Đồ đàn bà độc ác! Tôi mù mới lấy cô! Câu nói này chạm đến một sợi dây thần kinh đã chai sạn. Tôi thở ra một hơi dài, làn hơi mỏng manh phả vào màn hình điện thoại làm mờ đi khuôn mặt ảnh đại diện quen thuộc của anh ta. Độc ác ư? Có lẽ vậy. Sự độc ác của một con thú bị dồn đến chân tường, chỉ biết vùng vẫy để tự cứu lấy mình. Còn sự “mù lòa” của anh ta giờ nghe thật nực cười và đáng thương hại.
Những dòng tin tiếp theo tuôn ra như thác đổ, đầy đe dọa và tuyệt vọng. Giờ cả công ty đều biết rồi! – ợ cho danh dự hão. Cô đừng mong lấy được xu nào từ tôi! – Anh ta bám víu vào của cải vật chất. Cô đợi đấy! – Đó là tiếng gầm gừ cuối cùng của một con thú bị thương, nhưng đã không còn đủ sức khiến tôi run sợ. Từng câu, từng chữ đều phơi bày sự hoang mang và tức giận đến mất lý trí của anh ta. Tôi gần như có thể hình ảnh anh ta điên cuồng đập phá thứ gì đó trong văn phòng, khuôn mặt đỏ ửng vì giận dữ và xấu hổ.
Tôi không trả lời. Im lặng lúc này là thứ vũ khí sắc bén nhất. Bất kỳ phản ứng nào của tôi, dù là tranh cãi, đều chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, hoặc tệ hơn, ảm giác rằng tôi vẫn còn để tâm đến anh ta. Tôi nhẹ nhàng thoát khỏi trang chat, như thể đóng lại một cánh cửa ồn ào và ngột ngạt. Không khí trong phòng khách sạn yên tĩnh bỗng trở nên trong lành lạ thường.
Ngón tay tôi chuyển hướng, lướt nhẹ trên màn hình để mở danh sách bạn bè. Những cái tên quen thuộc, những người từng được xem là bạn chung của cả hai, giờ đây hiện lên với một sức hút khác. Tôi nhấn vào từng trang cá nhân một, với một sự tò mò lạnh lùng. Quả nhiên, không ngoài dự đoán, trên đó đã phủ đầy những dòng trạng thái bóng gió, những lời bình luận đầy ẩn ý.
Một dòng chữ hiện ra: “Vãi thật, hôm nay hóng được quả drama chất lượng.” Tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích đầy vô tư trong câu nói đó. Với họ, đây chỉ là một màn kịch giải trí, một câu chuyện để bàn tán trong lúc uống trà sữa. Họ không biết đến cảm giác tê dại của những ngón chân khi đạp lên mảnh thủy tinh vỡ, không nghe thấy tiếng thở dồn dập trong đêm tối khi nỗi sợ hãi bủa vây.
“Có người mới cưới hôm qua mà hôm nay đã bị vợ gửi thư luật sư ly hôn vì bạo hành.” Sự thật được phơi bày một cách gián tiếp, nhưng đủ để kích thích trí tưởng tượng của đám đông. Tôi nhìn dòng chữ ấy, lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua chát. “Mới cưới hôm qua” – đó là ngày tôi mặc chiếc váy trắng tinh khôi, cầm bó hoa cầm chướng tím, bước đi trên tấm thảm đỏ với niềm tin ngây thơ vào một tương lai hạnh phúc. Chỉ một ngày, mọi thứ đã vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh sắc nhọn.
“Thật không đó? Nhìn anh ta đâu giống kiểu đánh vợ đâu.” Một bình luận khác hiện lên, quen thuộc đến đau lòng. Nó phản ánh chính xác cái bẫy hoàn hảo mà Trần Dương đã dựng lên quanh mình: một người đàn ông lịch lãm, thành công, ăn nói nhã nhặn nơi công sở. Ai có thể tin, đằng sau cánh cửa căn nhà ấm cúng đó, lại là một kẻ có thể dễ dàng quăng chiếc điều khiển tivi vào đầu vợ chỉ vì một món canh hơi mặn? Sự giả dối đó từng khiến tôi hoài nghi chính mình, nghĩ rằng có lẽ lỗi thật sự nằm ở bản thân mình.
Cuối cùng, một dòng bình luận khiến tôi dừng lại lâu hơn: “Biết người biết mặt không biết lòng. Nhưng mà vợ anh ta cũng chất đấy, tung luôn thư luật sư, không nể mặt chút nào.” Hai chữ “cũng chất” khiến khóe môi tôi nhếch lên một chút. Có người hiểu được sự quyết liệt trong hành động của tôi, dù chỉ là một phần nhỏ. Họ thấy đó là sự cứng rắn, không biết rằng để có được sự cứng rắn ấy, tôi đã phải trêu đêm vật vã khóc trong phòng tắm, bao nhiêu lần tự hỏi liệu mình có đang phản bội lại lời thề “dù giàu nghèo, dù ốm đau hay khỏe mạnh”.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, đứng dậy bước. Không khí đêm thành phố lạnh và trong. Ánh đèn nhấp nháy như những vì sao giả. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh tràn vào phổi, xóa tan đi mùi hương nước hoa gắt gỏng mà Trần Dương thường dùng. Hành động của tôi không phải để trả thù, mà là để giải thoát. Cho cả anh ta và, quan trọng hơn, cho chính tôi. Dòng đời vẫn cuồn cuộn trôi, và những lời bàn tán rồi cũng sẽ chìm vào quên lãng. Nhưng căn phòng khách sạn yên tĩnh này, đêm nay, là lãnh địa tự do đầu tiên của tôi.
Tim tôi đập thình thịch ngay cả sau khi đã cúp máy. Âm thanh giọng mẹ vừa khóc vừa sợ hãi vẫn còn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với tiếng đập cửa dồn dập mà tôi có thể tưởng tượng ra một cách rõ rệt. Họ thật sự không chừa cho gia đình tôi một con đường sống nào cả.
Tôi nhớ lại lá thư luật sư đầy uy lực dì tôi gửi cho Trần Dương, từng chữ từng câu sắc bén như dao. Nhưng trước sự vô liêm sỉ, mọi thứ đúng sai được viết ra trên giấy tờ bỗng trở nên vô dụng đến lạ lùng. Dư luận, thứ vũ khí lợi hại họ dùng để đâm chúng tôi, giờ đang dần quay mũi nhọn về phía họ. Và có lẽ vì thế, họ mới điên cuồng hơn, tuyệt vọng hơn, sẵn sàng biến ngôi nhà bình yên của ba mẹ tôi thành chiến trường.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng dẹp bỏ hình ảnh ba người họ đứng gào thét trước cửa nhà mình trong đầu. Ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, tìm đến số của dì. Giọng nói điềm tĩnh, vững chãi của dì vang lên bên kia đầu dây như một điểm tựa.
“Dì ơi, bên nhà cháu… họ đến rồi.”
“Cháu đừng lo.” – Giọng dì chẳng chút xao động, như thể mọi chuyện đã nằm trong dự tính – “Người của dì đã có mặt từ sớm và ghi hình toàn bộ quá trình họ dùng sức đập phá cửa nhà rồi. Lực lượng cảnh sát cũng đã được thông báo và đang trên đường tới. Mọi thứ đã được sắp đặt, sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra đâu.”
Lời dì như một liều thuốc an thần. Hơi thở tôi từ nhịp gấp gáp bắt đầu chậm lại, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó, bám chặt lấy từng thớ thịt. Tôi buông mình ngồi phịch xuống chiếc ghế đệm mềm trong phòng làm việc. Ánh đèn vàng hắt xuống bàn. Tôi nhìn đôi bàn tay mình đang siết chặt vào nhau. Các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi chỉ biết ngồi đó, chờ đợi, từng phút từng giây trôi qua nặng nề như một thế kỷ.
