Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Từng Là Vợ Anh

Tia Chớp, lửa cháy và máu

2078 từ

Tôi bị đánh thức bởi một thứ mùi, thứ mùi khét lẹt, nồng nặc và xộc thẳng vào cuống họng ngay cả trong giấc ngủ say. Mở mắt ra, bóng tối trong phòng ngủ bị xé toạc bởi những vệt sáng cam nhảy nhót từ khe cửa, kèm theo âm thanh lách tách khô khốc. Trái tim tôi thót lại, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cháy.

Cảnh tượng đầu tiên khi tôi mở cửa phòng là ngọn lửa. Nó đang bò như những con rắn độc màu vàng cam trên thảm trải sàn phòng khách. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ chiếc ghế sofa, nơi Tô Lạc đã nằm xuống. Cô ta đang đứng đó, lưng dựa vào khung cửa sổ mở toang, khuôn mặt được ánh lửa chiếu rọi lộ ra một nụ cười kỳ quái, mắt nhìn thẳng vào đống hỗn độn đang cháy rực. Tôi hiểu ngay. Đây không phải tai nạn.

"Tia Chớp!"

Tiếng gọi thảng thốt bật ra từ cổ họng tôi trước khi ý thức kịp hoạt động. Con chó quân y già nua ấy đang ngủ ở góc bếp. Không một giây do dự, tôi lao vào đám khói mù mịt, hơi nóng thiêu đốt làn da mặt, tiếng ho sặc sụa vang lên trong cổ họng mình. Tôi thấy bóng nó, co ro dưới gầm bàn ăn, đôi mắt đen lộ vẻ hoảng sợ. Hai tay tôi ôm lấy thân hình to lớn nhưng đang run rẩy của nó, kéo nó ra, lê bước về phía cửa trước. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: phải đưa nó ra ngoài.

Phó Vân Thâm xuất hiện từ cầu thang trên cùng lúc đó. Anh mặc mỗi chiếc quần ngủ, tóc rối, nhưng đôi mắt đã sáng quắc lên trong cảnh hỗn loạn. Anh nhìn từ tôi sang Tô Lạc, rồi nhìn xuống đám cháy đang lan nhanh. Sự kinh hoàng và giận dữ thoáng qua trên gương mặt anh, nhưng rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng của một người lính từng trải trấn áp. Anh không hề hỏi han.

"Ra ngoài! Ngay!"

Giọng anh gầm lên, âm thanh chắc nịch xuyên qua tiếng lửa cháy. Anh bước vội xuống, một tay đẩy mạnh tôi và Tia Chớp về phía cửa chính đã mở hé, tay kia với lấy chiếc bình chữa cháy nhỏ treo trên tường.

Tôi ôm Tia Chớp chạy ra sân, mưa đêm tạt vào mặt như những mũi kim lạnh buốt, làm tỉnh hẳn cơn choáng váng. Quay lại nhìn, Phó Vân Thâm đang dùng bình cứu hỏa phun vào đám cháy, cố gắng ngăn nó lan sang kết cấu chính. Còn Tô Lạc, cô ta vẫn đứng đó, nửa người trong nhà nửa người ngoài hiên, ướt sũng dưới cơn mưa, nhưng nụ cười trên môi chưa hề tắt. Nó giống như một chiến thắng độc địa, một sự trả thù lạnh lùng cho tất cả những gì cô ta cho là mình đã mất.

Lòng tôi chợt dâng lên một nỗi bi thương không tên. Cô ta đốt cháy ngôi nhà này, nơi từng có những ký ức của cả ba chúng tôi và con chó, chỉ để chứng minh điều gì? Rằng nếu cô ta không thể có được, thì cũng đừng lấy? Tôi siết chặt Tia Chớp trong vòng tay, cảm nhận nhịà nóng hổi của nó áp vào ngực. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó chỉ biết sợ hãi. Còn tôi, tôi chỉ thấy mỏi mệt.

Phó Vân Thâm cuối cùng cũng dập tắt được đám cháy, hay đúng hơn là kiểm soát được nó trước khi lính cứu hỏa tới. Căn phòng khách chìm trong mùi khét lẹm của nước, khói và những thứ đã cháy rụi. Anh thở dốc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi và tro bụi, quay sang nhìn Tô Lạc. Ánh mắt anh không còn là sự tức giận, mà là một sự thất vọng sâu sắc, lẫn với sự xa lạ hoàn toàn.

"Em vừa làm cái gì vậy?"

Anh hỏi, giọng trầm đến mức gần như không thành tiếng, nhưng mỗi từ đều nặng trịch.

Tô Lạc cười, một tiếng cười khàn khàn trong cổ họng đầy khói. "Không có gì. Chỉ là… chỗ này cũ kỹ quá rồi. Đốt đi, xây lại cho mới."

Cô ta nói, rồi nhìn thẳng vào tôi, vào con chó trong vòng tay tôi. "Mà hình như có những thứ cũ kỹ vẫn sống dai thật."

Phó Vân Thâm bước tới, bóng người anh trong ánh đèn nhấp nháy của xe cứu hỏa đổ dài, áp đảo. "Cô sẽ phải chịu trách nhiệm cho việc này. Về mặt pháp luật."

Anh tuyên bố: không còn một chút lưu luyến nào trong giọng điệu. "Và từ giây phút này, cô không bao giờ được bước chân đến gần ngôi nhà này, hay con chó này, một lần nào nữa."

Lời nói của anh như một bản án. Tô Lạc không cười nữa. Nét mặt cô ta cứng lại, ướt át và tái nhợt dưới ánh đèn, trông thảm hại và cô độc. Cô ta nhìn anh, rồi nhìn tôi, cuối cùng quay người, bước đi trong mưa mà không nói thêm một lời. Bóng lưng cô ta hòa vào màn đêm ướt sũng, biến mất.

Tôi đứng đó, ôm chặt Tia Chớp, để mưa rơi trên người. Mùi khói cháy vẫn còn quyện trong không khí, như một vết sẹo vô hình của đêm nay. Phó Vân Thâìn tôi và con chó, ánh mắt anh mềm lại, đầy mệt mỏi và một chút áy náy. Anh không nói gì, chỉ đưa tay ra, xoa nhẹ lên đầu Tia Chớp, một cử chỉ an ủi cho cả con chó lẫn cho tôi.

Ngôi nhà sẽ phải sửa chữa. Ký ức về mối đe dọa này có lẽ cũng sẽ in hằn. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, dưới cơn mưa tầm tã, với hơi ấm của con chó già trong lòng và bàn tay của anh trên đầu nó, tôi biết thứ quan trọng nhất vẫn còn ở đây. Nó chưa bị đốt cháy.

Mưa đêm lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng, thấm vào từng vết thương đang rỉ máu trên người tôi. Tôi nằm trong đám bụi gai, nghe tiếng xương sườn gãy vang lên răng rắc từ chính cơ thể mình. Hơi thở nghẹn lại, nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ thường. Tất cả bắt đầu từ khoảnh khắc tôi mở cánh cửa phòng ngủ ra, đối diện với một biển lửa đang cuồn cuộn nuốt chửng hành lang.

Khói đen và mùi cháy khét xộc thẳng vào phổi. Tôi dùng tay áo che mũi, cố bò về phía có không khí trong lành hơn. Cơ thể vốn đã yếu ớt vì cả đêm không ngủ, giờ càng thêm kiệt quệ. Chỉ vài bước chập chững, đầu gối tôi đã mềm nhũn, toàn thân đổ gục xuống sàn gỗ nóng bỏng. Trong màn khói mờ ảo, tôi thấy một bóng người lao vụt qua.

Ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt ấy. Phó Vân Thâm. Anh chỉ mặc mỗi chiếc áo lót vải thô, tóc tai bê bết tro tàn, đôi mắt đảo nhanh khắp căn phòng đang bốc cháy. Tim tôi đập thình thịch, mộng nhỏ nhoi chợt lóe lên. Tôi cố gắng nhấc cánh tay đau nhức lên, định gọi tên anh. Nhưng ánh mắt anh chỉ lướt qua tôi trong chớp mắt, rồi dừng lại ở góc phòng nơi con chó săn của anh đang co ro.

Tôi nhìn anh lao đến, cúi xuống ôm lấy con vật đang run rẩy, xoay người chạy thẳng ra ngoài mà không một lần ngoảnh lại. Hành động ấy nhanh gọn, dứt khoát, như thể tôi chỉ là một bóng ma vô hình trong căn phòng này. Lưng anh khuất dần sau bức màn lửa, để lại tôi trong căn phòng ngập tràn khói độc. Một tiếng cười bật ra từ cổ họng tôi, khô khốc và chua chát. Tôi cười đến nỗi nước mắt trào ra, hòa vào mồ hôi và tro bụi trên mặt, chảy xuống khóe miệng mặn chát. Thì ra trong lòng anh, tôi thậm chí còn không bằng một con chó. Mộà anh đặt tên là Tia Chớp, kỷ vật của mối tình xưa cũ.

Vị tanh của máu lan tỏa trong miệng khi tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi. Cơn đau nhói khiến ý thức trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi vật lộn đứng dậy, lê từng bước nặng nề về phía cửa sổ. Bảy đẩy khung cửa gỗ nặng trịch ra ngoài. Gió đêm ùa và hơi lạnh và những hạt mưa nhỏ li ti tạt thẳng vào mặt tôi như một cái tát tỉnh táo.

Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy Phó Vân Thâm vừa ôm con chó chạy ra khỏi đám cháy. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu rõ hình bóng anh đứng giữa sân. Và rồi Tô Lạc từ đâu chạy tới, lao thẳng vào lòng anh. Giọng cô nghẹn ngào vang lên trong đêm. "Em sợ quá! Nếu Tia Chớp mất đi, thì những ký ức đẹp giữa chúng ta cũng sẽ biến mất theo."

Tôi thấy cơ thể Phó Vân Thâm khựng lại, cứng đờ trong giây lát. Rồi anh từ từ giơ tay, vỗ nhẹ lên lưng cô. Giọng anh trầm xuống. "Đừng sợ, không sao đâu."

Những lời an ủi ấy vang lên như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim tôi. Tôi không còn gì để mất nữa. Hai tay tôi bám chặt vào khung cửa sổ lạnh ngắt, hít một hơi thật sâu. Rồi tôi buông tay, để cơ thể rơi tự do xuống phía dưới. Tiếng xé gió ùa bên tai, rồi là âm thanh đục ngầu khi thân thể tôi đâm xuyên qua tán cây, xương gãy vụn vang lên răng rắc. Bóng tối từ từ bao phủ lấy tâm trí tôi, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, tôi chỉ thấy rõ hình bóng anh ôm chặt con chó, an ủi người phụ nữ khác dưới màn mưa lạnh.

Phó Vân Thâm quay đầu lại với tôi vào đúng khoảnh khắc lưỡi dao lạnh giá xuyên qua ngực tôi. Tiếng thét củên, gào thét tên tôi, như xé toang cả không gian tĩnh lặng đầy mùi khói hương và hơi ẩm của đêm mưa. Tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy. Gương mặt luôn điềm tĩnh, lạnh lùng ấy giờ đây bị nỗi kinh hoàng và sự hoảng loạn bóp méo đến mức không còn nhận ra. Đôi mắt sâu thẳm của anh mở to, phản chiếu hình ảnh tôi đang đổ gục, tràn ngập một thứ cảm xúc mà tôi tưởng chừng sẽ không bao giờ thấy ở vị Thái tử nghiêm khắc này.

Một cơn đau nhói buốt, sắc lẹm và tàn nhẫn, bắt đầu từ một điểm giữa ngực rồi nhanh chóng lan tỏa, thiêu đốt toàn bộ ý thức của tôi. Tôi cảm thấy hơi ấm trong cơ thể đang tạo ra một dòng chảy nóng hổi, dính dính, thấm ướt lớp áo gấm mỏng. Sức lực rời bỏ tôi nhanh đến chóng mặt, đôi chân mềm nhũn, không còn chống đỡ nổi thân hình. Tôi nhìn anh, khuôn mặt, mắt đang mờ dần của tôi dường như run rẩy. Môi tôi khẽ động đậy. Có một câu hỏi, một lời nói, hay chỉ đơn giản là tên anh, tất cả đều kẹt lại nơi cổ họng, trộn lẫn với vị tanh nồng của máu. Thứ trào ra từ miệng tôi không phải là âm thanh, mà là một dòng chất lỏng đỏ thẫm, nóng hổi, làm hoen ố bầu không khí này.

Bóng tối ập đến nhanh chóng và đầy quyến rũ, như một tấm màn nhung đen tuyền phủ xuống, nuốt chửng mọi thứ: hình bóng anh đang lao về phía tôi, tiếng bước chân hỗn loạn, cả tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên mà giây phút trước tôi còn nghe thấy. Cảm giác cuối cùng còn sót lại là mùi đất ẩm ướt sau mưa hòa lẫn mùi máu tanh và một sự tĩnh lặng kỳ lạ, không còn đau đớn, chỉ còn mệt mỏi vô hạn. Ý thức của tôi chìm vào một vực sâu không đáy, không một chút kháng cự.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dệt nên sự tương phản giữa hành động vị tha (cứu chó) và bão tố cảm xúc ẩn sau đó, biến một khoảnh khắc dường như giản dị thành bước ngoặt thảm kịch đầy ám chỉ tâm lý sâu sắc. Cảm giác chuyển tiếp từ sợ hãi sang yêu thương, rồi đến mộng du vô thức, được miêu tả với độ chi tiết và đau xé hiếm gặp.

📖 Chương tiếp theo

Tống Âm có thực sự buông tay người yêu, hay đó chỉ là bắt đầu của một câu chuyện phức tạp hơn thế?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram