Một mùi hương xộc thẳng vào mũi tôi. Đó là thứ mùi rượu nồng nặc, hăng hắc, quyện lẫn với mùi xà phòng giặt quần áo cũ kỹ, thứ mùi tôi đã ngửi thấy suốt bao nhiêu năm qua. Tôi thầm thở phào, căng thẳng trong người dịu xuống một nửa. Là bố. Chắc ông lại say khướt, đi lộn phòng. Nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên, cắt ngang sự nhẹ nhõm vừa có. Chiều nay, tôi còn thấy bố nằm vật ra ghế, hơi thở nặng nề mùi rượu, say đến mức không thể tự đứng dậy. Làm sao giờ này ông có thể tỉnh táo, đi lại nhẹ nhàng và có chủ đích đến thế?
Toàn thân tôi bỗng cứng đờ. Tôi nằm im, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn như đang ngủ say, nhưng mi mắt thì mở hé ra một khe thật nhỏ, đủ để quan sát. Căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có một vệt sáng vàng vọt, yếu ớt từ đèn hành lang lọửa, rọi xuống một mảng sàn nhỏ. Khuôn mặt của bóng đen kia hoàn toàn chìm trong màn đêm. Tôi không thể nhìn thấy thần sắc hay biểu cảm, chỉ cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm, lạnh lẽo đang dán chặt lấy tôi.
Bóng đen ấy đứng đó một lúc lâu, lâu đến nỗi tôi tưởng tim mình sắp ngừng đập vì hồi hộp. Rồi, thật chậm rãi, họ quay người, bước những bước rất nhẹ về phía cửa sổ. Bàn tay với lấy then cài, một tiếng "cạch" khẽ vang lên, cánh cửa kính bị đẩy ra, để lộ khoảng không tối om bên ngoài. Gió đêm ùa vào, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm mốc của lá cây. Nhà tôi ở tầng bốn, thuộc cũ, cây củm, nhiều cành cao vươn tận tầng này. Tôi không hiểu tại sao bố, trong đêm khuya và say xỉn, lại mở toang cửa sổ có rèm che như vậy. Một cảm giác bất an kỳ lạ trào dâng.
Tôi định cất tiếng hỏi, định ngồi bật dậy. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, thứ tôi nhìn thấy đã đóng băng mọi ý nghĩ và cử động trong người tôi.
Từ sau lưng bóng đen, nơi áo sơ mi phồng lên bất thường, hai vật thể dài, đen sẫm, trơn nhẫy từ từ nhô ra. Chúng không phải là tay, càng không phải bất cứ thứ gì thuộc về con người. Chúng giống như hai cái vòi khổng lồ của một loài bạch tuộc, ngọ nguậy trong không khí, rồi vươn dài về phía khung cửa sổ bằng bê tông. Ở đầu những cái vòi ấy, những giác mút tròn, nhợt nhạt hiện ra, bám chặt lấy bề mặt tường với một lực hút âm thanh rít nhẹ. Và rồi, cả thân hình của bóng đen ấy, hay đúng hơn là thứ đang mượn hình dạng của bố tôi, bắt đầu di chuyển. Nó dùng những cái vòi đó bám vào tường bên ngoài, kéo cả thân thể ra khỏi khung cửa sổ, từ từ biến mất vào màn đêm đen kịt và những tán cây rậm rạp, để lại căn phòng trống vắng, cánh cửa sổ mở toang, và tôi, kẻ chứng kiến, với một nỗi khiếp sợ tê cứng toàn thân.
Tôi mở mắt, nhìn trạng áo lót dính chặt vào da, vải ướt lạnh toát như vừa bị nhúng xuống nước đá. Hơi thở gấp gáp bóp nghẹt lồng ngực khi tiếng động lạch cạch, lạo xạo lại vang lên từ phía cửa. Nó không giống tiếng bước chân mà giống tiếng nhiều vật cứng khẽ khua vào gỗ.
Tôi đã không kịp quyết định nên ngồi dậy thì mẹ tôi đã vào phòng.
Bà không đi. Bà bò. Hai tay, hai chân, cùng với hai thứ gì đó dài, mảnh, màu xám nhạt từ sau lưng phụt ra, đều bám chặt xuống sàn gỗ. Dáng vẻ ấy khiến tôi liên tưởng ngay đến một con nhện khổng lồ mang khuôn mặt người. Bà bò ngang qua tôi, không dừng lại mà tiếp tục leo lên tường một cách trơn tru, rồi bám ngược mình lên trần nhà. Cuối cùng, bà dừng lại, treo lơ lửng ngay phía trên đầu giường của tôi. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở nặng nề, ấm nóng và hơi tanh tỏa xuống.
Sợ hãi dâng lên như một lớp sóng đóng băng, làm tê liệt mọi giác quan. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng biến mình thành một khúc gỗ, một hòn đá. Trong bóng tối, tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là tiếng tim đập thình thịch và tiếng thở rất khẽ, rất nông của chính mình. Tôi sợ chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ thu hút sự chú ý của thứ đang treo trên kia.
Rồi một giọt chất lỏng ấm, hơi nhớt, rơi xuống gò má tôi. Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Cơ thể tôi cứng đờ, mọi sợi cơ đều căng ra đến mức đau nhói. Một mớ tóc dài, lạnh và ẩm ướt, khẽ đung đưa, quét qua sống mũi tôi. Một cơn ngứa kinh khủng bùng lên, thôi thúc tôi phải hắt hơi. Tôi nghiến chặt răng, dùng hết ý chí để đè nén cơn co thắt ở cơ hoành, đến nỗi nước mắt giàn giụa. Tôi thậm chí không dám nuốt nước bọt.
Không biết đã bao lâu trước chờ đợi khủng khiếp ấy. Mãi đến khi một luồng gió đêm mát lạnh từ khe cửa sổ thổi vào, khẽ lay động làn tóc trên trán, tôi mới dám hé mắt ra.
Trần nhà trống trơn. Mẹ tôi đã biến mất.
Chỉ còn lại vài cuốn sách từ trên bàn học cạnh cửa sổ nằm tản mác dưới sàn nhà, trang giấy bị gió lật qua lật lại. Có lẽ khi bà rời đi, những chiếc chân hay xúc tu kia đã vô tình quét phải chúng. Một hơi thở dài, nặng trĩu, cuối cùng cũng được tôi thở ra. Cả người tôi bỗng nhiên mềm nhũn, như vừa trải qua một trận ốm nặng.
Tôi trườn người ra khỏi giường, chân đạp lên sàn nhà lạnh ngắt. Tò mò và một nỗi lo sợ mơ hồ thúc giục tôi bước đến bên cửa sổ. Tôi khẽ kéo tấm rèm mỏng, cúi người, thò mặt ra ngoài nhìn xuống.
Và ngay lập tức, toàn thân tôi co rúm lại. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, lan tỏa đến từng đầu ngón tay, ngón chân. Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, nghẹt thở, gần như ngừng đập.
Mẹ tôi vẫn còn ở đó. Bà đang đứng, hay đúng hơn là đang bám dưới bệ cửa sổ tầng một, ngay trong bóng tối dày đặc của bụi cây. Đôi mắt của bà, phản chiếu chút ánh sáng le lói từ đâu đó, đang nhìn thẳng lên, nhìn thẳng vào tôi.
Tôi chưa bao giờ chạy nhanh đến thế. Bàn tay tôi vừa chạm vào cánh cửa sắt lạnh ngắt ở cuối cầu thang tầng một thì âm thanh đùng đùng phía sau đã vọng đến sát gáy. Tim tôi thót lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng. Cánh cửa này, sao nó lại khóa trái?
Tiếng động cơ xe máy vọng vào từ bên ngoài cửa sổ nhỏ hẹp, áo của đội tuần tra đêm. Hy vọng bùng lên trong ngực tôi, nóng rực. Tôi dồn hết sức bình sinh rút then cài bằng sắt ra, tiếng ken két chói tai trong đêm tĩnh mịch. Ánh đèn đường màu vàng vọt lóe, chiếu lên bàn tay tôi đang run rẩy.