Mùi hương nhè nhẹ từ tách trà hoa cúc để nguội trên bàn thoảng vào khứu giác, thứ mùi vốn dùng để an thần giờ lại chẳng có tác dụng. Tai tôi như vẫn còn nghe thấy tiếng mẹ tôi nức nở: “Hàng xóm đềồi, mất mặt quá… Trái tim tôi lại thắt lên một nhịp đau nhói. Tôi hiểu nỗi sợ mất thể diện của mẹ, cả đời sống trong sự đánh giá của mọi người xung quanh. Nhưng trong tình huống này, sự an nguy của hai người mới là điều duy nhất đáng để bận tâm.
Điện thoại rung lên, phá tan không gian tĩnh lặng đầy lo âu. Tôi giật mình, vội vàng bắt máy. Giọng dì vang lên, ức khiến tôi có thể thở phào.
“Mọi chuyện đã ổn rồi, cháu ạ. Cảnh sát đã đến hiện trường, tiến hành cảnh cáo miệng đối với ba người đó và yêu cầu họ lập tức rời khỏi khu vực. Ba mẹ cháu vẫn an toàn, chỉ là hơi hoảng sợ một chút thôi.”
Tôi nghe xong, cả người như rũ ra, toàn bộ sức lực căng cứng bấy lâu dường như tiêu tan. Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim dần trở về bình thường. Cơn bão tố này rốt cuộc cũng tạm thời đi qua, nhưng tôi biết bầu trời vẫn còn âm u và những làn sóng ngầm khác có thể sẽ lại ập đến bất cứ lúc nào.
Tôi thở ra một hơi thật dài, cảm giác như một tảng đá lớn đè nặng trên ngực bỗng được nhấc bỏ. Không khí trong lành của buổi sáng sớm bỗng trở nên ngọt ngào, dễ chịu lạ thường.
Thế nhưng, giọng nói của dì từ đầu dây bên kia bỗng chùng xuống, mang theo một sắc thái khác hẳn. "Nhưng mà, Lan," dì nói, chậm rãi và rõ ràng từng chữ, "mẹ chồng cháu trước mặt cảnh sát lại khai rằng cháu đã cuỗm mất của nhà họ ba trăm ngàn. Bà ta đang tính kiện cháu tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản."
"Ba trăm ngàn ư?"
Tôi lặp lại con số ấy một cách máy móc, đầu óc trống rỗng. Một cảm giác tê cóng lan dần từ sống lưng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lẽ nào sau tất cả những điều tôi đã chịu đựng, họ vẫn chưa buông tha?
"Đúng vậy."
Tiếng cười của dì vang lên, khô khan và lạnh lẽo như tiếng gió thổi qua kẽ đá mùa đông. "Bà ta gom tất cả lại. Hai trăm ngàn tiền hồi môn ba mẹ cháu cho, số tiền mừng cưới ít ỏi hôm đó, rồi thêm vài chục ngàn bà ta bảo là đã gửi cho cháu giữ hộ. Cộng dồn lại, vừa vặn đúng ba trăm. Bà ta tuyên bố đó là 'tiền dựng vợ dựng chồng' nhà họ giao cho cháu cất giữ. Giờ cháu bỏ đi, với họ, chẳng khác nào một vụ 'lừa hôn' cố ý để chiếm đoạt số tiền ấy."
Tôi ngồi bệt xuống mép giường, tay cầm điện thoại run nhẹ. Sự trơ trẽn và lòng tham vô đáy của mẹ chồng cũ khiến tôi choáng váng, không thở nổi. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi nhìn đôi bàn tay mình, đôi bàn tay chỉ biết cặm cụi làm lụng, chưa từng đưa ai một đồng. Bà ta không chỉ muốn lấy lại mọi thứ thuộc về mình, mà còn háo hức nuốt chửng cả những thứ cuối cùng ba mẹ tôi dành dụm để tôi có chút bấu víu. Một vị đắng chát trào lên trong cổ họng.
"Bà ta… bà ta thật sự mất trí rồi!"
Tôi thốt lên, giọng nói nghẹn lại vì phẫn uất và một chút tuyệt vọng mơ hồ. Liệu tôi có bao giờ thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này?
"Không phải mất trí," giọng dì trầm và chắc nịch, như một nhát rìu chém xuống, chặt đứt đám suy nghĩ hỗn độn của tôi. "Đó là lòng tham. Nhưng cháu biết không, việc bà ta tự ý làm lớn chuyện tiền nong như thế này, lại là một điều tốt."
"Tốt ư?"
Tôi nhíu mày, không hiểu ẩn ý trong lời nói của dì. Trong đầu tôi chỉ còn là một mớ hỗn độn của những con số và lời buộc tội vô lý.
"Chính xác là tốt."
Giọng dì bỗng trở nên sắc sảo, đầy tính toán, như một vị tướng sắp ra quân đã nắm chắc phần thắng trong tay. "Bà ta chủ động đem chuyện tiền bạc ra làm bằng chứng, chính là đã tự úng ta một cái cớ chính đáng để lật tung tất cả sổ sách, từng đồng một ra ánh sáng. Ban đầu, dì còn đắn đo nên dùng số tiền hồi môn đó như một quân bài mặc cả, để đổi lấy sự tự do nhanh chóng cho cháu. Giờ thì không cần phải nhân nhượng nữa. Bà ta đã muốn đòi, vậy thì chúng ta sẽ buộc bà ta phải trả lại một cách minh bạch. Không chỉ vốn, mà còn những khoản lời từ sự lừa lọc và tổn thương mà họ đã gây ra."
Mùi phở bò đang thơm nức trong căn bếp nhỏ thì điện thoại tôi reo. Giọng cô lễ tân mới vào nghề vọng ra, nhỏ và gấp gáp như thể cô ấy đang núp ở một góc nào đó.
“Chị Vãn, họ tới rồi. Cả một đoàn, dẫn đầu là mẹ Trần Dương. Chị ấy… chị ấy đang ngồi lăn ra sàn sảnh mà khóc.”
Tôi đặt chiếc đũa tre xuống bàn, âm thanh khô khẽ. Một cảm giác tê lạnh, nặng trĩu lan từ ngực xuống bụng, như có bàn tay vô hình bóp chặt lấy dạ dày tôi. Quả nhiên, họ không chịu dừng lại. Đập phá nhà bố mẹ ruột chưa đủ, giờ họ muốn hủy hoại luôn cả chỗ làm của tôi.
“Họ nói gì?” Tôi hỏi, giọng mình nghe bình thản đến lạ, trái ngược với nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
“Bà ấy kêu gào, bảo chị lừa cưới, chiếm đoạt ba trăm triệu rồi bỏ trốn. Anh Trần Dương thì đứng đó, mặt mày ủ rũ, thi thoảng lại lau nước mắt, trông thảm lắm. Giờ cả sảnh, thậm chí nhân viên các tầng cũng ùa xuống xem. Đông nghịt người.”
Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh ấy. Bà ta, với bộ dạng lam lũ, giọng khóc lóc đầy kịch tính. Còn hắn, vẫn là vẻ mặt đau khổ đến mức ấy, một vai diễn hoàn hảo. Lòng tôi chợt dâng lên một nỗi chán ngán mênh mông, thay vì sợ hãi. Họ tưởng trận đòn tâm lý này sẽ khiến tôi run sợ, sẽ phải quỳ xuống van xin? Họ đã lầm.
“Cảm ơn em. Giữ bình tĩnh, đừng can thiệp gì cả.”
Cúp máy, căn bếp trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước sôi lăn tăn trong nồi. Sự bình tĩnh kỳ lạ bao trùm lấy tôi. Mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của dì tôi từ hôm qua. Bà đã nhìn thấu từng bước đi của họ, như đang xem một vở kịch mà kịch bản đã được viết sẵn.