Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Trời Sinh Đôi Mắt Thấu Suốt Âm Dương

Học sinh bị nghi gian lận giữa áp lực và sợ hãi

3700 từ

Lời nói của thầy không còn là sự cổ vũ mà đã biến thành một lời trách móc mơ hồ, hướng thẳng về phía tôi. Tôi cảm nhận rõ ánh mắt của thầy như hai hòn đá tảng đè nặng lên đỉnh đầu. Nó khiến tôi chỉ muốn thu nhỏ người lại, biến mất khỏi cái bàn học gỗ mọt này ngay lập tức.

Nhưng tôi không thể. Bởi vì phía sau lưng tôi, cách đó chỉ vài ghế ngồi, có một thứ còn đáng sợ hơn cả sự chế nhạo của con người. Tôi không dám quay đầu lại lần nữa, nhưng hình ảnh ấy đã khắc sâu vào trong đầu. Con Tuyệt Sát ấy ngồi ở đó. Không giống như những hồn ma bình thường tôi từng thấy, những thứ chỉ là bóng mờ thoáng qua, những sinh vật này quanh mình phảng phất một làn khí âm u, đặc quánh như nước cống. Chúng khiến không khí xung quanh trở nên lạnh buốt và nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc của đất chết và thứ gì đó ngọt lợ, tựa như thịt thối.

Đặc biệt là con ngồi sau tôi. Nửa khuôn mặt của nó đã không còn da thịt, chỉ trơ lại xương sọ màu ngà ố. Trong hốc mắt trống rỗng, vài con giòi trắng nhờn nhờn vẫn đang ngo ngoe, chui ra rồi lại chui vào. Tôi vô tình liếc nhìn nó lúc nãy và nó đã phát hiện ra. Nó quay cái đầu lâu ấy về phía tôi, hai mảnh xương hàm tách ra một cách ghê rợn, tạo thành một nụ cười rộng đến mức gần như làm rời cả hai bên má. Không phải là một nụ cười. Đó là một sự giãn nở vô hồn của tử khí, khiến dạ dày tôi quặn thắt lên. Buồn nôn dâng trào trong cổ họng. Tôi nuốt xuống một ngụm không khí lạnh giá, cố kìm nén cơn run rẩy đang muốn bùng phát từ sâu bên trong.

Tôi thực sự không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa. Áp lực của kỳ thi, sự khinh miệt từ bạn học, và cái sự hiện diện quỷ dị kia ở ngay sau lưng… tất cả như những sợi dây thừng xiết chặt lấy cổ tôi. Mỗi tiếng bước chân của giám thị đi qua, mỗi tiếng lật giấy loạt soạt, thậm chí cả tiếng thở dốc của ai đó ở phía xa, đều trở nên sắc nhọn và rõ ràng một cách đau đớn. Tôi nhìn xuống tờ giấy thi trắng toát, những con chữ nhảy múa trước mắt, mờ đi rồi lại hiện ra. Lý Ngốc Dao. Cái tên xếp hạng cuối cùng của toàn trường. Có lẽ hôm nay, dưới cái nhìn của cả người lẫn quỷ, tôi lại một lần nữa sẽ chứự thật đó.

Giáo viên trông thi gõ nhẹ lên mặt bàn lần thứ ba, âm thanh khô khốc ấy mới chạm được vào ý thức của tôi. Tôi cầm tờ giấy thi lên, bút lông phất một đường, đánh dấu vào tất cả những vị trí cuối cùng. Mực dưới ánh sáng mờ ảo chiếu qua cửa giấy, tựa như những vết máu khô.

"Thưa thầy, em xin nộp bài ạ."

Giọng nói của tôi bình thản, không một gợn sóng. Trong lòng, một mảnh tịch liêu trải dài. Kỳ thi này, hay cả con đường tu tiên phía trước, với tôi đều đã mất đi ý nghĩa tranh đấu. Việc tìm ra Tuyệt Sát tưởng chừng huyền diệu, thực ra chỉ là trò lặp lại nhàm chán của một linh hồn già cỗi.

Thầy giáo khẽ gật đầu, ánh mắt dường như không muốn dừng lâu trên người một học sinh nộp bài sớm: "Ừ, ra ngoài đi. Đừng gây ồn."

Tôi đặt tờ giấy mỏng manh lên bục gỗ, nghe tiếng chân mình nhẹ nhàng trên nền đá mát lạnh khi rời khỏi phòng thi. Không khí bên ngoài ngập mùi hương cỏ dại và hơi ẩm của đất sau cơn mưa sớm, một cảm giác sống động trái ngược hẳn với sự ngột ngạt bên trong. Tôi bước xuống sân, nhưng mọi giác quan vẫn giăng ra, lắng nghe từng rung động nhỏ trong căn phòng vừa rời đi.

Đúng như dự đoán, sau vài nhịp thở, tiếng thở dài não nề của vị giám thị vọng ra. "Học trò thời nay! Đến cái la bàn định vị cơ bản mà cũng không thèm dùng!"

Giọng nói đầy vẻ chán chường. Nhưng rồi, mọi âm thanh đột nhiên chững lại. Một khoảng lặng dài, bị phá vỡ bởi một tiếng kêu nghẹn ngào, thất thanh: "Trời… ơi!"

Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của thầy lúc này: đôi mắt mở to, nếp nhăn trên trán căng ra, ngó lửng vào tờ giấy thi. Thầy đã dùng la bàn để giải nhẩm cho đỡ buồn ngủ, và giờ đây, những đáp án được tính toán kỹ lưỡng ấy lại khớp từng dấu chấm, từng nét phẩy với bài làm của tôi. Sự chính xác đó không chừa một khe hở nào cho sự nghi ngờ về may rủi.

"Không thể nào…"

Giọng thầy lẩm bẩm, đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn hoang mang. "Làm sao một người không dùng pháp khí trợ giúp lại có thể xác định chuẩn xác đến thế? Lẽ nào…"

Câu hỏi không lời treo lơ lửng trong không khí: Lẽ nào học sinh này đã gian lận?

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi đất ẩm. Sự hoài nghi của thầy giáo là điều dễ hiểu. Trong một thế giới coi trọng pháp khí và công thức, một kẻ bỏ qua tất cả những thứ ấy mà đi thẳng đến đáp án, tất nhiên sẽ bị xem là kẻ dị biệt, thậm chí là kẻ lừa dối. Một nụ cười nhạt, lặng lẽ nở trên môi tôi. Có lẽ, chính sự bình thản không cần biện minh này lại là thứ khiến người ta nhiều hơn cả.

Mùi mực in nồng nặc, hòa lẫn với hơi ẩm của bê tông ướt sau cơn mưa sáng, xộc thẳng vào mũi tôi khi tôi dừng chân trước tấm bảng gỗ. Chân tôi cứ thế bước đi mà không biết sẽ dẫn mình tới đâu, cho đến khi ánh mắt vô thức bắt gặp những dòng chữ to đậm, in trên giấy màu đỏ rực, được dán chồng chéo lên nhau một cách hỗn độn. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, mặc dù xung quanh không có một ngọn gió nào.

“Tin mừng, học sinh Châu Dã của trường chú giành được giải nhất cuộc thi Diệt Quỷ toàn quốc!”

Tôi đứng chôn chân, hai mắt dán chặt vào tấm ảnh in nhòe trên tờ báo đó. Một khuôn mặt thiếu niên. Lông mày sắc như lưỡi dao găm, đôi mắt đen láy ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo và tự tin của một ngôi sao cô độc trên bầu trời đêm. Trong tôi, một mớ hỗn độn cảm xúc đang giằng xé: hoang mang, khó hiểu, và một nỗi sợ mơ hồ len lỏi. Tại sao lại là "Diệt Quỷ"? Tại sao một thứ nghe như chuyện cổ tích lại được treo trên bảng tin của một ngôi trường, như một thành tích đáng tự hào? Tâm trí tôi cố gắng lục tìm trong ký ức, nhưng tất cả những gì quen thuộc về các kỳ thi, điểm số, đại học… dường như đang tan biến vào một màn sương mờ ảo.

