“Cần vụ!” Phó Vân Thâm gằn giọng: “Đưa đồng chí Tô Lạc về bệnh viện! Không có chữ ký của tôi, cấm cô ấy bước ra khỏi phòng bệnh nửa bước!”
Tiếng gào khóc và những lời nguyền rủa của Tô Lạc vẫn còn văng vẳng đâu đó trong khoảng sân tối, nhưng tôi đã chẳng còn nghe thấy gì nữa. Tất cả âm thanh của thế giới bên ngoài cửa sổ dường như bị một lớp kính dày ngăn lại, chỉ còn lại tiếng thở gấp của chính mình và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh đèn pha từ sân huấn luyện phía xa xé toạc một vệt sáng trắng xóa trên nền đêm, giống như một nhát dao lạnh lẽo cắt ngang tâm trí tôi. Ngón tay tôi, lạnh ngắt và hơi run, bấm lần thứ hai vào chuỗi số bảo mật quen thuộc.
Giọng nói tổng đài vô hồn, lặp đi lặp lại câu trả lời như một lời tuyên án, càng lúc càng thấm sâu vào nỗi sợ hãi đang trào dâng. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã ngoại tuyến.” Từ “ngoại tuyến” ấy vang lên chói tai, như một phép ẩn dụ đen tối cho một sự biến mất không dấu vết. Tôi vặn nút điều tần, tìm đến một kênh liên lạc cũ kỹ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải dùng đến trong hoàn cảnh này. Giọng nói của Lão Triệu vang lên, vẫn đầy uy quyền của một sĩ quan tình báo. Tôi nén giọng, cố gắng giữ cho nó không bị vỡ ra thành từng mảnh: “Lão Triệu, tra lưỡi dao của Tống Âm. Ngay lập tức.” Tôi thậm chí không dám dùng từ “lệnh điều động”, như thể một cái tên trung tính hơn sẽ làm giảm bớt sự thật tàn khốc sắp ập đến.
Mười phút chờ đợi dài như một thế kỷ. Mỗi giây trôi qua, căn phòng chỉ có ánh đèn bàn lạnh lẽo dường như càng trở nên ngột ngạt hơn. Tin nhắn phản hồi hiện lên trên màn hình thiết bị cầm tay, từng chữ một như được khắc bằng băng giá: “Lão Phó, hồ sơ của Tống Âm đã được niêm phong và chuyển đi cách đây hai giờ. Đội y tế biên giới, thời hạn đồn trú năm năm, tọa độ thuộc diện tối mật. Chim sắt vận tải đã rời đậu từ căn cứ không quân số ba lúc năm giờ ba mươi chiều.” Năm năm. Biên giới. Tối mật. Ba cụm từ ấy quay cuồng trong đầu tôi, tạo thành một cơn lốc xoáy hút cạn hết hơi ấm cuối cùng trong cơ thể. Nó không đơn thuần là một nhiệm vụ, mà là một bản án lưu đày, được thiết kế để cô ấy biến mất một cách hoàn hảo khỏi cuộc đời tôi.
Tôi lao xuống hầm để xe như một cái máy, chân đạp ga phóng chiếc xe dã chiến ra khỏi cổng doanh trại. Bánh xe nghiến nát con đường tối om, xé toạc làn gió đêm lạnh buốt. Tất cả suy nghĩ đều dồn về một điểm: sân bay số ba. Ánh đèn đường trơn cửa kính thành những vệt sáng dài vô nghĩa. Mùi dầu máy và bụi đường khô rang hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh trên da thịt tôi, tạo thành một thứ mùi vị của sự tuyệt vọng đang tăng tốc.
Tôi đến nơi khi mọi thứ đã quá muộn. Ở phía cuối đường băng vắng lặng, chỉ còn thấy ánh đèn đỏ từ đuôi của một chiếc máy bay vận tải, lấp ló rồi chìm hẳn vào trong lớp mây dày đặc. Chiếc xe dừng kịch trên vạch sơn cảnh báo cuối cùng, phát ra tiếng ken két chói tai. Tôi bước ra, đầu ngẩng lên nhìn bầu trời. Một vệt khói mờ nhạt, như vết thương của bầu trời, đang dần tan biến. Cổ họng tôi nghẹn lại, cảm giác như có một nắm cát khô ráp đang chà xát bên trong yết hầu. Dưới vành mũ rằn ri, đôi mắt tôi nhức nhối, nhưng không một giọt nước nào có thể chảy ra.
Khoảnh khắc tầng mây đen kịt khép lại, nuốt chửng mọi dấu vết ánh sáng cuối cùng, một tiếng gào thét đã bật ra từ sâu thẳm lồng ngực tôi, vọng vào khoảng không trống rỗng: “Tống Âm——!” Đó là một âm thanh khản đặc, xé rách, chẳng giống tiếng người. Nó không chứa đựng sự dịu dàng hay luyến tiếc, mà chỉ toát lên sự phẫn nộ bất lực và nỗi đau đớn tột cùng của một con thú bị thương. Chẳng có hồi âm. Chỉ có ngọn gió đêm từ nơi biên ải xa xôi nào đó thổi về, cuốn theo hạt bụi mịn và hơi lạnh của sương muối, đập mạnh vào bộ quân phục đã bám đầy bụi đường của tôi, khiến vải áo phần phật trong bóng tối.
Mùi thuốc sát trùng vẫn còn ám trên lớp vải bọc ghế bành, nhưng căn phòng đã trống rỗng được một tháng. Tôi ngồi đó, lần đầu tiên thực sự nhìn vào khoảng không gian mà cô ấy từng chiếm giữ. Chỉ một tháng thôi, ba mươi ngày đêm dài ngắn khác nhau, tôi đã dùng mọi mệnh lệnh trong tầm tay, vét đến cùng những kênh thông tin đặc biệt, chỉ để truy tìm một cái bóng. Tống Âm. Cái tên ấy giờ đây vang lên trong đầu tôi tựa như một tiếng vọng từ vách núi, chỉ có âm thanh mà không có hình hài. Cô ấy đã biến mất, hoàn toàn và triệt để, như một hạt sương vào buổi trưa nắng gắt nơi biên ải xa xôi.
Điện thoại liên lạc trực tiếp đã ngắt kết nối. Tài khoản nội bộ của cô hiện lên dòng chữ đỏ "ĐÃ ĐÓNG". Tôi gọi cho số người liên lạc khẩn cấp duy nhất trong hồ sơ, giọng một người đàn ông xa lạ vang lên, thờ ơ và dứt khoát: "Chúng tôi không biết."
Bốn chữ ấy giáng xuống như một nhát búa. Tôi buông máy, lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một sự thật trắng trợn và nhục nhã. Những gì tôi biết về cô, thực ra, chỉ vỏn vẹn về "Bác sĩ Tống Âm". Một cái nhãn chức danh tiện dụng, một vị trí trong danh sách phân loại, một điểm tựa hợp lý trên bản đồ chiến sự. Tôi chưa từng đặt chân đến bệnh viện dã chiến nơi cô thường xuyên tăng cường, nơi bụi đất và mùi máu có lẽ đã quá quen thuộc với đôi giày của cô. Tôi không biết khuôn mặt nào sẽ rạng rỡ, đôi tay nào sẽ vỗ lên khi cô nhận được một lời khen ngợi hiếm hoi. Và tôi càng không thể tưởng tượng được, sau một ca mổ thất bại, cô sẽ tìm đến góc khuất nào, đứng lặng im nhìn màn đêm nuốt chửng những hy vọng vụt tắt, chỉ còn lại sự mệt mỏi cô độc đến tê dại.
Đối với tôi, cô đơn giản phải ở đó. Ở vị trí đầu tiên, thân nhân, ở nơi được bảo vệ nghiêm ngặt, ở nơi tôi có thể với tới và sắp xếp. Cô phải là một phần trong kế hoạch chiến thuật của tôi, một điểm an toàn cố định, một hậu phương vững chắc. Nhưng tôi đã sai. Cô chưa bao giờ là một tọa độ bất động trên bản đồ. Cô là ngọn gió. Và gió thì không chịu ở trong lồng. Cô đã rời đi, mang theo tất cả những huy chương lặng lẽ cùng những mảnh đạn kỷ niệm còn sót lại trong cơ thể. Cô bước đi không một lời từ biệt, không một cái ngoảnh lại, để lao thẳng vào những vùng chiến sự khốc liệt nhất, những nơi mà ngay cả quyền hạn tối thượng của tôi cũng trở nên bất lực, không thể với tới.
