Ánh mắt ông ta nhìn tôi như nhìn một bảo vật vô giá, một thứ huy chương để khoe khoang. Tôi cảm thấy hơi ngột thở dưới cái nhìn ấy, như một con bướm bị ghim chặt vào bảng tiêu bản.
Nhưng không đầy ba giây sau, tiếng cười khẩy lạnh tanh từ phía đối diện cắt ngang. Trưởng phòng Châu của Yến Bắc, người có đôi mắt sắc như dao, bước lên một bước. Ông ta không lớn tiếng, nhưng mỗi từ đều ném ra như những viên đá lạnh. "Thôi đi! Yến Bắc, chúng tôi kém cỏi chỗ nào? Nhớ lại đi, giải quán quân Cuộc thi Diệt quỷ toàn quốc năm ngoái thuộc về ai?"
Câu hỏi ấy như một ngọn roi quất thẳng vào mặt đối thủ. Tôi thấy rõ gân xanh trên cổ tay ông Phúc nổi lên, những sợi lông tóc ngắn cũn cỡn dựng đứng lên như thể chúng cũng đang nổi giận. Sự phẫn nộ trong lòng ông ta là thứ có thể sờ thấy được, nóng hổi và nguy hiểm.
Và rồi, ngòi nổ cuối cùng đã được châm. Ông Phúc gầm lên, giọng đầy uất ức. "Các người đã cướp mất Châu Dã rồi! Chính tay tôi dẫn cậu ấy tới Kinh Thành! Giờ lại muốn cướp nốt Lý Dao sao?"
Cái tên Châu Dã khiến lòng tôi chùng xuống. Một người bạn, một người anh, cũng từng đứng ở vị trí của tôi bây giờ. Tôi không biết cậu ấy giờ ra sao. Có lẽ cũng đang mệt mỏi như tôi lúc này chăng? Ý nghĩ đó khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Sau câu nói ấy, mọi sự nhẫn nại đều tan biến. Thanh kiếm gỗ được rút ra từ sau lưng ông Phúc trong một ánh sáng lóe lên màu nâu đỏ. Nó không sắc, nhưng với sức mạnh và sự phẫn nộ được truyền vào, nó đủ để trở thành một khí cụ nguy hiểm. Nhát đâm thẳng về phía ngực ông Châu nhanh đến mức tôi gần như không kịp theo dõi. Ông Châu loạng choạng lùi lại vài bước, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ điên cuồng. "Lão già chết tiệt!"
Tiếng thét của ôên. Thế là cuộc ẩu đả bắt đầu.
Họ vật lộn, đấm đá, những thanh kiếm gỗ va vào nhau kêu lộc cộc khô khan. Những chiếc ghế bị đạp đổ; một chiếc ly nước trên bàn rơi xuống, vỡ tan; nước bắn tung tóe thành những giọt dưới ánh đèn. Nhưng những người còn lại trong phòng, thay vì can ngăn, lại chỉ đứng xem. Ánh mắt họ lấp lánh một sự phấn khích kỳ quặc. Họ như đang xem một vở kịch hay, một màn biểu diễn thú vị. Tôi nhận ra có người còn khẽ mỉm cười.
Rồi một vị trưởng phòng khác, từ một trường đại học ở tận Thượng Hải, bước lại gần tôi. Ông ta dáng người nhỏ nhắn, đeo kính tròn, giọng nói nhẹ nhàng như ru. "Thôi nào, đừng đánh nhau nữa. Mọi người hãy lấy hòa khí làm trọng."
Ông ta vỗ vai tôi, một cử chỉ thân mật giả tạo. "Lý Dao, em thấy đấy. Em đến trường nào bây giờ cũng thành tội đồ cả. Nghe lời bác, đến Phúc Đán của bác đi. Gần nhà em, tiện lắm."
Mùi nước ngào từ cổ tay áo ông ta thoảng qua mũi tôi, thứ mùi hương công nghiệp khiến tôi muốn hắt hơi. Lời đề nghị nghe có vẻ hợp lý, nhưng ẩn sau đó là cùng một sự thèm khát sở hữu. Họ không thực sự muốn tôi phát triển. Họ chỉ muốn sở hữu một cái tên, một thành tích, một bản lai lịch để điểm tô cho ngôi trường của mình.
Tôi nhìn lại đám hỗn chiến giữa phòng. Hai vị trưởng phòng đáng kính giờ đây quần áo xốc xếch, mặt mày tím tái vì gắng sức. Họ thở hồng hộc. Thanh kiếm gỗ của ông Phúc bị gãy làm đôi, một nửa văng ra xa, nằm yên trên nền gạch lạnh. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra. Dù tôi có chọn nơi nào đi chăng nữa, tôi cũng chỉ là một món hàng được tranh giành. Sự tự do mà tôi khao khát, có lẽ, không nằm ở bất kỳ ngôi trường danh giá nào trong căn phòng này. Một cảm giác mệt mỏi vô hạn, lạnh lẽo và cô độc, từ từ lan tỏa trong lòng ngực tôi.
Tôi chưa bao giờ chạy nhanh đến thế. Tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực, hơi thở hổn hển từng đợt nóng rát ở cổ họng. Cảnh tượng trong phòẫn còn in hằn sau mí mắt: những gương mặt đỏ bừng vì phấn khích, những bàên tranh cãi, tiếng ồn ào hỗn độn của điện thoại và những lời mời chào không ngớt. Tôi cảm thấy mình như một món hàng đấu giá giữa chợ, bị xé ra từng mảnh bởi những ánh nhìn thèm khát.
Thế giới này đảo lộn thật rồi.
Tôi nép mình vào bức tường gạch cũ kỹ ở cổng tiểu khu, cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Không khí buổi chiều oi nồng, mùi bụi đường lẫn với hương hoa sữa thoang thoảng. Thường ngày, chú lao công vẫn hay cười xòa chào tôi mỗi khi tôi đi học về. Hôm nay, chú chỉ lặng lẽ quay lưng đi. Chiếc chổi tre quét trên nền xi măng phát ra những âm thanh sột soạt đều đều, như cố tình tránh né một điều gì.
Bước chân tôi chùng xuống. Dọc lối đi nhỏ, vài bóng người đứng khép nép sau những gốc cây hoa giấy. Tiếng thì thầm len lỏi trong không gian tĩnh lặng, rõ mồn một như những mũi kim châm vào tai.
“Là con bé nhà họ Lý đấy… Nghe đâu dùng thủ đoạn bất chính để được chọn cơ mà.” “Ừ, thế mà vẫn dám về đây. Mặt dày thật đấy.”
Tim tôi thắt lại. Cảm giác lạnh toát lan dọc sống lưng, dù trời vẫn còn nắng gắt. Họ nghĩ tôi gian lận ư? Chỉ vì đôi mắt này? Một thứ tôi chưa từng coi là báu vật, giờ đây lại trở thành cái cớ để người ta vừa tranh giành tôi, vừa khinh miệt tôi. Tôi cúi đầu, những ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, cảm nhận rõ mồn một mười cái móng tay đang cứa nhẹ vào da thịt. Tôi không chạy nữa. Tôi bước từng bước chậm rãi, cố giữ cho khuôn mặt bình thản, dù trong lòng đang cuộn lên một cơn sóng ngầm của sự bất lực và tủi hổ. Con đường quen thuộc về nhà bỗng trở nên dài vô tận, mỗi bước đi như dẫm lên những lời bàn tán đang rỉ ra từ các ngõ ngách.
Mùi khói lửa vẫn còn vương vấn trên lớp áo khoác ngoài, hòa lẫn với mùi máu khô quen thuộc đến phát ngán. Tôi đứng trong góc sân trường, lắng nghe từng lời thì thào đầy hoảng sợ từ đám đông học sinh đang tụ tập. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức chậm trễ đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí. Thế giới này… thật khác. Ở đây, tiếng còi báo động không phải để báo máy bay ném bom, mà là báo hiệu một cánh cổng địa ngục nào đó vừa hé mở. Kẻ thù chung của nhân loại không phải là chính đồng loại của mình, mà là những thứ không tên, không hình hài rõ rệt, những thứ được gọi bằng một cái tên đầy khiếp sợ: quỷ.
Tiếng xì xào bỗng chuyển thành một làn sóng xôn xao. Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cổng trường.
"Lý Ngốc Dao! Cô ấy về rồi!"
Giọng ai đó the thé lên, đầy vẻ tò mò lẫn hả hê. Tôi quay đầu nhìn theo. Một bóng dáng gầy guộc lặng lẽ bước qua cánh cổng sắt. Áo blouse trắng trên người cô ấy có vẻ quá rộng, như muốn nuốt chửng lấy cơ thể nhỏ bé. Mái tóc dài đen nhánh che gần hết khuôn mặt, nhưng tôi vẫn nhìn thấy đôi mắt cô ấy. Đó là đôi mắt trống rỗng, không một tia cảm xúc, như hai hố sâu không đáy hút lấy mọi ánh sáng xung quanh. Cô ấy bước đi, không nhìn trái, không nhìn phải, cứ như thể đang bơi trong một không gian riêng biệt, tách biệt hoàn toàn với tiếng ồn ào, với những ánh nhìn dò xét đang đốt cháy sau lưng.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải thương hại, mà là một sự đồng cảm lạnh lùng. Cô gái ấy, giống như tôi, có lẽ cũng đang cảm thấy mình là một kẻ xa lạ giữa chính thế giới mình đang sống. Nhưng còn để tìm cách thích nghi, thì cô ấy dường như đã bị ném thẳng vào tâm bão của một vụ scandal kinh khủng.
"Gian lận thi tốt nghiệp đấy! Nghe nói bị bắt quả tang!"
"Môn Thực Chiến Diệt Quỷ ấy mà! Liều thật, không có năng lực thật mà dám giở trò trong môn đó thì khác nào giết người!"
"Pháp luật bây giờ nghiêm lắm. Hành vi đó coi như phản bội nhân loại, đem tính mạng của dân chúng ra làm bia đỡ đạn cho mấy con quỷ đói. Nghe nói sắp có đội Diệt Quỷ Vệ tới điều tra rồi."
"Cả khu phố nhà tụi nó chắc cũng bị mang tiếng lây. Giá nhà quanh đây mà tuột dốc thì ai đền?"
Những lời bàn tán xối xả vào tai tôi, vẽ nên một bức tranh rõ rệt hơn về xã hội này. Ở đây, các trường đại học không đơn thuần là nơi trau dồi kiến thức. Chúng là những lò luyện, những trạm tuyển quân quan trọng nhất, có nhiệm vụ sàng lọc và cung cấp nhân lực tinh nhuệ cho lực lượng Diệt Quỷ Vệ. Họ là bức tường thành, là lá chắn duy nhất ngăn cách thế giới loài người với sự xâm lăng vô tận từ cõi âm. Một kẻ gian lận để leo lên được vị trí ấy, đồng nghĩa với việc tạo ra một lỗ hổng chết người trên bức tường thành ấy. Sự phản bội đó không chỉ là với tổ chức mà còn là với toàn thể những sinh mạng đang được bảo vệ. Chính phủ phải trừng trị thật nặng, thật tàn nhẫn, để làm gương, để giữ vững niềm tin của công chúng vào lá chắn cuối cùng này.
Lý Ngốc Dao vẫn bước đi. Bước chân cô ấy không hề rối loạn, cũng không vội vã. Nó đều đặn, chậm rãi và đầy mệt mỏi. Cô ấy, đôi, khoảng cách đủ gần để tôi ngửi thấy một mùi hương nhẹ, mùi của giấy sách cũ và mực viết, hoàn toàn không hợp với không khí ngột ngạt của scandal. Trong giây lát, đôi mắt vô hồn của cô ấy khẽ lia qua hướng tôi. Tôi không thấy sợ hãi, cũng không thấy ăn năn. Chỉ thấy một sự chấp nhận, một sự mệt mỏi đã đến tận cùng, như thể cô ấy đã nhìn thấy trước kết cục này từ rất lâu rồi.
Rồi cô ấy đi qua, để lại sau lưng một đám đông vẫn còn đang bàn tán sôi nổi. Tiếng còi báo động từ xa vang lên một hồi ngắn, rồi tắt lịm. Một cánh cổng địa ngục nào đó vừa được đóng lại, hoặc một con quỷ nào đó vừa bị tiêu diệt. Cuộc sống ở thế giới này vẫn tiếp diễn, khắc nghiệt và rõ ràng. Và tôi biết, câu chuyện của Lý Ngốc Dao, cũng như của chính tôi - một linh hồn từ thế giới khác lạc vào đây - có lẽ mới chỉ vừa bắt đầu.
Tôi bước xuống từng bậc thang, tiếng chân mình vang lên đều đặn trên nền gỗ cũ kỹ. Dưới lầu, một đám đông đang dồn ánh mắt lên tôi. Ánh mắt ấy không phải là thứ tôi sợ hãi. Điều khiến tim tôi thắt lại chính là dáng người run rẩy của bố mẹ, hai con người ấy đang bị bao vây, bị chỉ trỏ như những tội nhân. Vương Yến đứng chễm chệ phía trước, tay phải giơ cao chỉ thẳng về phía tôi. Nụ cười của cậu ta không đơn thuần là hả hê, mà là thứ hỉ nộ ái ố được trộn lẫn vào nhau, một vẻ thỏa mãn tột độ khi chứng kiến cảnh gia đình người khác rơi vào bước đường cùng.
Thím Vương, người phụ nữ lúc nào cũng tỏ ra cao quý ấy, khẽ nhếch môi một cái đầy khinh bỉ. Bà ta kéo phăng cô con gái ái của bố mẹ tôi, như thể sợ bị vấy bẩn bởi cái sự ô nhục này. Giọng nói the thé của bà cắt ngang không khí ngột ngạt: "Hai trăm điểm thi cử thì có là cái gì chứ? Cần gì phải đi ăn gian ăn lận cho mất mặt vậy? Giờ cả cái khu phố này, ai mà chẳng biết nhà họ Lý có đứa con gái làm chuyện xấu hổ. Mặt mũi của tổ tiên để đâu hết rồi!"
Một giọng nói khác, giọng của một người đàn ông hàng xóm, hùa theo ngay: "Đúng đấy, anh Lý Bình này. Các anh nên dọn đi chỗ khác cho rồi. Ở đây, chúng tôi không thể sống chung với gia đình có người nhơ danh như thế được."
Lại một người nữa, giọng đầy vẻ tiếc nuối giả tạo: "Chuyện của Lý Dao thế này, chắc chắn anh cũng bị liên lụy mà mất việc thôi. Anh nên sớm thu xếp đồ đạc, tìm đường khác đi là vừa."
Bố mẹ tôi đứng đó, hai thân hình gầy guộc dựa vào nhau như cây sậy trước gió. Da mặt họ trắng bệch, không còn một giọt máu. Tôi thấy rõ bàn tay mẹ nắm chặt lấy cánh tay bố, những ngón tay co quắp lại vì lo sợ. Bố tôi, người đàn ông cả đời hiền lành và cứng cỏi, giờ đôi mắt đỏ ngầu. Đôi môi ông run lên bần bật, phải mất một lúc mới thốt ra được thành lời: "Dao Dao… con… con thật là hư quá!"
Giọng ông nghẹn lại, đầy đau đớn. "Bố đâu có cần con phải đạt điểm cao, bố chỉ cần con sống tốt, sống ngay thẳng là được rồi. Con gái à, tại sao… tạại dại dột thế hả con?"
Tôi bước từng bước chậm rãi về phía họ. Mùi bụi từ những bậc thang cũ hòa với mùi mồ hôi lạnh từ đám đông tạo thành một thứ mùi khó chịu. Mỗi bước chân của tôi như đạp lên trái tim mình. Nhưng tôi không nhìn vào những kẻ đang vây quanh, cũng không nhìn vào Vương Yến đang đắc ý. Ánh mắt tôi dừng lại ở người đàn ông đứng sau lưng mẹ Vương Yến - bố của cậu ta. Sáng nay lúc tôi đi học, bà ta vẫn đứng một mình ở cửa. Vậy người đàn ông này từ đâu xuất hiện?
Và rồi, thứ tôi nhìn thấy khiến hơi thở tôi đứt quãng. Tôi đã từng thấy nhiều thứ, những hình hài kỳ quái, những oán khí đen ngòm. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy một thứ như thế này. Trên đỉnh đầu người đàn ông kia, không phải là một bóng ma mờ ảo, mà là một khối thịt hình cầu khổng lồ, đỏ au như một quả thận tươi, đang bám chặt lấy da đầu hắn. Nó như có nhịp đập riêng, phập phồng một cách ghê rợn. Đó là Nhục Cầu. Một con Nhục Cầu với kích thước và sự cụ thể đến kinh hoàng mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải áo mỏng, dính sát vào da thịt tôi như một lớp keo ẩm ướt và lạnh giá. Tôi đứng đó, giữa tiếng xì xào bàn tán của đám đông, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng cắm sâu vào lòng bàn tay. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ và hả hê, những kẻ vừa mất đi thứ gì đó vô hình từ cơ thể mình mà không hề hay biết. Họ nghĩ tôi run rẩy vì tội gian lận bị phát giác. Làm sao họ có thể hiểu được? Làm sao họ có thể thấy được cái thứ đang lơ lửng ngay trước mặt tôi đây?
Nó dừng lại, cái dây thịt màu xám xanh, to bằng cổ tay người, với đầu mút nhỏ tỏa ra mùi tanh nồng của máu tươi và mùi chua lợm của dịch thể. Một con ngươi màu vàng đục, nhỏ bằng hạt đậu, nằm chính giữa đầu dây, đảo liên tục nhìn chằm chằm vào tôi. Nó lượn một vòng quanh mặt tôi, hơi thở lạnh buốt từ nó phả vào gò má. Tôi phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho mí mắt không chớp, để hơi thở không gấp gáp, để bản thân trông như một pho tượng vô tri. Trong đầu tôi, mọi suy nghĩ đều la hét: nó biết! Nó biết tôi có thể nhìn thấy nó! Nhưng nếu tôi tỏ ra biết, tôi sẽ chết ngay lập tức. Sự sống của tôi lúc này treo trên sợi chỉ mong manh của sự giả vờ.
Con ngươi vàng lướt qua sống mũi tôi, rồi bất ngờ rút đi, cuộn trở lại thân thể chính của cái sinh vật ấy. Tôi không dám thở phào. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Âm thanh ấy dường như đủ lớn để cả khu vực này nghe thấy. Nhưng không, họ chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua những tán cây bên đường, tiếng mấầu kêu râổi trưa nắng gắt.
Tất cả bắt đầu chỉ vài phút trước, khi tôi vô tình nhìn thấy nó. Nó nằm giữa đám đông đang tranh cãi ồn ào về vụ gian lận trong kỳ khảo hạch. Một khối thịt hình cầu không chân không tay, da thịt nhăn nheo màu hồng tái, với một cái miệng rộng hoác đang nhai tóp tép thứ gì đó vô hình. Từ những người xung quanh, những làn khói trắng mỏng manh, tựa hơi nước buổi sớm, bốc lên và bị hút tất cả vào cái hốc miệng ấy. Tôi đứng chôn chân, máu trong người như đông lại. Và rồi, con mắt duy nhất to bằng nắm tay, nằm lệch trên đỉnh khối thịt, từ từ quay về phía tôi. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự tò mò, mà là một sự đói khát tàn bạo, lạnh lùng. Thân hình nó bắt đầu phồng lên, những đường gân xanh lè nổi lên, giống như những ống dẫn nước bẩn đập mạnh dưới lớp da. Một trong số những đường gân ấy đột nhiên tách ra, vươn dài như một cánh tay khổng lồ, lao thẳng về phía tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, trực giác mách bảo tôi một sự thật tàn khốc: chạy trốn là vô ích. Tôi đã chết. Cái chết chỉ là vấn đề thời gian, được quyết định bởi ý muốn của sinh vật kia. Và thế là tôi chọn cách đóng băng. Tôi buộc đôi mắt mình phải nhìn xuyên qua nó, hướng về phía viên quan giám khảo đang giận dữ, cố gắng thể hiện vẻ sợ hãi và hối lỗi của một kẻ gian lận bị bắt quả tang. Tôi thậm chí còn cố rung một bên khóe môi, như để diễn tả sự run rẩy. Mọi giác quan của tôi đều dồn vào thứ đang ở trước mặt, cái dây thịt với con ngươi vàng lạnh lẽo kia. Nó đến gần, rất gần, gần đến nỗi tôi có thể thấy những mao mạc kết mạc của con ngươi.
Rồi nó rút đi. Khối Nhục Cầu kia, ồi xúc tu, dường như mất hứng thú. Con mắt lớn của nó lơ đãng quay đi chỗ khác, cái miệng vẫn tiếp tục nhai. Nhưng tôi biết ấn tượng về tôi đã được khắc vào trí óc nguyên thủy ấy. Tôi vừa thoát chết, nhưng chỉ là sự hoãn binh. Mồ hôi sau lưng tôi vẫn không ngừng chảy ra, làm ướt đẫm cả lớp áo trong. Tôi đứng đó, giữa những ánh nhìn kết tội của con người và ánh mắt dò xét của một thứ không phải người, cảm thấy sự cô độc tột cùng. Không ai có thể cứu tôi. Không ai có thể thấy thứ tôi thấy. Tôi chỉ có thể tự mình bước tiếp vào bóng tối, với bí mật đáng sợ này đè nặng trong lòng.
Mùi mồ hôi lạnh trên người tôi vẫn chưa kịp khô thì đã bị mùi nước hoa hắc nồng nặc từ thím Vương xộc thẳng vào mũi. Tôi thấy buồn nôn. Tay phải tôi vẫn siết chặt tờ giấy thông báo kỷ luật, những nếp nhăn trên giấy in hằn vào lòng bàn tay như một lời chế nhạo. Bố tôi đứng đối diện, khuôn mặt ông tái đi một cách kỳ lạ dưới ánh đèn neon trắng toát của hành lang trường học. Đôi mắt ông, vốn luôn hiền lành như nước hồ thu, giờ đục ngầu và sâu hoắm.
“Đao Đao,” giọng ông khàn đặc, rạn nứt như một chiếc bình sứ sắp vỡ. “Con… con thực sự đã gian lận sao?”
Câu hỏi ấy không phải là một sự tra hỏi, mà là một lời cầu xin. Ông đang cầu xin tôi hãy phủ nhận nó đi. Tôi biết. Trái tim tôi thắt lại, cổ họng nghẹn ứ không nói nên lời. Sự im lặng của tôi chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Tôi thấy bóng tối trong mắt ông dâng lên, nuốt chửng đi tia sáng hy vọng cuối cùng. Cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lồng ngực tôi, mạnh hơn cả nỗi sợ hãi lúc bị bắt quả tang.