Những dòng chữ nhỏ chi chít bên cạnh bức ảnh như đàn kiến bò vào tâm trí tôi. Chúng kể về ba lần thử thách sinh tử, sáu lần lĩnh thưởng, về việc truy tìm và tiêu diệt sáu con "Tuyệt Sát", ba con "lệ quỷ" tại một thị trấn heo hút chỉ có vài trăm nghìn con người. Mỗi chữ, mỗi câu đều vẽ nên một thế giới khác hẳn, nơi mà ác quỷ không còn là truyền thuyết, mà là mối đe dọa hiện hữu, và những người trẻ tuổi như Châu Dã kia lại là những anh hùng. Tôi lùi lại một bước, gót giày chạm vào viên đá cuội, phát ra tiếng động khô khan. Có lẽ tôi không còn ở nơi mình từng thuộc về nữa. Có lẽ tôi đã lạc vào một phiên bản kỳ quái của thế giới cũ, nơi mọi thứ đều tương tự, từ những tòa nhà, cây cối, cho đến bộ đồng phục học sinh trên người tôi, nhưng quy tắc căn bản nhất của nó lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây, kỳ thi quan trọng nhất không phải là kiểm tra kiến thức, mà là một cuộc săn lùng đẫm máu. Và những thợ săn ấy được tôn vinh như những vị thần.

Ba mươi phút sau, tiếng trống vàên khô khốc, phá tan dòng suy tưởng hỗn độn của tôi. Tôi bước vào phòng thi ngoại ngữ. Không khí ngột ngạt và im lặng đến nghẹt thở. Vị giáo viên trông thi, một người đàn ông gầy gò với cặp kính trắng dày cộp, đang đứng sừng sững ngay cửa. Ánh mắt của ông ta, lạnh lùng và sắc như dao, lập tức bám chặt lấy tôi vừa ló mặt. Nó như muốn moi móc tận đáy tâm can, kiểu thứ gì bất thường ẩn náu bên tôi hay không. Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản, cúi đầu tránh ánh nhìn soi mói ấy, những ngón tay hơi run rẩy khi nhận lấy tờ đề thi từ tay giám thị.

Tôi mở tờ giấy ra. Một làn gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào, khiến tờ giấy xào xạc. Thay vì những đoạn văn dài hay các câu hỏi ngữ pháp phức tạp, ngay giữa trang giấy trắng tinh, chỉ có một dòng chữ được in đậm, ngắn gọn và đầy sức nặng:

“Hãy viết thuật lại mỗi một câu của Tuyệt Sát.”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy. "Thuật lại"? "Câu của Tuyệt Sát"? Trong đầu tôi, những hình ảnh về con quỷ trong truyền thuyết, về tiếng gào thét, về bóng tối, lần lượt hiện lên rồi tan biến. Đây không phải là một đề thi ngoại ngữ. Đây là một phép thử, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về quy luật của thế giới mới này. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi giấy mới và mùi mồ hôi lo lắng của những thí òa lẫn vào nhau. Rồi tôi cầm lấy cây bút, đầu ngón tay cảm nhận rõ độ trơn mát của thân bút nhựa. Tôi phải viết. Dù tâm trí còn hoang mang, tôi buộc phải bắt đầu từ đây, từ câu nói của những sinh vật mà trước nay tôi chỉ coi là hư cấu. Có lẽ, việc hiểu được ngôn ngữ của chúng chính là chìa khóa đầu tiên để tồn tại trong thế giới kỳ lạ này.

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tôi kịp nhìn thấy gì. Nó không phải thứ mùi sắt gỉ quen thuộc, mà là thứ gì đó ngọt lợ, hăng hắc, như thịt tươi bị vùi lâu ngày trong chỗ tối. Tiếng rên rỉ, tiếng gào thét, tiếng bút rơi lộp bộp vang lên khắp phòng thi. Tôi ngẩng đầu lên, thấy một đám sương đen đặc quánh, tựa như vô số con ruồi nhỏ li ti đang xoay tít, từ chiếc hồ lô bằng đồng xanh đã mở nắp trên tay giám thị mà tuôn ra.

Giữa làn sương ấy, khuôn mặt của một ông lão hiện ra. Máu từ những vết rách trên trán, trên má ông ta chảy xuống, nhuộm đỏ cả một bộ râu bạc, nhưng đôi mắt lại trống rỗng, vô hồn. Cái miệng mấp máy, phát ra âm thanh đều đều, chậm rãi, như một cái máy đã hỏng.

“Các người đều đáng chết, đi chết hết đi.”

“Cửa quỷ đã mở, quỷ vương đại nhân chuẩn bị giáng thế, ngài ấy sẽ thống trị tất cả, tẩy sạch mọi thứ tà ác của thế giới này!”

Mỗi câu nói ấy, ông ta lặp lại đúng ba lần, âm lượng, ngữ điệu y hệt nhau, không sai một ly. Xung quanh tôi, các bạn đồng môn đã không còn giữ được tư thế ngồi thi. Có người ôm đầu, hai tay siết chặt vào nhau đến nỗi móng tay đâm vào da thịt mà không hay. Có người gục mặt xuống bàn, vai run lên từng hồi. Một cô gái ngồi cạnh tôi thậm chí đang lẩm bẩm khóc, nước mắt hòa với mồ hôi trên gò má. Họ trông thảm hại hơn cả tôi ngày trước, khi ngồi trong phòng thi tiếng Anh vớè rè và một mớ âm thanh khó hiểu.

Nhưng lạ thay, trong đầu tôi lúc này lại vang lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Từng lời, từng chữ của ông lão mới vào ý thức tôi như những viên sỏi ném xuống mặt hồ phẳng lặng, gợn lên những vòng tròn rõ ràng, minh bạch. Tay phải tôi cầm bút lông, mũi bút chấm nhẹ vào nghiên mực, rồi từ từ viết lên tờ giấy thi trắng tinh trước mặt. Tôi chép lại tất cả, nguyên văn, không thiếu một chữ. Cảm giác phấn khích nhẹ nhàng len lỏi trong ngực. Có lẽ ván cược lớn nhất của tôi ở kỳ thi dị thường này sắp thuận lợi.

Kỳ thi tốt nghiệp của chúng tôi không giống bất kỳ kỳ thi nào ngoài thế gian. Chỉ có ba môn và tất cả sẽ kết thúc trong vòng một ngày duy nhất. Môn thứ ba, cũng là môn cuối cùng, mang tên “Thực hành tổng hợp”. Giám thị bắt đầu đi dọc theo các dãy bàn, đặt trước mặt mỗi thí sinh một vật dụng. Đó là những pháp khí đủ hình thù: có cái là chuông nhỏ bằng đồng xanh, có cái là tấm gương đồng đã xỉn, có cái lại chỉ là một sợi dây thừng cũ kỹ bện bằng tóc. Khí chất từ chúng tỏa ra lạnh lẽo, khiến nhiệt độ trong phòng như hạ xuống vài độ.

Tôi đưa mắt nhìn về phía cuối phòng học, nơi hàng bàn cuối cùng. Ở đó, không phải là bàn ghế, mà là một chiếc lồng lớn được phủ kín bằng tấm vải đen dày đặc. Từ trong lồng, âm thanh của những tiếng cào xé, gầm gừ trầm thấp, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng cười khúc khích chói tai, không ngừng vọng ra. Bên trong chiếc lồng đặc biệt ấy, có đủ loại quỷ quái dị biệt, thứ mà chúng tôi phải đối mặt trong phần thi sắp tới. Tay tôi siết chặt lấy pháp khí trước mặt, một chiếc quạt giấy trông có vẻ mỏng manh, trong lòng dâng lên một sự bình tĩnh lạnh lùng. Mọi thứ đều đang đi đúng theo dự tính.

Mùi mực tàu và bụi phấn vẫn còn lơ lửng trong không khí. Phôi thu xếp cuốn sách cuối cùng vào cặp. Lòng bàn tay tôi vẫn còn hơi ẩm ướt, nhưng không phải vì mồ hôi lo lắng, mà là cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Những con quỷ trong lồng pha lê đã không còn nhe nanh. Chúng co rúm lại, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên nỗi khiếp sợ thuần túy khi tôi giơ lên chiếc chuông đồng xanh rỉ. Tôi thở ra một hơi. Vậy là đúng rồi.

Ý định rời khỏi đây ngay lập tức bị chặn lại bởi một bóng người đứng chắn ngang cửa. Giáo viên trông thi – người đàn ông có đôi mắt sắc như dao dưới cặp kính gọng kim loại – ra hiệu cho tôi ở lại. Cả phòng thi trống trơn, chỉ còn tiếng bước chân của tôi vang lên lóc cóc trên nền gỗ.

“Học sinh này,” giọng thầy trầm xuống, nặng trịch như một lời tuyên án. “Chuyện hôm nay, nếu em tự mình đến phòng giáo vụ thú nhận, tôi sẽ coi như chưa từng thấy gì.”

Tim tôi đập thình thịch. Tự thú? Thú nhận điều gì? Một câu hỏi vang lên trong đầu tôi, nhưng cổ họng lại khô đắng, không thể thốt thành lời. Thầy giáo bước lại gần hơn. Mùi nước hoa xà phòng lạnh lẽo của thầy phả vào mặt tôi. “Còn nếu để Phòào cuộc,” thầy tiếp tục, từng chữ như được đục từ băng, “thì tương lai của tan thành mây khói. Không một công ty nào, dù nhỏ đến đâu, sẽ dám đụng vào một hồ sơ có vết nhơ như thế. Em hiểu chứ?”

Đúng lúc đó, một bóng người thoáng qua cửa sổ hành lang. Vương Yến. Cậu ta vốn đang đi ngang, chắc là về muộn sau giờ tan học, nhưng đôi tai thính như rada ấy đã bắt được trọn vẹn lời cảnh cáo đó. Cậu ta dừng bước, quay đầu lại. Ánh mắt của Vương Yến gặp ánh mắt của tôi – và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ một tia sáng lóe lên trong đáy mắt cậu ta, một nụ cười mỉa mai, hả hê khó che giấu. Nó giống như kẻ đứng trên bờ nhìn người chới với giữa dòng nước lũ. Không một lời hỏi han, cậu ta chỉ nhếch mép, vác cặp lên vai rồi nhanh chóng khuất dạng ở cuối hành lang. Tôi biết, tối nay, trong bữa cơm gia đình, cậu ta sẽ kể lại chuyện này với một giọng điệu đầy khoái trá.

Sự sốt ruột bỗng trào lên như một ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực tôi. Tôi không thể để hắn ta đắc ý, càng không thể để một điều vô căn cứ hủy hoại mọi thứ. Tôi phải lên tiếng.

“Thưa thầy,” giọng tôi vang lên, cố gắng giữ vững nhưng vẫn có chút run rẩy. “Ý thầy là… em đã gian lận trong kỳ thi ư?” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt kính của thầy, cố tìm trong đó một chút nghi ngờ hay bằng chứng nào đó. “Một học sinh có thành tích… không mấy khả quan như em,” tôi nói, cảm nhận rõ vị đắng của những từ này trên đầu lưỡi, “thì việc có gian lận hay không, lẽ nào bản thân em lại không rõ hơn ai hết sao?”

Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Mùi sợ hãi của chính mình, một thứ mùi chua nồng, bắt đầu len lỏi, hòa lẫn với mùi mực tàu và bụi phấn cũ.

Giám thị không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi. Ánh mắt của ông ta như một lớp băng mỏng phủ lên da thịt, khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Trong phòng thi yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, từng nhịp một như muốn phá vỡ khung xương sườn.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc trước đó – tờ giấy nhỏ màu trắng bỗng nhiên rơi xuống từ khe bàn, xoay vài vòng rồi nằm yên ngay dưới chân tôi. Nó trắng đến chói mắt dưới ánh đèn huỳnh quang, như một lời buộc tội không thể chối cãi. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bóng đen của giám thị đã bao trùm lên trang giấy thi của mình.

"Thật sự không phải của em!"

Giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe có vẻ the thé và đầy hoảng loạn. Tôi cảm nhận rõ ánh nhìn của các thí sinh xung quanh. Họ đang dừng bút. Những đôi mắt tò mò và có chút may mắn hướng về phía tôi. Cảm giác xấu hổ bốc cháy trên má, nóng rực như bị ai đó tát.

Tay phải tôi nắm chặt chiếc bút mực, mồ hôi lòng bàn tay thấm ướt thân bút bằng nhựa. Tôi muốn giải thích thêm, nhưng cổ họng như bị một vật gì đó chặn lại. Trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ tôi sáng nay dặn dò: "Con cố gắng thi tốt nhé."

Giờ đây, tôi sợ hãi nghĩ đến khuôn mặt thất vọng của bà ấy.

Giám thị cuối cùng cũng cúi xuống, nhặt tờ giấy nhỏ lên bằng hai ngón tay. Ông ta đưa nó lên ngang tầm mắt, dưới ánh đèn. Trên đó là những công thức toán học được viết bằng mực xanh, nét chữ nhỏ nhưng rõ ràng. Tôi nhận ra đó chính là chữ viết của người ngồi bàn trước – cậu ta đã rời đi từ nửa giờ trước vì đau bụng.

"Em có thể kiểm tra lại túi của mình không?"

Giọng giám thị bình thản, nhưng mỗi từ đều như những chiếc đinh đóng vào tim tôi.

Tôi gật đầu, đẩy mở cặp sách. Từng món đồ được lấy ra: sách giáo khoa, vở nháp, hộp bút, chai nước. Không có thêm bất kỳ mảnh giấy nào khác. Khi đổ ngược chiếc cặp, vài hạt bụi phấn trắng rơi xuống bàn, lấp lánh trong luồng sáng xiên qua cửa sổ.

Giám thị quan sát toàn bộ quá trình, đôi mày hơi nhíu lại. Ông ta nhìn tôi, rồi lại nhìn tờ giấy nhỏ trong tay. Có lẽ ông ta đang cân nhắc điều gì đó, bởi vì ánh mắt ấy không còn lạnh lùng như lúc đầu nữa mà mang chút phân vân.

"Ngồi xuống đi."

Cuối cùng ông ta nói, giọng đã dịu hơn một chút. "Tiếp tục làm bài. Chúng ta sẽ xem xét việc này sau."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác bất an vẫn bám víu lấy tâm trí. Tôi cầm bút lên, cố gắng tập trung vào đề thi trước mặt, nhưng những con số và chữ cái nhảy múa loạn xạ. Trong đầu vẫn vang vọng lời nói của mình: "Em thật sự không gian lận mà!"

– Một lời biện hộ nghe thật yếu ớt trong hoàn cảnh này.

💡 Điểm nhấn chương này

Tình huống chương này tài tình kết hợp hai căng thẳng song song, tạo ra một không khí ngột ngạt mà bất cứ học sinh nào cũng có thể cảm thấy được. Thêm vào đó là những chi tiết mô tả về quái vật âm dương vô cùng rùng rợn, khiến độc giả không thể phân biệt rõ ràng liệu mối nguy hiểm thực sự nằm ở con người hay những thế lực siêu nhiên.

📖 Chương tiếp theo

Khi bí mật về khả năng nhìn thấy âm dương của chủ nhân bộc lộ, liệu anh ta sẽ bị trường học truy quét hay trở thành tài sản được tranh giành?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord