba mẹ tuyệt đối đừng đến tìm họ. Hiện giờ, họ chẳng khác gì một bầy thú hoang bị dồn vào chân tường, mất hết lý trí. Ai lại gần, họ sẽ xé xác người đó ngay lập tức. Chuyện này, ba mẹ cứ để mặà dì con lo liệu."
"Không được!"
Giọng ba tôi vang lên đầy phẫn nộ, tiếng gầm gừ của một con sư tử già khi thấy con mình bị thương. "Con là con gái của ba! Bị người ta hắt hủi, đối xử tệ bạc, ba mà không đứng ra thì còn danh dự gì nữa! Ba còn mặt mũi nào nhìn mọi người?"
Nỗi sợ hãi trong tôi trào dâng. Tôi biết tính ba tôi rõ hơn ai hết. Ông có thể nhẫn nhịn mọi điều, trừ việc gia đình mình bị xúc phạm. Nhưng lần này không giống những lần cãi vã thông thường. Đây là một vũng lầy độc hại, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai bước chân vào. Tôi phải làm cho ông hiểu.
"Ba, ói đã."
Tôi hạ giọng xuống, cố gắng truyền tải sự bình tĩnh mà bản thân không có. "Điều quan trọng nhất lúc này là ba mẹ phải an toàn. Con e là họ sắp kéo đến nhà mình gây sự. Ba mẹ nhớ kỹ lời con, dù họ có gào thét, dọa nạt hay nịnh nọt thế nào đi chăng nữa, cũng đừng mở cửa. Hãy khóa chặt cửa lại và lập tức gọi điện cho công an. Cứ nói thẳng là có người lạ mặt đe dọa, đang cố tình đột nhập và quấy rối gia đình."
Sự im lặng từ đầu dây bên kia như một lớp băng dày đè nặng lên tâm trí tôi. Tôi biết tôi ngập ngừng. Cả đời ông bà sống bằng sự chân chất, lương thiện, chưa bao giờ to tiếng với hàng xóm, chưa từng nghĩ đến chuyện phải nhờ đến sự can thiệp của pháp luật theo cách này. Việc gọi công an, trong mắt họ, gần như là thừa nhận một bi kịch, một sự hổ thẹn.
Không thể để họ do dự. Tôi phải vẽ ra kịch bản rõ ràng nhất.
"Và còn một việc nữa," tôi tiếp tục, giọng nói trở nên kiên quyết, "nếu hàng xóm láng giềng, hay đồng nghiệp của ba mẹ có hỏi han điều gì, ba mẹ chỉ cần nói một câu: 'Chúng tôi tin tưởng vào pháp luật, pháp luật sẽ mang lại sự công bằng cho chúng tôi.'' Ngoài câu đó ra, không biết gì thêm, cũng không bình luận gì thêm. Ba mẹ phải tin tưởng vào con. Con sẽ giải quyết được mọi chuyện."
Khoảng lặng lại kéo dài. Tôi nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của mẹ ở xa xa và tiếng thở dài nặng trĩu của ba. Mùi khói thuốc quen thuộc của ông dường như cũng có thể xuyên qua sóng điện thoại, ám vào tâm trí tôi. Cuối cùng, giọng nói nghẹn lại, đầy nước mắt của mẹ tôi cất lên, làm tan vỡ lớp vỏ cứng rắn tôi đang cố gắng bảo vệ: "Vãn Vãn… con gái của mẹ… con đã chịu quá nhiều thiệt thòi rồi…"
Một luồng ấm áp và đau đớn xen lẫn ùa về trong tôi. Tôi nuốt khan cổ họng, cố gắng nở một nụ cười dù bà không thể nhìn thấy. "Mẹ ơi, con không thấy thiệt thòi đâu. Thật sự, con chỉ cảm thấy may mắn vì mình đã tỉnh ngộ đúng lúc. Mình hãy coi như khoảng thời gian vừa rồi chỉ là một giấc mơ dài, chưa từng có người đàn ông tên ấy bước vào cuộc đời mình. Kể từ giây phút này trở đi, nhà mình và nhà họ là hai thế giới hoàn toàn tách biệt, không liên can, không dây dưa."
Sau khi dòng điện thoại tắt lịm, để lại một sự yên tĩnh còn đáng sợ hơn, tôi ngồi bất động một hồi lâu trên mép giường. Ánh đèn đường màu cam hắt qua cửa sổ, in những vệt sáng dài lạnh lẽo lên sàn nhà. Cảm giác mệt mỏi rã rời, nhưng ý chí thì lại tỉnh táo đến lạ thường. Tôi biết mình không có quyền gục ngã. Tôi với lấy chiếc điện thoại một lần nữa, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, soạn một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy đủ cho vị sếp trực tiếp của mình. Mỗi chữ được gõ ra đều là sức nặng của một quyết định không thể quay đầu.
Chuông cửa réo lên lúc tôi vừa thả mình xuống ghế, cơ thể rã rời sau một ngày dài như chính mình vừa lăn lộn trên sa trường. Đồng hồ điểm hơn tám giờ tối. Tôi lê bước ra, nép mắt vào lỗ nhòm. Bóng dáng quen thuộc của dì hiện ra, khiến những sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong lòng tôi chùng xuống đôi phần. Tôi mở then cài.
Dì bước vào, hơi lạnh theo chân dì ùa theo, mang theo mùi hương nhẹ của nước hoa và cả hơi ấm từ một chiếc hộp giữ nhiệt màu ngà dì đang cầm trên tay. Tay kia của dì xách một chiếc cặp da, trông có vẻ nặng nề. Căn phòng nhỏ bỗng chốc đầy ắp sự hiện diện của dì, vừa an ủi lại vừa khiến tôi thấy mình thật nhỏ bé.
“Trời lạnh thế này, dì sợ cháu ăn uống qua loa.” Giọng dì trầm ấm. Dì đặt chiếc hộp giữ nhiệt lên mặt bàn gỗ, một hành động nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Canh gà hầm sâm, dì bảo trợ lý hầm kỹ từ chiều. Cháu uống chút cho ấm người.” Rồi, không một lời chuyển tiếp, dì mở cặp lấy ra một tập tài liệu dày cộp, đặt bên cạnh hộp canh. Âm thanh giấy tờ chạm vào mặt bàn nghe “cạch” một tiếng khô khốc, đánh dấu sự chuyển giao từ sự chăm sóc ấm áp sang một việc hệ trọng, lạnh lùng. “Bản nháp thỏa thuận ly hôn đây. Cùng thư luật sư chúng tôi gửi cho phía bên kia. Cháu dành thời gian đọc kỹ, xem còn điểm nào cần điều chỉnh hay bổ sung.”
Tôi đã lấy tập tài liệu. Trọng lượng của nó khiến cổ tay tôi chùng xuống, không chỉ bởi số trang giấy, mà còn bởi sức nặng của cả một cuộc hôn nhân sắp bị đóng lại bằng những dòng chữ khách quan này. Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế bành cũ kỹ, lật từng trang một. Mùi mực in mới còn thoang thoảng, xông thẳng vào mũi, gợi lên một cảm giác chua xót lạ lùng. Ngón tay tôi lướt trên những dòng chữ được sắp xếp logic đến lạnh lùng.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi biết ơn mơ hồ lẫn sự bàng hoàng. Dì quả thực là luật sư hàng đầu. Mọi thứ được liệt kê rõ ràng, minh bạch, hệ thống như một bản báo cáo khoa học, không để lộ một kẽ hở nào có thể bị lợi dụng. Nó khiến câu chuyện hỗn độn, đau đớn của tôi bỗng trở nên gọn gàng, sạch sẽ một cách đáng sợ. Tôi đọc chậm rãi, nhấm nháp từng điều khoản như đang nuốt một viên thuốc đắng nhưng cần thiết.
Những điểm chính hiện ra, được đánh số thứ tự rành mạch:
Thứ nhất, cả hai bên cùng đồng ý ly hôn trên tinh thần hòa giải. Hai chữ “hòa giải” sao mà nhẹ tênh, trơn tru, che lấp đi tất cả những tiếng gào thét, những giọt nước mắt và sự tan vỡ đằng sau nó.
Thứ hai, về việc phân chia tài sản. Dì đã tính toán rất kỹ. Khoản tiền đặt cọc cho căn nhà – giấc mơ ngày nào giờ đã vỡ tan – gia đình tôi đóng góp tám trăm ngàn. Phía nhà hắn chỉ hai trăm ngàn. Điều khoản yêu cầu họ phải hoàn trả nguyên vẹn tám trăm ngàn đó cho tôi, cộng với toàn bộ lãi suất ngân hàng được tính từ ngày số tiền đó rời khỏi tài khoản cha mẹ tôi cho đến ngày tòa án chính thức công nhận chúng tôi không còn là vợ chồng. Căn nhà ấy để lại cho hắn. Và khoản vay ngân hàng khổng lồ kia cũng mặc nhiên thuộc về trách nhiệm của một mình hắn. Một sự sòng phẳng đến tàn nhẫn.
Và cuối cùng, khoản bồi thường tổn thất tinh thần. Dì đã viết rất rõ: do phía bên kia có hành vi bạo lực gia đình nghiêm trọng, gây tổn hại lâu dài cả về thể chất lẫn tinh thần cho nguyên đơn. Vì vậy, yêu cầu họ đền bù một lần một trăm ngàn tệ. Con số ấy hiện lên, không khiến tôi thấy nhẹ nhõm, mà chỉ càng nhấn mạnh thêm những vết thương vô hình trên người tôi, giờ đã được định giá bằng một con số cụ thể, có thể đem ra mặc cả.