Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Trời Sinh Đôi Mắt Thấu Suốt Âm Dương

Thiên tài bị tranh giành giữa hai trường

3482 từ

Tôi bị lôi đi trên hành lang dài hun hút, bàn chân loạng choạng vấp phải những viên gạch men lạnh ngắt. Mùi mốc ẩm của tường vôi cũ kỹ xộc thẳng vào mũi. Tay thầy giám thị nắm chặt lấy cánh tay tôi như một cái kẹp sắt, kéo tôi về phía một cánh cửa gỗ sẫm màu có khắc chữ "Thanh Tra". Trái tim tôi đập thình thịch, đập đến mức tôi tưởng nó sẽ vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi biết mình sắp phải đối mặt với điều gì. Nhưng tôi không làm gì sai. Câu khẳng định ấy vang lên trong đầu tôi, lặp đi lặp lại như một câu thần chú duy nhất có thể giữ cho tôi không sụp đổ.

\n\n Cánh cửa mở ra, một không gian âm u hiện ra trước mắt. Ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn lồng giấy cũ rọi xuống năm bóng người đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ lớn. Họ đều là những lão niên, khuôn mặt khắc khổ dưới ánh đèn vàng vọt. Không phải áo thường thấy, mà là những tấm áo bào màu nâu sẫm, vải dày nặng trĩu, phủ lên người họ một vẻ uy nghi lạnh lẽo. Phía sau lưng mỗi người, thanh kiếm gỗ đào được đeo ngay ngắn, màu gỗ sẫm bóng loáng như đang ngủ yên trong vỏ. Chỉ một cái nhìn thoáng qua, hơi thở trong tôi đã tắc nghẽn. Đây không phải là nơi một học sinh bình thường nên đặt chân đến.

\n\n Thầy giám thị, khuôn mặt vẫn còn đỏ gay vì bực tức, đập mạnh tờ giấy thi của tôi xuống mặt bàn. Âm thanh "bốp" một cái vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, khiến tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

\n\n "Trưởng phòng Châu, mọi người thử xem cho."

Giọng thầy đầy mỉa mai. "Tôăm, chưa từng thấy đứa học trò nào làm bài được trọn vẹn điểm số như thế này."

\n\n Một vị lão niên râu dài, người được gọi là Trưởng phòng Châu, nhướng mày lên. Ánh mắt sắc lẹm của ông ta lướt qua tôi, khiến da thịt tôi có cảm giác như bị kim châm. "Trọn điểm ư?"

Giọng ông trầm và khô khan. "Cái lò Dương Đàm nhỏ bé này lại sản sinh ra được một thiên tài đến vậy sao?"

\n\n Những vị còn lại lục tục đứng dậy, tiếng áo bào xào xạc trong không gian tĩnh lặng. Họ vây quanh chiếc bàn, những cái đầu cúi xuống nhìn chăm chú vào tờ giấy bị đè dưới bàn tay thầy giám thị. Tôi đứng đó, cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc vô cùng. Họ nhìn bài thi, nhưng áp lực từ họ đè nặng lên toàn thân tôi. Tôi chỉ muốn thu mình lại, biến mất khỏi nơi này.

\n\n Thầy giám thị bật cười, một tiếng cười ngắn ngủn đầy vẻ giễu cợt. "Thiên tài gì chứ? Nếu là thiên tài thật sự, há lại đi tìm Tuyệt Sát mà ngay cả la bàn cũng chẳng thèm nhìn qua một cái?"

Thần tôi, ánh mắt như dao. "Tên nó là Lý Dao Dao. Ở trường, thành tích của nó luôn đứng bét, năm nào cũng thế."

\n\n Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng như dây đàn. Câu nói của thầy giám thị như một nhát búa, đập tan mọi sự hoài nghi ban đầu. Tất cả đều hiểu ra vấn đề nằm ở đâu. Một học sinh đứng chót bảng lại đột nhiên đạt điểm tuyệt đối trong một kỳ thi khó? Điều đó không khác gì một câu chuyện cười. Sự ngờ vực hiện rõ trong từng ánh mắt của những vị lão niên. Họ không cần nói ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được.

\n\n Một người trong số họ lấy ra một tập tài liệu, có lẽ là đáp án chuẩn. Họ cẩn thận so sánh từng chữ, từng dòng trên bài làm của tôi với những gì trong tập tài liệu ấy. Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây từng phút đều dài như vô tận. Tiếng lật giấy "xoạt xoạt" là âm vang lên. Cuối cùng, khi việc so sánh kết thúc, tất cả đều ngẩng đầu lên. Họ không nhìn bài thi nữa mà nhìn thẳng vào tôi. Những đôi mắt già nua, sâu thẳm, im lặng nhìn nhau rồi lại đổ dồn về phía tôi. Trong ánh mắt ấy không có sự giận dữ, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự thất vọng lạnh lùng và sự khẳng định chắc nịch về tội lỗi của tôi. Họ chẳng cần hỏi gì thêm. Sự im lặng nặng nề ấy chính là bản án.

Trưởng phòng Châu đập bàn một cái, đánh rầm. Tiếng động chói tai khiến không khí trong phòng thi cứng lại. Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm như dao, giọng nói lạnh băng vang lên sau khoảnh khắc im lặng chết người ấy. Tôi cảm nhận rõ sự phẫn nộ đang sôi sục trong lồng ngực ông ta; nó bốc lên như hơi nước từ một nồi nước sắp cạn.

“Thế này là bị lộ đề từ trước rồi sao?” Ông ta hỏi, từng chữ như được nhấn mạnh. “Lý Dao Dao, em lấy được đáp án chuẩn ở đâu vậy?”

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt. Cổ họng khô khốc, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Sự nghi ngờ trong ánh mắt của ông và của tất cả mọi người giống như một lớp băng mỏng phủ lên người tôi, khiến tôi run rẩy. Tôi biết mình đang ở trong một tình thế vô cùng nguy hiểm, nhưng tôi không thể nói dối. Tôi chỉ có thể bám vào sự thật, dù nó nghe có vẻ điên rồ đến thế nào.

“Em thật sự không gian lận mà!” Tôi cố gắng để giọng nói của mình nghe vững vàng, nhưng nó vẫn vỡ ra một chút ở cuối câu.

Một tiếng cười khẩy ngắn ngủi thoát ra từ miệng trưởng phòng Châu. Ông ta lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ châm biếm không thể giấu nổi. “Ha, đến la bàn em cũng không xem, làm sao mà em tìm được Tuyệt Sát vậy? Lẽ nào em có đôi mắt âm dương?”

Câu nói của ông như một ngòi nổ. Ngay lập tức, cả căn phòng bùng lên tiếng cười ồn ào. Mọi người vỗ tay, vỗ bàn, cười nói hỗn độn. Những khuôn mặt đỏ ửng vì khoái chí, những ánh mắt dò xét đầy hả hê hướng về phía tôi. Họ cười như thể vừa chứng kiến trò hề vô vị nhất thế gian. Tiếng cười đó chói tai hơn bất cứ lời buộc tội nào. Nó xé toạc không gian và đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé và lẻ loi giữa đám đông ồn ào này.

Giáo viên trông thi, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt hiền lành, giờ cũng không nhịn được cười. Ông ta vừa vỗ đùi vừa nói, giọng còn ngắt quãng vì buồn cười: “Lý Dao Dao, nếu như em dám nói mình có mắt âm dương, thì tôi…”

Lời nói của ông ta bị bỏ lửng, nhưng ý tứ thì rõ ràng. Đó là một lời thách thức, một sự giễu cợt trắng trợn. Áp lực dồn nén trong lòng tôi đến đỉnh điểm. Sự oan ức, bất bình và cả một chút tuyệt vọng trào dâng. Tại sao? Tại sao sự thật lại bị xem là trò đùa? Trong thế giới này, dù khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu, người ta vẫn luôn nhắc đến những người có khả năng đặc biệt. Nó có gì là kỳ lạ? Có gì là đáng cười?

Một cảm giác nổi loạn bất chợt trỗi dậy. Tôi ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đám đông đang cười nhạo kia. Không cần phải giấu giếm nữa. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi phấn và mồ hôi lo lắng trong phòng hòa lẫn vào nhau, khô khốc nơi cuống họng.

“Nhưng em có mắt âm dương thật mà.” Giọng tôi bỗng trở nên phẳng lặng một cách kỳ lạ, không còn run rẩy. “Em không chỉ nhìn thấy quỷ mà còn có thể nghe thấy chúng nói chuyện nữa.”

Khoảnh khắc những lời đó thoát ra, tất cả mọi thứ như đóng băng. Tiếng cười đột ngột tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng đặc quánh, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình. Những ánh mắt dò xét, hả hê biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, hoảng sợ và cả… xa lánh. Bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, oi bức dù cửa sổ vẫn mở. Tôi có thể cảm nhận làn da mình nổi lên những hạt gai nhỏ.

Trưởng phòng Châu đứng phắt dậy. Mặt ông ta đỏ ửng, các mạch máu ở thái dương giật giật. Ông ta trợn mắt nhìn tôi, trong đáy mắt ấy không còn là sự giận dữ vì nghi ngờ gian lận nữa, mà là một thứ tức giận nguyên sơ hơn, giống như bị xúc phạm vào một niềm tin cốt lõi nào đó. “Ăn nói hàm hồ!” Ông ta gầm lên, giọng khàn đặc vì tức giận, hai bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.

Mùi mốc meo của phòng dụng cụ vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi khi tôi bước ra. Những lời xì xào bàn tán của họ theo sát từng bước chân, như một đám ruồi không thể đuổi đi. Tôi biết mình vừa nói điều không nên nói, nhưng đã quá muộn để nuốt lời.

“Cả Giang Chiết mênh mông này,” giọng thầy Lý, người luôn tự nhận mình am hiểu, vang lên đầy vẻ mỉa mai, “có được ba vị tông sư sở hữu mắt âm dương đã là chuyện hi hữu. Họ là những đấng bậc có thể trấn áp một phương, khiến yêu ma phải nép mình. Còn em?” Ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét như muốn moi ruột gan tôi ra. “Em là cái thứ gì?”

Câu hỏi đó không cần lời đáp. Nó là một nhát dao găm bằng băng, đâm thẳng vào sự tự tin non nớt mà tôi đang cố bám víu. Trong lòng tôi, một mảng tối lo âu bắt đầu lan rộng, như mực đổ vào ly nước trong. Liệu tôi có thực sự nhìn thấy những thứ đó, hay chỉ là trí tưởng tượng của một đứa trẻ hoang tưởng? Nhưng những hình bóng mờ ảo, những tiếng thì thầm lạnh lẽo ấy, sao có thể chân thực đến thế?

Mọi ánh nhìn trong phòng giáo viên đều dồn về phía tôi, mang theo sự hoài nghi và châm chọc. Họ bảo tôi nói dối không chớp mắt, lấy chuyện trọng đại của đạo pháp cao thâm ra để đùa cợt cho vui. Từng lời như mũi kim châm vào da thịt. Tôi siết chặt hai bàn tay áo, móng tay cắn vào lòng bàn tay một cách vô thức. Cảm giác đau nhói nhỏ bé ấy giúp tôi tỉnh táo. Tôi ngẩng mặt lên, giọng nói cố gắng giữ vững nhưng vẫn có chút run rẩy: “Nếu các thầy không tin, cứ việc thử. Hãy tìm vài con… vài con quỷ đến đây. Tôi sẽ chỉ cho các thầy thấy.”

Một tiếng cười khẩy vang lên. “Thấy quân tài chưa đổ lệ, đúng là chưa biết sợ là gì!” Ai đó nói vậy. Không khí trong phòng càng thêm căng thẳng và khó chịu.

Rồi thầy Triệu, vị giáo viên trông thi có khuôn mặt khắc khổ, đứng dậy. Ông không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi một cái đầy ý vị, rồi bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân của ông dần khuất sau hành lang dài. Chúng tôi chờ đợt nặng nề, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ trên tường là vang lên đều đặn, như đếm ngược từng giây phút ngượng ngùng. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, lồng ngực như có một bầy chim nhỏ đang hoảng loạn tìm đường bay ra.

Thầy Triệu trở về, tay ôm một chiếc hồ lô bằng đồng xanh đã xỉn màu, trên miệng hồ lô dán một tấm phù màu vàng đã phai. Ông đặt nó lên bàn giữa phòng với một âm thanh “cạch” khô khan. “Nào,” giọng thầy Triệu trầm và lạnh lùng, “nếu em tự tin đến vậy, hãy chỉ ra có những gì. Ngay trước mặt tất cả chúng tôi.”

Ánh mắt của mọi người lại một lần nữa thiêu đốt lên người tôi. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi sách và mồ hôi lo âu hòa lẫn vào nhau. Tôi bước tới gần chiếc hồ lô. Làn khí âm lạnh lẽo, vô hình tỏa ra từ nó khiến da tôi nổi lên những nốt gai nhỏ. Tôi nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở ra, nhìn xuyên qua lớp vỏ đồng ấy.

“Có một… một người đàn ông,” tôi bắt đầu, giọng nói trở nên xa xăm hơn, như thể không còn hoàn toàn thuộc về căn phòng này nữa. “Tuổi độ ba bốn mươi, khuôn mặt đầy vẻ oán hận và tuyệt vọng. Đó là một hồn quỷ nam.” Tôi chuyển ánh nhìn, như theo dõi một thực thể vô hình đang di chuyển. “Ở góc kia… một nữ quỷ. Toàn thân cô ấy phát ra một thứ ánh sáng đỏ ối, nhức mắt. Khuôn mặt… khuôn mặt bị thương rất nặng, những vệt lỏng màu đen sẫm, giống như máu khô, vẫn đang chảy dài xuống cổ. Trông thật đáng sợ.” Tôi nuốt nước bọt, cố gắng kìm nén một cơn buồn nôn đang trào lên. Rồi tôi nhìn xuống thấp hơn, gần chân bàn. “Và… một đứa bé. Mới chỉ bảy, tám tuổi. Nó đang khóc, nhưng không có tiếng. Nó cứ lặp đi lặp lại rằng muốn tìm mẹ.”

Tôi dừng lại. Lời nói cuối cùng vừa buông ra, cả căn phòng rộng bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng không thể tả. Sự tĩnh lặng ấy đặc quánh, nặng nề, át cả tiếng thở của mọi người. Không còn tiếng xì xào, không còn ánh mắt châm chọc. Chỉ có sự sửng sốt tê liệt mọi giác quan.

Tôi nhìn về phía thầy Triệu. Ông đứng như trời trồng, hai mắt mở to đến mức tôi có thể thấy rõ những vệt máu nhỏ trong lòng trắng. Ông hít một hơi thật nhanh và sâu, phát ra âm thanh rít lên như bị nghẹn, khiến lồng ngực ông phập phồng. Cái miệng của ông há hốc, trông như có thể nhét vừa một quả trứng gà luộc.

Trưởng phòng Châu, người đang đứng gần đó, bỗng nhiên bước vội tới. Ông ta giật lấy chiếc hồ lô đồng từ tay thầy Triệu một cách hơi thô bạo. Ông cầm nó lên, xoay đi xoay lại, đôi mắt mở to dán chặt vào tấm phù màu vàng nhỏ xíu được dán trên thân hồ lô. Trên đó, bằng thứ mực đặc biệt, ghi lại những thông tin cơ bản về những gì bên trong. Sắc mặt ông Châu từ đỏ hồi hộp chuyển dần sang tái nhợt. Rồi ông ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi, đôi mắt trừng trừng như nhìn thấy ma, và thốt lên, giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi, gần như là thì thầm nhưng lại vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch:

“Không thể nào… Tuyệt đối không thể nào xảy ra chuyện này được!”

Tôi đứng đó, hai bàn tay bị kéo giật về hai phía, như một con rối vô hồn giữa cuộc giằng co bất ngờ. Mùi mồ hôi hăng hắc, mùi giấy tờ cũ kỹ, và cả mùi nước hoa xạ hương nồng nặc từ vị giáo sư kia hòa lẫn thành một thứ hỗn độn khó chịu xộc vào mũi. Âm thanh ồn ào của hội trường dường như lùi xa, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của hai người đàn ông đang tranh giành tôi ngay trước mặt.

“Buôôi! Đặng Nguyên, ông còn nhớ nợ tôi hai nghìn tệ không?”

Giọng trưởng phòng Châu the thé, đôi mắt hằn những tia giận dữ nhìn đối thủ. Lòng bàn tay ông ta ẩm ướt và nóng hổi, những ngón tay siết chặt cổ tay tôi đến mức tê dại. Tôi chợt nghĩ, có lẽ số phận mình chưa bao giờ được định đoạt bởi chính mình. Từ nhỏ đến lớn, đôi mắt âm dương này chỉ khiến tôi thành một vật thể kỳ lạ, một món hàng để người ta trầm trồ, sợ hãi, rồi giờ là tranh giành. Cảm giác bị sở hữu, bị định giá bằng những con số và lời hứa hẹn khiến dạ dày tôi quặn lại một cách khó chịu.

“Thụ Tử, ông mới là kẻ vô liêm sỉ! Thiên tài như em ấy, đến trường Yến Bắc tiêu chuẩn thấp của ông thì chỉ phí hoài!”

Trưởng phòng Phúc – giáo sư Đặng Nguyên – không chịu thua, giọng ông vang vọng đầy tự tin. Ông kéo mạnh tay tôi về phía mình, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một bảo vật vô giá. Cái vẻ mặt đắc ý ấy, pha chút khinh thường đối phương, khiến tôi hiểu rằng mình chỉ là một chiến lợi phẩm trong cuộc đua tranh đầy tính toán này. Họ không thấy một con người, chỉ thấy một đôi mắt, một tiềm năng, một cơ hội để nâng tầm thành tích của chính họ. Sự phấn khích trong giọng nói của cô thật giả tạo, như một diễn viên đang cố gắng quá mức trên sân khấu.

Chính lúc này, tôi mới chợt nhận ra mình chưa hề nói một lời nào. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, từ khoảnh khắc vị giáo sư họ Châu phát hiện ra khả năng của tôi, đến lời đề nghị chuyển trường đầy nhiệt huyết, rồi cuộc xung đột bùng nổ. Ông ta đã ghi lại tên và số điện thoại của tôi một cách nhanh chóng, như sợ tôi sẽ biến mất giữa chốn đông người. Rồi người kia xông tới, với lời tuyên bố đơn phương về việc trúng tuyển và học bổng năm mươi vạn, cùng hợp đồng sẵn sàng được ký kết. Họ nói về tôi, quyết định thay tôi, mà quên mất hỏi xem tôi có muốn hay không.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh. Cảm giác tê buốt từ hai cổ tay lan lên cánh tay nhắc nhở tôi về tình thế hiện tại. Tôi nhìn xuống những bàn tay đang giằng xé nhau vì mình, lòng dâng lên một nỗi chua chát khó tả. Có lẽ tôi nên cảm thấy vinh dự? Hai trường đại học danh tiếng, hai vị giáo sư đáng kính, đang tranh giành để có được tôi. Nhưng sao tôi chỉ thấy mình nhỏ bé và cô độc đến thế, như một chiếc lá vàng lạc lõng giữa dòng xoáy của những toan tính lớn lao.

“Các thầy,” cuối cùng, tôi cất tiếng, giọng khẽ khàng nhưng cố gắng để vững vàng. “Các thầy có thể… buông tay cháu ra được không?”

Mùi mồ hôi và bụi đất hòa lẫn trong không khí ngột ngạt của căn phòng. Họ cuồng loạn quần thảo lấy nhau. Tôi – Lý Dao – đứng nép vào góc tường, lặng lẽ quan sát cảnh tượng hỗn độn ấy với một sự bình thản kỳ lạ. Thanh kiếm gỗ đào vung lên loang loáng, những nhát chém hư không xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn. Tôi thở dài một hơi thật sâu. Mùi gỗ sơn mài cũ kỹ từ chiếc tủ đứng bên cạnh xộc vào mũi. Họ đánh nhau vì tôi. Một ý nghĩ mỉa mai chợt lóe lên. Thực ra, tôi chỉ muốn được yên tĩnh.

Mọi chuyện bắt đầu từ mười lăm phút trước, khi tôi bước vào căn phòng này với tập hồ sơ còn thơm mùi giấy mới. Vị trưởng phòng Phúc của Hoa Thanh, người đàn ông mặt đỏ như gấc, đã hùng hồn tuyên bố với tất cả mọi người hiện diện. Giọng của chuông đầy tự hào. "Hoa Thanh là trường đại học số một! Thiên tài siêu cấp như em đây, chỉ có chúng tôi mới xứng đáng dạy dỗ!"

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc xây dựng cảm giác bất lực thông qua chi tiết sinh động - từ mùi mốc ẩm của tường cũ kỹ đến tiếng gỗ đào vung lên trong không khí ngột ngạt. Tâm lý nhân vật được khai thác tinh tế khi Lý Dao bình tĩnh quan sát cuộc "tranh giành" về mình, phản ánh sự trưởng thành và khách quan vượt quá tuổi tác.

📖 Chương tiếp theo

Lý Dao sẽ phải đối diện với những bí mật tội lỗi nào ẩn giấu phía sau sự tranh giành ấy, và liệu cô độc đó có thực sự là của cậu một mình?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord