Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Từng Là Vợ Anh

Cô gái buông tay rồi đi

2075 từ

Tôi nhớ lại giây phút anh ta đưa ra lựa chọn.

Khi tiếng kêu thất thanh của Tô Lạc xé toang bầu không khí tiệc tùng, mọi người ùn ùn như một đàn ong vỡ tổ. Phó Vân Thâm lao lên phía trước, khuôn mặt tuấn tú của cậu biến thành màu trắng bệch, như thể toàn bộ sinh khí đã bị hút cạn chỉ bằng một cái nhìn. Cổ tay trái của tôi đang nắm chặt lấy cổ tay Tô Lạc, từng sợi gân xanh nổi lên dưới làn da, run rẩy vì gắng sức. Cô ta nằm gác nửa người trêắt lạnh ngắt, nước mắt và nước mũi hòa lẫn làm một, giọng nói the thé đầy sợ hãi: “Anh Vân Thâm! Cứu em! Em sắp rơi xuống rồi!”

Ánh mắt của Phó Vân Thâm, thứ ánh mắt tôi từng quen thuộc như hơi thở của chính mình, lúc đó đã chạy một vòng nhanh chóng. Nó lướt qua bàn tay tôi đang cố gắng duy trì sự sống cho người khác, nơi các khớp ngón tay đã trắng bệch. Rồi nó dừng lại trên khuôn mặt tái mét, đẫm lệ của Tô Lạc. Quá trình đó chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng với tôi, nó đủ dài để cảm nhận được mùi sắt của máu thấm ra từ lòng bàn tay và hơi thở hổn hển của chính mình phả vào.

“Kéo em lên trước!” Tô Lạc khóc lóc, vươn cánh tay còn lại ra về phía anh ta, như một con chim sắp rơi khỏi tổ, “Em sắp không chịu nổi nữa rồi! Tay cô ấy sắp tuột rồi!”

Và rồi, Phó Vân Thâm đã hành động. Anh ta không do dự lao tới, đôi bàn tay lớn của anh ta lên cổ tay mảnh mai của Tô Lạc, một động tác chắc chắn và vội vàng. Khi giọng nói củên, nó vẫn mang âm sắc ấm áp quen thuộc, nhưng giờ đây nó như một nhát dao đâm xuyên qua màng nhĩ tôi: “Tống Âm kiên trì lên! Chờ anh kéo cô ấy lên xong, sẽ đến lượt em!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Trong đáy mắt ấy, tôi không thấy bóng dáng của Tống Âm năm xưa, người từng cứu từng viên đạn cuối cùng trên chiến trường. Tôi chỉ thấy sự lo lắng cuồng nhiệt dành cho một người phụ nữ khác và một chút thúc giục, một chút kỳ vọng rằng tôi phải cố gắng thêm chút nữa. Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi tôi, không phải vì cay đắng, mà vì một sự giải thoát kỳ lạ. Thì ra, cuối cùng, sự tồn tại của tôi trong lòng anh cũng chỉ là một sự chờ đợi có thứ tự.

Vậy thì thôi vậy.

Tôi buông tay. Cảm giác về sự kéo giằng đột ngột biến mất, thay vào đó là sự rơi tự do nhẹ bẫng. Tiếng thét kinh hoàng của đám đông trên ban công vọng xuống, hòa vào tiếng gió rít lên. Tôi nhìn thấy những ô cửa sổ sáng đèn của tòa nhà lướt qua trước mắt như một cuố. Mùi khói bụi của thành phố, mùi hương nhân tạo từ các căn hộ, tất cả ùa vào mũi.

Tất cả bắt đầu từ những lời nói đó. “Một kẻ mãi mãi sống trong quá khứ,” giọng nói của Phó Vân Thâm lạnh như băng trong căn phòng ấm áp, “phải dựa vào việc khiêu khích người khác để chứng minh sự tồn tại của mình.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt không còn chút sóng gợn nào của tình cảm năm xưa. “Một kẻ thất bại như cô không đáng để tôi lãng phí bất kỳ cảm xúc nào.”

Lời nói đó như một nhát chém cuối cùng, chặt đứt sợi dây còn vương vấn. Tô Lạc đứng bên cạnh anh ta, đôi mắt đẹp như hồ nước lóe lên một tia sắc bén, đắc thắng và đầy thách thức. Cơn giận dữ, sự tủi nhục và nỗi đau đớn tôi đã cố nén bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được lối thoát. “Cô muốn chết hả?” Tôi gầm lên, giọng khàn đặc mà ngay cả chính tôi cũng không nhận ra. Mắt cô ta lóe lên, nhanh như cắt.

Rồi mọi thứ xảy ra quá nhanh. Cô ta vụt giơ tay, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào vai tôi. Lực đẩy ấy thật mãnh liệt, đầy ác ý. Tôi mất đà, ngã về phía sau, hướng về phía mở toang. Trong khoảnh khắc mất cân bằng ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tay tôi vươn ra, túm chặt lấy cổ tay Tô Lạc vừa mới đẩy tôi. Cô ta không ngờ tới phản ứng này, đôi mắt tròn xoe đầy kinh hãi.

“A——!” Một tiếng thét chói. Lực kéo khiến cả hai chúng tôi cùng ngã nhào về phía khoảng không bên ngoài lan can. May mắn thay, phần thân trên của Tô Lạc vẫn vướng lại được trên lan can. Còn tôi, cả người treo lơ lửng giữa không trung, sự sống chỉ còn phụ thuộc vào một tay trái đang nắm chặt lấy cổ tay cô ta. Cô ta nằm sấp trên lan can, sợ hãi đến mức giọng nói biến dạng, gào lên cầu cứu Phó Vân Thâm.

Và giờ đây, tôi đang rơi. Sự lựa chọn của anh ta đã trở thành câu trả lời rõ ràng nhất. Tôi, Tống Âm, người lính từng cướp chiến tranh, cuối cùng cũng phải buông tay. Không phải buông tay khỏi cổ tay Tô Lạc, mà là buông tay khỏi toàn bộ quá khứ, khỏi con người tôi từng là, và khỏi tình cảm tôi từng khắc cốt ghi tâm.

Mặt đất đang đến gần. Ánh đèn đường hòa thành một mảng sáng mờ. Trong giây phút cuối cùng, tôi nhắm mắt lại, không còn nghe thấy tiếng gọi tuyệt vọng của ai từ trên cao vọng xuống nữa.

Mặt nước đen ngòm nuốt chửng tôi trong một cú rơi tõm ngắn ngủi. Tiếng nước bể vỡ òa trong tai, cái lạnh thấu xương xâm chiếm từng tế bào, kéo tôi chìm sâu vào bóng tối vô thức. Đó là cảm giác cuối cùng tôi còn nhớ được.

Tôi mở mắt trong một căn phòng yên tĩnh lạ thường, khô củến. Hơi thở của chính mình nghe rõ mồn một. Trên người là bộ đồ vải mềm sạch sẽ. Những vết thương đã được băng bó cẩn thận. Sự trống trải của căn phòng đơn độc còn ám ảnh hơn cả làn nước lạnh giá lúc nãy. Chính trong sự tĩnh lặng ấy, ánh sáng xanh từ điện thoại trên tủ đầu giường bỗng bừng lên, cắt ngang không khí.

Tin nhắn của Phó Vân Thâm hiện lên, từng chữ khô khan: “Tống Âm, Tô Lạc bị hoảng loạn, anh đưa cô ấy đến bệnh viện trước. Em nghỉ ngơi cho tốt. Mọi chuyện đợi anh về sẽ giải thích với em. Anh sẽ bù đắp cho em.”

Hai chữ “bù đắp” như hai mũi kim đâm thẳng vào mắt. Một nụ cười mỉa mai tự nó nở ra trên môi tôi, chua chát và nhẹ tênh. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự ngộ ra chua xót. Bảy năm, tình cảm của tôi dành cho anh, thứ tình cảm tôi ngỡ là cả thế giới, hóa ra anh chỉ là một món nợ cần được thanh toán, một sự thiệt thòi cần được đền bù. Tình yêu chân chính nào cần đến sự bù đắp? Nó hoặc là có, hoặc là không. Còn chúng tôi, có lẽ chưa bao giờ thực sự bắt đầu.

Ánh sáng xanh lại rung lên, lần này là một thông báo chính thức từ Tổng cục Chính trị: “Đồng chí Tống Âm, đơn của đồng chí và Thiếu tướng Phó Vân Thâm đã được phê duyệt, vui lòng đến bộ phận bảo mật nhận tài liệu trong vòng 24 giờ.”

Một cảm giác lạ kỳ ùa đến. Không phải đau đớn, không phải tiếc nuối, mà là một sự nhẹ nhõm đến ngỡ ngàng. Như một sợi dây thừng đã căng cứng đến mức tưởng chừng không thể chịu đựng thêm trong lồng ngực suốt bảy năm trời, giờ đây bỗng nhiên… đứt tung. Không một tiếng động lớn, chỉ một âm thanh rất nhỏ, rất khẽ, và mọi gánh nặng bỗng tan biến. Hơi thở của tôi bỗng trở nên thông suốt, sâu và dài hơn bao giờ hết.

Tôi ngồi dậy, với lấy chiếc máy tính bảng cá nhân. Ngón tay lướt những thao tác đã thuần thục, đăng nhập vào mạng nội bộ quân đội. Giao diện quen thuộc hiện ra. Không chút do dự, tôi tìm đến bản xác nhận cuối cùng của đội y tế biên giới mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu, rồi nhấn nút “Gửi”. Một hành động đơn giản, nhưng lại cảm thấy như vừa hoàn thành một nghi thức quan trọng nhất của đời mình.

Không khí ở khu vực chờ máy bay vận tảùi dầu máy và bụi đường. Tôi ngồi đó, lặng lẽ, tay nắm nhẹ vé lên tàu. Thì ra buông bỏ một điều đã từng là tất cả lại không khó khăn như tôi tưởng. Chỉ là cần một cú đẩy cuối cùng, một sự thật phũ phàng để thức tỉnh.

Điện thoại trong túi áo khoác bắt đầu rung lên liên hồi, âm thanh như tiếng ong kêu gào trong lớp vải. Tôi lấy nó ra. Màn hình liên tục sáng lên, tắt đi, rồi lại sáng lên, với cái tên “Phó Vân Thâm” nhảy múa một cách vô vọng. Từng cuộc gọi nối tiếp nhau, khẩn trương, dai dẳng. Tôi nhìn nó, cảm nhận sự rung động truyền từ lòng bàn tay vào tim. Nhưng trái tim ấy giờ đã bình thản lạ thường. Tôi đưa ngón tay cái lên, nhẹ nhàng trượt qua nút từ chối màu đỏ. Rồi lại một lần nữa. Và một lần nữa. Mỗi lần từ chối là một lần tôi cắt đứt một sợi dây vô hình cuối cùng còn vương vấn. Cuối cùng, tôi tắt nguồn chiếc máy. Thế giới chợt trở nên yên tĩnh hoàn toàn, chỉ còn tiếng gió thổi qua sân bay và nhịp tim đều đặn của chính mình.

Điện thoại trong túi áo ngực rung lên, một âm thanh gấp gáp, dai dẳng như lời thúc giục cuối cùng. Tôi để nó rung cho đến, rồi ngón tay chạm vào màn hình, cắt đứt mọi liên lạc. Cảm giác ấy lạnh toát, như cắt đi một phần thịt da đã quen thuộc.

Loa phách giòn giã, tiếng gọi lên máy bay xé toạc không khí nặng nề của sân bay quân sự. Tôi vác chiếc ba lô dằn nặng trên vai, những bước chân nện xuống mặt đất bê tông nghe rõ mồn một. Gió từ cánh quạt máy bay vận tải thổi ào tới, mang theo hơi lạnh của độ cao và mùi dầu máy đặc quánh. Tôi bước lên thang, từng bậc một, xa dần mặt đất.

Khi chiếc máy bay chòng chành rồi bứt mình khỏi mặt đất, tôi quay mặt nhìn ra ô cửa nhỏ. Cả doanh trại thu nhỏ dần, những dãy nhà xám ngắt, sân tập, cột cờ… tất cả chìm vào trong một màn sương mù bạc trắng. Dải màu rằn ri cuối cùng của bức tường doanh trại cũng bị đám mây ấy nuốt chửng, không còn một dấu vết. Trong lòng tôi bỗng trống rỗng, không phải buồn bã, mà là một sự trống trải đến lạ thường, như căn phòng vừa dọn đi hết đồ đạc.

Tạm biệt, Phó Vân Thâm.

Tôi thì thầm trong đầu hai từ “tạm biệt” nhẹ bẫng, chẳng biết nói với hắn hay với chính phần đời đã qua của mình. Một trang sách đã lật, dù có những dòng chưa kịp viết xong, cũng sẽ không bao giờ quay lại hoàn thành nữa. Từ khoảnh khắc này trở đi, bầu trời này, những đám mây này và tương lai phía trước chỉ thuộc về một mình tôi mà thôi. Gió lạnh ùa, tôi hít một hơi thật sâu. Mùi không khí loãng của tầng cao khiến đầu óc bỗng trở nên tinh tường.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện sức mạnh của ngôn ngữ tâm lý tâm trạng - từ các chi tiết vật lý (khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên) đến khung cảnh lãng mạn buồn thế tuyệt (mây sương nuốt chửng doanh trại). Cái buông tay kia không chỉ là hành động vật lý mà là quyết định tái sinh của một người phụ nữ.

📖 Chương tiếp theo

Phó Vân Thâm tỉnh dậy trong bệnh viện và nhận được tin tức khiến cả cuộc đời anh thay đổi, nhưng liệu anh có tìm được cô ấy kịp thời?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram