Máu vẫn còn thấm ướt trên hai lòng bàn tay tôi khi tôi mở mắt ra. Màu đỏ ấy đã khô lại, trở nên sẫm và dính quện, như một lời buộc tội hữu hình mà tôi không thể rửa sạch. Căn phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày trống rỗng của tôi quặn lên một cơn buồn nôn. Và rồi, tôi nhận ra sự trống vắng. Một sự trống vắng không chỉ nằm ở không gian căn phòng, mà còn đang xé nát từng tế bào trong cơ thể tôi. Bụng tôi nhẹ bẫng, phẳng lì. Đứa trong tôi đã không còn.
Phó Vân Thâm đứng đó, bóng người cao lớn in lên bức tường trắng như một vết mực loang. Ánh mắt anh nhìn tôi không còn là sự lạnh lùng quen thuộc, mà mang một vẻ gì đó tôi chưa từng thấy: sự áy náy. Nó khiến trái tim tôi thắt lại, bởi tôi hiểu rằng sự hối hận ấy chính là bằng chứng cuối cùng của tôi.
“Là anh không tốt.” Giọng anh trầm xuống, nặng nề như đá đè. “Đợi em xuất viện, anh sẽ đẻ một đứa con khác.”
Lời nói ấy xuyêôi như một nhát dao băng giá. “Đền”? Con người ta, tình cảm máu mủ, lại có thể dùng từ “đền” sao? Nó khiến mọi thứ trở thành một giao dịch lạnh lùng, và đứa bé vừa mất đi của tôi trở thành một món nợ cần được thanh toán. Tôi muốn hét lên, muốn xé nát sự bình tĩnh giả tạo đó, nhưng cổ họng tôi khô khốc, không phát ra thành tiếng. Nước mắt đã cạn từ lúc nào, chỉ còn lại sự tê dại vô hạn.
Tất cả chỉ vì cô ta trở về. Tô Lạc.
Năm năm yên ả tôi cố công vun đắp, những ngày tháng tôi tưởng mình có thể lặng lẽ bước tiếp bên cạnh Phó Vân Thâm, tất cả tan vỡ chỉ trong một buổi chiều. Khi ấy, bụng tôi đã hơi lộ, mượn bé đang lớn lên từng ngày. Cơn đau quặn thắt bất ngờ ập đến, xoắn vặn ruột gan, khiến tôi đổ gục xuống sàn nhà bếp lạnh ngắt. Mồ hôi lạnh toát ra như tắm, ướt đẫm cả lưng áo. Tôi lần mò về phía chiếc điện thoại bàn, tay run rẩy định quay số cấp cứu.
Thì cánh cửa nhà bị đẩy mạnh ra. Ánh sáng chiều xuyêửa, in bóng một người phụ nữ thon dài. Tô Lạc bước vào, mang theo hơi thở của một quá khứ mà tôi luôn sợ hãi. Cô ta không hề thay đổi nhiều, vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, đôi mắt đảo qua căn bếp nhỏ như đang dò xét lãnh địa của kẻ chiếm đóng.
“Cô là Tống Âm?” Giọng cô ta vang lên, the thé và đầy thách thức. Ánh mắt từ trên cao liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, dừng lại ở bụng tôi đang đau đớn co quắp, và nở ra một nụ cười khinh bỉ. “Nghe nói cô đã rất biết nắm lấy cơ hội, nhân lúc tôi vắng mặt mà chiếm mất vị trí bên cạnh Vân Thâm?”
Tôi không buồn tranh cãi. Cơn đau đang hành hạ tôi. Tôi chỉ muốn được cứu lấy đứa con. Tôi cố lết người, định vòng qua cô ta để với lấy chiếc điện thoại. Nhưng Tô Lạc nhanh chóng dịch bước, thân hình chắn ngang lối đi. Mùi nước hoa sắc lạnh của cô ta xộc vào mũi tôi, càng khiến đầu óc tôi choáng váng.
“Xin… nhường đường…” Tôi rên rỉ, tay vẫn ôm chặt lấy bụng.
“Đừng vội.” Cô ta cười nhạt, giơ tay ra, có vẻ như muốn đẩy tôi ra. Trong bản năng tự vệ mơ hồ, tôi đưa tay lên để gạt đi. Tôi không hề dùng sức, nhưng có lẽ vì cơn đau khiến tôi mất thăng bằng, hoặc vì Tô Lạc đã sẵn ý, cô ta thất thế loạng choạng lùi lại. Tiếng đầu cô ta đập mạnh vào khung cửa sắt cạnh đó vang lên “cộp” một tiếng khô khốc, rùng rợn. Một dòng máu đỏ tươi lập tức rỉ ra từ thái dương cô ta, chảy xuống gò má trắng nõn.
Tôi sững sờ, hoảng sợ. Nhưng cơn đau bụng dữ dội hơn đã kéo tôi về với thực tại của mình. Tôi ngã vật xuống nền đất.
Tôi không biết ai đã gọi điện, ai đã đưa Tô Lạc đi. Tôi chỉ nhớ khi trời đã tối mịt, Phó Vân Thâm trở về. Không phải là vội vã đến bên tôi, mà là với một mệnh lệnh lạnh như băng. Anh hạ lệnh nhốt tôi vào phòng biệt giam dưới tầng hầm, nơi dành cho những quân nhân phạm kỷ luật nặng.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại, nhốt tôi trong bóng tối và cái lạnh thấu xương. Tôi vùng vẫy, dùng hết sức bình sinh đập tay vào cánh cửa. Tiếng kim loại vang lên trong không gian trống trải.
“Phó Vân Thâm! Mở cửa!” Giọng tôi khản đặc, rách nát từng tiếng. “Đưa tôi đi bệnh viện… Con… cứu lấy con của chúng ta… Nó sắp không xong rồi…”
Chỉ có tiếng vọng của chính tôi trả lời. Không một bóng người, không một lời đáp. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Tôi lết người xuống nền xi măng thô ráp. Cái lạnh từ mặt đất thấm qua lớp vải quần huấn luyện mỏng manh, xâm chiếm toàn thân. Một dòng nước ấm nóng, khác hẳn với mồ hôi lạnh, bỗng trào ra từ giữa hai chân tôi. Tôi run rẩy đưa tay xuống chạm vào và cảm nhận được độ nhớt quánh cùng mùi sắt tanh nồng đặc trưng của máu. Trong bóng tối mờ mịt, tôi giơ đôi tay lên trước mặt. Ánh trăng lờ mờ từ ô cửa nhỏ xíu trên cao lọt vào, đủ để tôi thấy hai lòng bàn tay mình nhuộm một màu đỏ thẫm, đen sì.
Ý thức mờ dần. Cảm giác đau đớn thể xác cũng dần biến mất, nhường chỗ cho một sự tê liệt toàn thân. Hình ảnh cuối cùng trong trí tôi, trước khi chìm vào hư vô, vẫn là màu đỏ ấy. Màu đỏ của sự mất mát, của lòng phản bội và của năm năm ngây thơ tôi từng có.
Và giờ đây, tôi nằm đây, trên giường bệnh, đối diện với kẻ đã đẩy tôi vào tình cảnh này. Lời hứa “đền bù” của anh còn vương trong không khí. Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy ánh mắt áy náy đó nữa. Bởi tôi biết thứ tôi mất đi không bao giờ có thể được đền bù bằng một “món hàng” thay thế khác. Máu đã đổ, lòng đã chết. Tất cả chỉ còn là một màu đỏ thẫm, in hằn trong ký ức.
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa dưới lầu vang lên như một lưỡi dao cắt ngang sự tĩnh lặng đang bủa vây tôi. Tôi đang đứng trước chiếc vali mở toang trên giường, đôi tay lặng lẽ xếp lại chiếc váy màu hoa đào cuối cùng – một kiểu dáng mềm mại, yểu điệu mà tôi đã từng cố gắng mặc vào, hy vọng nó sẽ khiến anh mỉm cười. Giật mình bởi âm thanh ấy, ngón tay tôi khẽ run lên. Trái tim đã tưởng chừng như chai sạn lại thắt nhẹ một cái, một phản xạ cũ kỹ của những tháng ngày trông ngóng. Nhưng cơn đau ấy lập tức tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo, như cơn gió lùa qua căn phòng quá rộng.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của hai người họ. Một bước chân mạnh mẽ, quen thuộc, và một bước chân nhẹ nhàng, e dè bám theo phía sau. Tôi không xuống. Cũng chẳng buồn quay đầu lại nhìn cầu thang. Chỉ tiếp tục công việc dở dang, ấn chiếc váy xuống vali, khép lại chiếc khóa kéo với một âm thanh xé vải khô khốc. Đó là âm thanh cắt đứt.
“Tống Âm, đã lâu không gặp.”
Giọng nói ngọt ngào, trong trẻo vang lên từ phía dưới. Tô Lạc. Tôi có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô ta lúc này, đôi mắt hẳn đang liếc nhìn Phó Vân Thâm đầy ý vị. Trước đây, chỉ cần nghe thấy giọng nói ấy, lòng tôi đã dậy sóng, một nỗi uất ức và ghen tuông mù quáng khiến tay chân bủn rủn. Giờ thì không. Nó chỉ như một tiếng động xa lạ, lọt vào căn nhà trống trải này, chẳng khác gì tiếng gió thổi ra cửa sổ.
Phó Vân Thâm lên tiếng, giọng nói bên phía sau lời chào của Tô Lạc có chút gì đó gượng gạo, căng thẳng: “Tô Lạc muốn thăm Tia Chớp.”
Tía Chớp. Con chó Alaska to lớn mà anh nuôi, cũng là thứ duy nhất trong căn nhà này từng thực sự chào đón tôi bằng một cái vẫy đuôi nhiệt thành. Một nụ cười lạnh lẽo khẽ khóa lại môi tôi. Thăm con chó ư? Hay là một cái cớ tinh vi để cô ta bước chân vào đây, khẳng định chiến thắng của mình, để nhìn thấy tôi trong bộ dạng thảm hại cuối cùng? Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi bụi từ những cuốn sách cũ, mùi gỗ của tủ quần áo, và một chút hương hoa nhài nhạt nhòa từ chiếc túi thơm tôi sắp bỏ đi – những mùi vị của một cuộc sống sắp trở thành dĩ vãng.
Tôi nhớ lại lời anh nói trong căn phòng giam tạm giữ ẩm thấp đó, khuôn mặt lo lắng nhưng giọng nói thì lạnh như băng: “Nếu em không đẩy cô ấy, anh đã không nhốt em. Tô Lạc bị chứng rối loạn đông máu. Cú va chạm đó có thể gây tử vong. Anh vì quá sốt sắng nên mới… Sau này anh sẽ bù đắp cho em.”
Khoảnh khắc ấy, tôi đã bật cười. Một tràng cười sặc sụa, không kiểm soát nổi, cho đến khi nước mắt trào ra, mặn chát trên khóe miệng. Nó không phải là nỗi buồn, mà là sự chua chát tột cùng cho sự ngây thơ của chính mình. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh, nơi tôi từng đắm chìm bao lâu, và hỏi: “Phó Vân Thâm, anh cảm thấy còn có sự bù đắp nào có thể đền nổi một mạng người?” Giọng tôi run run, nhưng không phải vì yếu đuối. Đó là lần cuối cùng tôi để lộ sự tổn thương của mình trước mặt anh. Giọt nước mắt cuối cùng ấy đã rơi và khô cạn mãi mãi.
Kể từ hôm đó, một Tống Âm khác đã thức dậy. Tôi lặng lẽ điền vào đơn, nét chữ vững vàng không một vết nhòe. Tôi viết báo cáo xin tình nguyện tham gia đội y tế biên giới xa xôi, nơi những lời đồn đại về anh và cô ta sẽ chẳng bao giờ với tới được. Trái tim tôi giờ đây như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão dữ, không một gợn sóng nào có thể nổi lên bởi chuyện của họ. Tình yêu tôi dành cho anh, sự ngưỡng mộ mù quáng, những hy vọng hão huyền, tất cả đã chết và lắng đọng trong vũng máu lạnh giá từ cú ngã của Tô Lạc ngày hôm ấy.
Tôi một mình trở về khu nhà công vụ này sau khi được tại ngoại. Chỉ còn lại tôi và bốn bức tường. Căn nhà rộng thênh thang, mỗi bước chân của tôi đều vang lên tiếng vọng lạnh lùng, như đang nhấn mạnh sự cô độc đến tột cùng. Tôi lên lầu, đối mặt với tủ quần áo chứa đầy những ký ức sai lầm. Từng chiếc váy, từng bộ trang phục tôi từng mua vì nghe nói anh thích, vì thấy Tô Lạc mặc đẹp, giờ được tôi gấp lại cẩn thận, xếp ngay ngắn vào vali. Chúng như những chiếc vỏ bọc xa lạ, và tôi đang cởi bỏ chúng để trở về với con người thật của mình.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng di chuyển trong phòng khách. Họ đang ở cùng nhau, với con chó của anh. Thế giới của họ. Tôi kéo chiếc vali nặng trịch ra khỏi phòng ngủ. Nó lăn bánh trên sàn gỗ, phát ra tiếng ồn ào không cần thiết. Có lẽ tôi nên đi xuống, nói một lời chào tạm biệt cuối cùng. Nhưng tôi đã không làm thế. Bởi vì với tôi, Phó Vân Thâm và tất cả những gì liên quan đến anh đã trở thành quá khứ từ lúc tôi bước ra khỏi cánh cửa đồn công an hôm ấy.