Tôài, hít một hơi khí đêm lạnh buốt phổi. "Cứu… cứu tôi với!"
Tiếng hét của tôi nghẹn lại, khàn đặc vì sợ hãi. Hai bóng đen mặc đồng phục màu xám đậm đang dựng xe ở cuối con hẻm, quay đầu lại. Ánh đèét qua, làm lóe lên huy hiệu bạc trên ngực họ.
Nhưng khoảnh khắc tôi định chạy về phía họ, một thứ gì đó từ trên cao rơi xuống, đập ầm một tiếng trước mặt tôi, cách chân tôi chỉ nửa bước. Bụi bặm bốc lên. Tôi khựng lại, toàn thân cứng đờ. Thứ nằm trên mặt đất, co quắp trong bộ đồ ngủ hoa nhí màu, chính là mẹ tôi. Cổ bà vặn ra một góc kỳ lạ, nhưng khuôn mặt lại từ từ ngẩng lên. Đôi mắt đen kịt, không một tia sáng, không một chút lòng trắng, đang nhìn thẳng vào tôi.
Nỗi khiếp sợ trào lên cổ họng, mặn chát. Tôi lùi từng bước, lưng tựa vào bức tường gạch thô ráp. Hồi tưởng về cảnh tượng ban nãy trong phòng ập đến. Tôi đang ngồi đọc sách dưới đèn bàn thì nghe tiếng động lạ từ phòng mẹ. Khi tôi mở cửa, tôi thấy bà đang bám trên tường, như một con thạch sùng khổng lồ, tứ chi quặp chặt vào lớp vữa. Và đôi mắt ấy... Tôi không kịp suy nghĩ, bản năng khiến tay tôi vơ đại một cuốn sách dày trên kệ và quăng thẳng. Tiếng "bốp" đầy đau đớn khi cuốn sách đập trúng vai bà. Giây phút đó, tôi chỉ thấy có tội lỗi và hoảng loạn, rồi quay người bỏ chạy.
"Đứng yên!"
Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía đội tuần tra. Họ đã tiến đến, tay cầm một thứ trông như cây đèn pin bằng kim loại, nhưng đầu phát ra thứ ánh sáng xanh lè kỳ dị. Ánh sáng đó chiếu về phía mẹ tôi.
Bà ta, hay thứ gì đó đang mang hình hài mẹ tôi, phát ra một âm thanh rên rỉ the thé, không giống của người. Thân thể bà co rúm lại dưới ánh sáng xanh, làn da bắt đầu mảng, để lộ ra thứ gì đó tối sẫm và ẩm ướt bên dưới. Mùi tanh nồng, như rong rêu thối rữa từ đáy hồ, xộc vào mũi tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, hai tay bịt chặt tai, nhưng vẫn không ngăn được tiếng rên rỉ kia xuyên thấu. Tôi cảm thấy mình sắp nôn mửa. Phổi tôi như có lửa đốt, từng hơi thở đều đau đớn. Chân tôi mềm nhũn, gần như không đứng vững.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, thứ nằm trên mặt đất đã không còn cử động. Hai người tuần tra tiến lại gần: một người dùng thiết bị kiểm tra, người kia ánh mắt dò xét lẫn cảm thông. "Cậu có bị thương không?"
Tôi lắc đầu, giọng nói khẽ khàng đến nỗi chính tôi cũng gần như không nghe thấy. "Đó… có phải là mẹ tôi không?"
Người tuần tra trầm mặc một lúc, ánh mắt nhìn về phía xác chết đang dần biến dạng. "Không còn nữa. Từ lâu rồi."
Lời nói của nhát búa đóng đinh cuối cùng đập tan nốt hy vọng sót lại trong lòng tôi. Tôi khụy xuống, đầu gối đập mạnh xuống nền xi măng lạnh lẽo. Cơn đau từ đầu gối lan tỏa lên, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng đang nuốt chửng trái tim tôi. Đêm nay, tôi đã mất mẹ hai lần.
Mùi ẩm mốc của bụi bám và hơi sắt gỉ sét đập thẳng vào mũi tôi khi bước chân cuối cùng chạm xuống bậc thang. Tôi đứng khựng lại. Ánh đèn vàng úa phía trên đầu chập chờn, như một con mắt mệt mỏi chớp chớp nhìn xuống cái thế giới hẹp hoắt này. Làn da tôi nổi lên một lớp da gà, không phải vì lạnh, mà vì sự nhận thức chậm rãi và kinh hoàng đang len lỏi trong đầu.
Tại sao lại còn một tầng nữa?
Bên trái, bức tường bê tông loang lổ những vết ố đen như những khuôn mặt méo mó. Bên phải, ằng sắt lạnh buốt dưới lòng bàn tay tôi, lớp sơn đã bong tróc gần hết, để lộ ra lớp gỉ nâu đỏ. Và ở giữa, cái cầu thang chật chội ấy cứ thế xoáy xuống, xoáy xuống, như một đường xoắn ốc không đáy. Tiếng bước chân đập thình thịch, nặng nề và gấp gáp đã vang lên, cách tôi chỉ vài bậc thang. Nó không giống tiếng chạy của người mà giống tiếng một khối thịt nặng nề đang lết nhanh trên bê tông.
Tôi hít một hơi thật sâu, hơi thở rít lên trong cổ họng khô khốc. Hai tay tôi bám chặt và cạnh ngắt, cố nghiêng người nhìn xuống cái hố thẳm phía dưới. Trái tim như ngừng đập trong giây lát. Tất cả dũng khí, tất cả hy vọng về một lối thoát, tan biến ngay lập tức.
Những vòng lấy nhau, chồng chéo, xoắn xuống vô tận. Chúng dày đặc đến mức mắt thường không thể phân biệt được đâu là điểm kết thúc. Ở chính tâm của cái giếng trời ấy là một mảng tối đặc quánh, một màu đen nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi đường nét. Nó không đơn thuần là bóng tối, mà giống như một sinh thể đang thở, đang chờ đợi. Tôi buông tay khỏi lan can, hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống bậc thang lạnh lẽo. Không khí ẩm mốc tràn vào phổi. Thôi, chạy làm gì nữa. Chạy đến kiệt sức cũng chỉ là xoay quanh cái vòng lặp địa ngục này mà thôi.
Bà ta đã đến. Không phải đứng, mà là ngồi xổm trên bậc thang tầng trên, hai tay chống xuống, các ngón tay dài ngoẵng bám chặt vào bề mặt bê tông. Tư thế đó khiến bà giống hệt một con nhện khổng lồ đang rình mồi. Đôi mắt của bà - hai hố đen sâu hoắm, không một chút ánh sáng phản chiếu - đang dán chặt vào tôi. Cả khuôn mặt bà như một tấm mặt nạ bằng sáp trắng bệch, không biểu cảm, chỉ có đôi mắt đen là có sự sống, một sự sống lạnh lẽo và đói khát.
Một cảm giác kỳ lạ, gần như là buồn cười, chợt trào lên trong tôi. Tôi thở dài, nhấc nặng nề một cánh tay lên vẫy vẫy về phía bà, cử chỉ đầy mệt mỏi và bất cần.
"Pháp thuật của mẹ," giọng tôi khàn đặc vì mệt và sợ hãi, "cũng đỉnh thật đấy. Có một chiêu gọi là gì nhỉ? 'Vực Sâu Vô Tận'? Hay là… cầu thang dạng dải Mobius? Một vòng lặp vĩnh cửu không lối ra?"
Khoảnh khắc tôi thốt ra những từ đó, khuôn mặt tượng sáp của bà ta rạn vỡ. Miệng bà há to, một cách không tự nhiên, đến mức hai khớp quai hàm như sắp trật ra. Một luồng hơi thở lạnh buốt, mang theo mùi tanh của đất ẩm và thứ gì đó đã thối rữa, phả thẳng về phía tôi.
"Sao… ngươi lại biết đến 'Vực Sâu Vô Tận'?"
Giọng bà ta vang lên, khô khan và sắc lẹm như tiếng kim loại cọ xát. "Ngươi còn biết cả ngôn ngữ của Cửu U… Chẳng lẽ… ngươi không phải là phàm nhân? Ngươi cũng là một kẻ đến từ Quỷ Giới chúng ta?"
Câu hỏi của bà ta đập vào tai tôi. Dấu chấm hỏi khổng lồ hiện lên trong đầu tôi, không phải bằng ý nghĩ, mà bằng một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Quỷ Giới? Ngôn ngữ Cửu U? Những từ ngữ ấy xa lạ nhưng lại gợi lên một nỗi sợ mơ hồ, cổ xưa, như thể chúng đã được chôn giấu đâu đó trong tiềm thức tôi từ rất lâu rồi. Tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen ngòm ấy, trong lòng trống rỗng, không một câu trả lời.
Mùi tanh nồng của máu khô quyện với hơi ẩm lạnh giá từ đá xám xịt bốc lên, xộc thẳng vào mũi tôi mở miệng. Tiếng nói của tôi vang lên trong căn hầm chật hẹp, nghe chói tai và kỳ quái đến lạ. Nó không giống bất cứ thứ ngôn ngữ nào tôi từng biết, mà tựa như tiếng xé vải cũ trộn lẫn tiếng rít của gió qua kẽ đá. Chẳng lẽ… đây mới là âm thanh thực sự của tôi?
Mẹ tôi – con quỷ cái có làn da như vỏ cây khô và đôi mắt đỏ ngầu – bối. Những ngón tay dài ngoẵng, đầu móng đen sậm vừa định chụp lấy cổ tôi, giờ co quắp lại như gặp phải lửa. Ánh mắt bà ta dò xét tôi từ đầu đến chân, đầy vẻ nghi hoặc và cảnh giác tột độ. Sự do dự ấy không phải từ tình mẫu tử, mà là sự giằng co của một kẻ săn mồi trước một con mồi có vẻ ngoài kỳ lạ, không biết có độc hay không. “Ngươi… thuộc tộc nào?” Giọng bà ta khàn đặc, như tiếng cào trên mặt đá. “Ta sao không thể cảm nhận được chút khí tức nào từ ngươi? Ngươi là cái gì?”
Trái tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như muốn xé toang lồng ngực. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi mơ hồ và bản năng sinh tồn đang gào thét. Tôi thấy rõ ánh mắt của bà ta đang dần thay đổi, từ nghi ngờ chuyển sang tò mò tàn nhẫn, rồi cuối cùng là sự hung hãn lộ rõ. Một tia sáng đỏ lóe lên trong đồng tử bà. Tôi biết, chỉ cần câu trả lời của tôi có một khe hở nhỏ, những móng vuốt sắc như dao kia sẽ xé nát thân thể tôi thành từng mảnh trong hầm ẩm thấp này. Hơi thở của bà phả ra mùi thịt thối rữa, áp sát mặt tôi.
Tôi nuốt khan, cố nén cơn run đang lan khắp người. Không thể hoảng sợ. Hoảng sợ là chết. Tôi phải thổi phồng bản thân lên, phải khoác lên mình một lớp vỏ bí ẩn đủ để khiến con quỷ cái này khiếp sợ. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi mốc meo và tanh tưởi tràn vào phổi, cố tình ngẩng cao cằm, ánh mắt nhìn xuống bà ta với vẻ khinh miệt. “Nhà ngươi không nhìn ra,” giọng tôi cố gắng ép xuống trầm và lạnh lùng, “là vì đạo hạnh của nhà ngươi còn quá thấp kém. Chuyện của thượng cấp, kẻ tầm thường như ngươi không có tư cách bàn luận. Lo việc của mình đi!”
Khoảnh khắc đó, căn hầm như đóng băng. Mẹ tôi đứng sững người, vẻ hung hãn trên mặt bị một vẻ ngớ ngẩn, khó hiểu thay thế. Bà ta như một con rối đứt dây, đôi mắt đỏ ngầu chớp chớp, dán chặt vào tôi. Im lặng kéo dài chỉ vài giây, nhưng với tôi, tựa như cả thế kỷ, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hầm vang lên chói tai.