Tôi lật đi lật lại, tìm kiếm. Những khoản tiền mừng cưới ngày nào, cái tài khoản chung mà chúng tôi từng cùng mơ ước tích cóp cho những dự định tương lai… hoàn toàn không được nhắc đến trong văn bản khô khan này. Có lẽ, với dì, đó chỉ là những chi tiết vụn vặt không đáng để đưa vào một bản thỏa thuận quan trọng như thế này. Hoặc có lẽ chúng đã bị xóa sổ cùng với tình cảm, cùng với niềm tin và cùng với cái gọi là “gia đình” mà chúng tôi từng cố gắng xây dựng.
Dòng điện thoại bàn trên bàn giấy vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng của tôi về những con chữ trong trang sách. Tôi giật mình nhìn nó, tim đập thình thịch một nhịp, trước khi nhận ra đó chỉ là chiếc máy trong thư phòng. Mười giờ sáng. Phải, đã đến giờ rồi. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ mun của bàn và mùi giấy cũ quen thuộc trong căn phòng này dường như có tác dụng trấn an tôi đôi chút. Tôi nhấc ống nghe lên. Giọng nói quen thuộc và dứt khoát của dì vang bên tai.
"Thư đã được gửi đi rồi, Vãn Vãn. Người của dì vừa xác nhận nó đã đến tay thư ký của công ty."
Giọng dì bình thản, nhưng tôi biết đằng sau đó là cả một sự tính toán kỹ càng. Tôi không đáp lại ngay mà để yên lặng một lát, cảm nhận sức nặng của thông tin ấy đè lên ngực. *Vậy là xong. Bánh xe đã lăn, không thể dừng lại hay quay đầu. Con đường phía trước có lẽ sẽ gập ghềnh, nhưng ít nhất, tôi đã chọn bước đi.* Tôi siết chặt ống nghe, đầu ngón tay hơi tái đi.
"Cháu hiểu rồi, dì ạ."
"Ừm. Giờ thì cháu cứ tiếp tục việc của mình. Hãy để họ có thời gian đọc, tiêu hóa và… hoảng sợ."
Dì dừng lại, giọng trầm xuống: "Nhưng nhớ kỹ, từ giây phút này, đừng tiếp xúc với họ một mình. Bất kỳ cuộc gặp nào đều phải báo cho dì hoặc luật sư biết."
Tôi gật đầu, dù dì không nhìn thấy. *Hoảng sợ. Tôi có từng hoảng sợ không? Có chứ. Mỗi lần cánh cửa mở ra, mỗi lần nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy cất lên với âm sắc khác lạ, tim tôi đều thắt lại. Nhưng nỗi sợ bị đánh đập, bị lăng nhục ấy, giờ đã nhường chỗ cho một thứ cảm xúc khác: sự tê dại lạnh lùng và quyết tâm muốn cắt đứt.* Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rọi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng trên thảm cỏ. Thế giới ngoài kia vẫn tươi đẹp và bình yên đến lạ, trái ngược hoàn toàn với cơn bão tố đang chực chờ trong cuộc đời tôi.
"Cháu sẽ cẩn thận. Dì yên tâm."
Sau khi cúp máy, tôi không thể tập trung vào cuốn sách trước mặt nữa. Những dòng chữ nhảy múa hòa vào hình ảnh gương mặt Trần Dương vào cái đêm định mệnh ấy. Nó không còn là khuôn mặt điển trai, dịu dàng ngày cưới, mà là một bộ mặt khác, méo mó vì thịnh nộ, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng tôi. Hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh ta, tiếng chân mạnh lên sàn gỗ ken két, và cả cảm giác lạnh toát sống lưng khi tôi bị ép vào tường. *Đánh mày là để dạy dỗ!"
* Giọng nói the thé của mẹ anh, Lý Lan, văng vẳng bên tai, như một lời tán đồng đầy độc ác. Họ đã biến căn nhà ấy thành một tòa án nhỏ, nơi tôi luôn là kẻ có tội, và roi vọt là thứ luật duy nhất.
Tôi đứng dậy, đi đến giá sách, lấy xuống một cuốn sách luật dân sự cơ bản mà dì để tôi tham khảo. Những thuật ngữ khô khan về quyền lợi, nghĩa vụ, ly hôn và bạo lực gia đình giờ đây lại mang một ý nghĩa sống động và máu thịt. Tôi lật từng trang, ngón tay chạm vào dòng chữ "bằng chứng", "thương tích", "tổn hại tinh thần". *Đây không còn là lý thuyết nữa. Đây là vũ khí. Là chiến sĩ có thể đưa tôi ra khỏi biển cả đầy giông bão này. Dì đã đúng, phải tập trung vào cốt lõi: mái nhà an toàn và những vết thương hữu hình. Còn mớ tiền bạc bòng bong kia, thứ vừa là sính lễ, vừa bị họ coi như tiền công trả cho tôi, hãy để nó thành con bài mặc cả.*
Tiếng chuông điện thoại di động của dì reo lên từ phòng bên, vang qua cánh cửa đang hé mở. Tôi khẽ giật mình, rồi tự nhủ mình phải bình tĩnh. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Và lần này, tôi sẽ không còn đứng một mình.
Điện thoại rung lên không ngừng, một vật nhỏ bé mà giờ đây nặng trĩu như cục sắt nóng. Màn hình sáng rực lên, liên tục nhảy những cái tên khiến tim tôi thắt lại. Trần Dương. Lý Lan. Trần Bân. Những con số vô danh. Chúng nhảy múa điên cuồng, như một đàn ong vỡ tổ đang cố chích thủng lớp kính ngăn cách. Tôi gần như lơ để chiếc điện thoại tuột khỏi lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Hơi thở tôi dồn lại. Cảm giác đầu tiên không phải là sợ hãi, mà là một sự xác nhận lạnh lùng. Kế hoạch đã có hiệu lực. Viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng của cuộc đời họ giờ đã tạo ra những gợn sóng dữ dội, và giờ đây, sóng thần đang quay trở lại về phía tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi của căn phòng yên tĩnh và hơi ẩm từ tách trà nguội bỗng trở nên rõ rệt đến lạ thường. Ngón tay tôi lướt qua hàng chục cuộc gọi nhỡ, mỗi một cuộc là một mũi tên bắn tới, nhưng tất cả đều đã trượt khỏi tấm khiên mà dì và tôi đã dựng lên.
WeChat cũng không khá hơn. Những chấm đỏ như máu hiện lên chồng chất trên từng icon. Tôi tưởng tượng ra cảnh họ, những người ở đầu dây bên kia, đang gõ những dòng chữ với sự giận dữ và hoảng loạn đến mức nào. Bàn phím có bị đập vỡ không? Gương mặt họ có méo mó vì tức giận không? Một cảm giác mệt mỏi lẫn chút gì đó độc ác len vào tâm trí tôi. Cuối cùng thì tôi cũng không còn là con rối im lặng nữa. Tôi đã kéo sợi dây và giờ đây, chính họ đang bị treo lơ lửng.
Tất cả chỉ mới bắt đầu từ lá thư của luật sư ấy.
Tôi nhớ lại cuộc gọi với dì lúc sáng. Giọng nói điềm tĩnh, vững chãi của dì vang vọng lại trong đầu. "Thư luật sư đã được gửi đến nơi Trần Dương làm việc. Lễ tân đã ký nhận."
Dì thông báo như đọc một bản báo cáo, mỗi chữ đều rõ ràng và lạnh lùng. Tôi chỉ đáp lại một tiếng "Vâng" ngắn ngủi, lòng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Dì luôn là bức tường thành kiên cố nhất của tôi.
"Nó có gọi cho cháu không?"
Dì hỏi.
"Cháu tắt máy rồi."
Tôi trả lời. Hành động tắt nguồn chiếc điện thoại sáng nay không đơn thuần là một thao tác. Nó là một ranh giới. Một sự cắt đứt có chủ ý khỏi những tiếng gào thét, những lời đe dọa và màn kịch độc hại mà tôi đã chịu đựng quá lâu. Cảm giác chiếc điện thoại tắt lịm trong tay, màn hình đen ngòm, giống như tôi vừa bịt miệng một con quái vật ồn ào.
"Làm tốt lắm."
Giọng dì vang lên, mang theo sự tán thưởng hiếm hoi. "Bước tiếp theo của bọn họ sẽ là hoảng loạn và phản ứng điên cuồng."
Dì phân tích như một vị tướng già dặn kinh nghiệm trước trận chiến. "Bên ba mẹ cháu, đã dặn dò hết chưa?"
"Rồi ạ," tôi khẳng định, "con bảo ba mẹ đừng tiếp chuyện, cứ gọi thẳng công an."
Hình ảnh khuôn mặt lo lắng của mẹ tôi hiện lên, nhưng tôi biết bà sẽ làm theo. Vì bà biết đứa con gái của bà đã chịu đựng đủ rồi.
"Ừ."
Dì gật đầu, dù tôi không nhìn thấy. "Dì cũng đã sắp xếp người theo dõi ba mẹ cháu. Có gì là can thiệp ngay."
Lời nói cuối cùng của dì như một lớp áo giáp vô hình khoác lên người tôi. Sự chu toàn, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất của dì khiến tôi thấy yên tâm hơn bao giờ hết. Tôi không còn đơn độc. Cả một hệ thống bảo vệ đã được dựng lên, không phải bằng bạo lực, mà bằng luật pháp và sự tính toán thận trọng.
Sau khi cúp máy, tôi cố gắng quay lại với cuốn sách đang đọc dở. Những con chữ nhảy múa trên trang giấy, nhưng ý nghĩa của chúng không thể nào lọt vào được tâm trí tôi. Đầu óc tôi đã bay xa, bay tới một tòa nhà văn phòng sáng loáng nào đó. Nó đang lơ lửng ở đó. Quan sát.
Tôi không ngừng nghĩ, không biết khi Trần Dương nhận được phong thư màu trắng có dấu mộc đỏ chói của văn phòng luật sư ngay tại bàn làm việc, giữa thanh thiên bạch nhật và ánh mắt của đồng nghiệp, anh ta sẽ như thế nào? Một người đàn ông luôn đặt sĩ diện lên hàng đầu, coi hình ảnh bên ngoài là tất cả, giờ phải đối mặt với hai chữ "bạo lực gia đình" được doan bản pháp lý trang nghiêm. Sắc mặt ra sao? Liệu có còn giữ được nụ cười điều hành cuộc họp thường ngày không?
Là xấu hổ khi những bí mật đen tối nhất bị lôi ra ánh sáng? Là tức giận, vì sự phản kháng không ngờ tới từ kẻ mà à yếu đuối? Hay là hoảng sợ khi nhận ra hậu quả pháp lý thực sự có thể ập đến? Tôi đoán phần lớn sẽ là một sự hỗn hợp của hoảng loạn và cơn thịnh nộ bùng phát. Anh ta sẽ đập bàn, gào thét, hay im lặng một cách đáng sợ? Tôi nghĩ về đôi mắt anh ta và lòng bàn tay đã từng giơ lên với tôi. Giờ đây, chúng có run rẩy không?
Tôi chờ đợi. Thời gian trôi chậm như từng giọt nước. Đến khoảng hai giờ chiều, khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, chiếu những vệt sáng dài, tôi cảm thấy đã đủ lâu. Giờ là lúc hợp lý để mở ra cánh cổng thông tin mà tôi đã đóng chặt. Tôi bật chiếc điện thoại lên.
Âm thanh khởi động vang lên, và ngay lập tức, như một cơn lũ quét qua đập vỡ, mọi thứ ập tới. Những tiếng rung liên tục, dồn dập, khiến lòng bàn tay tôi tê dại. Hàng loạt thông báo hiện lên, chồng chéo lên nhau. Hàng chục cuộc gọi nhỡ – một bản giao hưởng hỗn độn của sự truy tìm và giận dữ. WeChat cũng nổ tung, từng tin nhắn một chất đống, như một bức tường gạch gào thét đang đổ sập về phía tôi.
Căn phòng yên tĩnh bỗng chốc bị lấp đầy bởi những rung động câm lặng này. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình sáng rực, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Màn hình điện thoại rung lên không ngừng, những cái tên “Trần Dương” nhảy múa điên cuồng như muốn xé toang khung hình. Hơi thở tôi khẽ chùng xuống một nhịp, ngón tay lạnh giá chạm vào cái tên đó. Không phải do sợ hãi, mà là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể tôi đang đứng ngoài quan sát một vở kịch mà mình không còn là diễn viên chính.
Những dòng chữ đầu tiên tràn vào mắt vẫn là điệp khúc quen thuộc: chất vấn, ra lệnh, ép buộc. Chúng giống như những móng vuốt vô hình, từng cố gắng bám chặt lấy tâm can tôi, kéo tôi trở lại vòng xoáy u tối ấy. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những con chữ vô hồn. Tôi lướt qua, cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay lên cánh tay. Có lẽ, trái tim đã mệt mỏi đến mức không còn muốn phản ứng lại những kích thích cũ kỹ này nữa.
Rồi mọi thứ đổi giọng vào lúc 10:30 sáng. Sự thay đổi đột ngột ấy hiện lên rõ mồn một, như một vết nứt lớn trên mặt nạ bình tĩnh giả tạo. Lâm Vãn!!! Cô bị gì vậy? Dấu chấm than liên tiếp như những nhát dao chém xuống. Anh ta gọi tên tôi, nhưng âm thanh trong đầu tôi vang lên lại là giọng nói đầy khinh miệt và mùi rượu. Tôi nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc, hình ảnh chiếc ly thủy tinh vỡ tan trên nền gạch lạnh buốt lại hiện về. Giờ thì anh ta đã biết sợ rồi sao?
Gửi thư của luật sư đến chỗ tôi làm? Cô định hủy hoại tôi à?! Hai chữ “hủy hoại” khiến tôi bật cười khẽ, một nụ cười không chút nhiệt độ. Ai mới là kẻ đang hủy hoại ai đây? Những tháng ngày bị bào mòn, những vết bầm tím trên da thịt cứ âm ỉ đau, chúng chẳng phải là sự hủy hoại từ từ và tàn nhẫn sao? Sự hoảng loạn trong lời lẽ có mùi vị của sự sụp đổ. Anh ta sợ mất mặt, sợ ánh mắt dò xét của đồng nghiệp, sợ hình tượng hoàn hảo bên ngoài bị vỡ vụn. Nhưng anh ta đã bao giờ sợ những nỗi đau?