Còn Tô Lạc, sau khi bị tôi ra lệnh hạn chế mọi hoạt động, đã không hề cam tâm. Ánh mắt đầy phẫn uất và tính toán của cô ta lập tức tìm về phía ông nội, lợi dụng mạng lưới quan hệ chằng chịt của gia tộc họ Tô. Từng đợt áp lực mềm và cứng lần lượt giáng xuống, như những con sóng ngầm liên tục bủa vây, thử thách sự kiên định trong quyết định của tôi. Mỗi cuộc điện thoại, mỗi lá thư giới thiệu, đều là một lời nhắc nhở sắc bén về thế lực mà cô ta có thể vận dụng. Nhưng giờ đây, tất cả những tiếng ồn ào đó dường như đều ở rất xa, bị chìm khuất bởi một khoảng lặng mênh mông và day dứt mang tên Tống Âm.
Mùi giấy tờ hồ sơ vẫn còn nồng nặc trong phòng họp, nhưng tôi đã không còn ngửi thấy nữa. Tất cả những gì còn lại trên đầu lưỡi tôi lúc này là vị chát đắng của sự thật, một thứ sự thật được niêm phong bằng dấu mộc quân pháp và đang cháy âm ỉ trong lồng ngực tôi. Tập báo cáo dày cộp nằm chềnh ềnh trên mặt bàn gỗ sẫm, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, trông như một vết thương đang hở miệng.
Tôi đã nói điều đó ngay trước mặt tất cả mọi người. Giọng nói của tôi lúc ấy bằng phẳng, cứng rắn, không một gợn sóng, như thể tôi đang đọc một bản báo cáo thường nhật. "Nếu tiếp tục can thiệp vào quyết định quân vụ của tôi," tôi nhìn thẳng vào vị chính ủy đang ngồi đối diện, "tôi sẽ nộp đơn xin điều chuyển."
Không phải đe dọa. Đó là một tuyên bố. Một con đường duy nhất còn lại, mọi ngã rẽ khác đều đã bị chính họ chặn đứng. Trong im lặng chết người của căn phòng, tôi cảm nhận rõ từng nhịp đập thình thịch của trái tim mình. Nó đập mạnh không phải vì lo sợ, mà vì một sự quyết liệt lạnh lùng đã chín muồi. Họ tưởng tôi sẽ nhượng bộ. Họ lầm rồi.
Và rồi, mọi thứ bắt đầu chuyển động với tốc độ của một cuộc hành quân thần tốc. Lệnh điều tra được ban hành dưới thẩm quyền tối cao của tôi, áp dụng tiêu chuẩn khắc nghiệt nhất của thời chiến. Không có một kẽ hở nào được bỏ qua, không một sự bao che nào có thể tồn tại. Áp lực như một lớp sóng ngầm, lan tỏa và đè nặng lên từng ngóc ngách của doanh trại. Tôi biết họ đang sợ. Tôi ngửi thấy mùi sợ hãi ấy, thoang thoảng trong không khí, lẫn với mùi mồ hôi và mực in.
"Thiếu tướng Phó, đây là báo cáo điều tra."
Viên cán bộ quân pháp trẻ tuổi đứng trước bàn tôi, dáng điệu nghiêm trang, nhưng trong mắt có một tia gì đó khó nói. Có lẽ là sự kinh ngạc. Có lẽ là một chút tiếc nuối. Anh ta đặt tập hồ sơ xuống với một động tác cẩn trọng, như thể đang đặt một vật nguy hiểm. Tiếng "cạch" nhẹ của bìa cứng chạm mặt gỗ nghe chói tai đến lạ.
Tôi mở nó ra. Từng trang giấy trắng mỏng manh lại chất chứa cả một vực thẳm đen tối. Những dòng chữ khô khan, những bản photo, những biên bản ghi lời khai. "Tiếp xúc bất thường với các thành phần xã hội trước khi hồi hương." "Ám thị từ 'quan hệ cấp trên'."
Và rồi, dòng chữ cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào mắt: "Chất xúc tác gây cháy T-3. Vật tư giới hạn cho lực lượng đặc biệt."
Ngón tay tôi lướt trên mặt giấy. Lực ấn mạnh đến nỗi đầu ngón tay tôi tái nhợt đi, máu dồn xuống, để lại một vệt trắng bệch trên nền giấy vàng nhạt. Cảm giác thô ráp của mặt giấy in dưới da thịt như một sự trừng phạt. Tô Lạc. Cái tên ấy vang lên trong đầu tôi không còn là hình ảnh một người đồng đội, một người từng được tin cậy. Nó giờ đây là một mã số, một nghi vấn, một kẻ phản bội tiềm tàng.
Tấm ảnh chụp từ camera giám sát được in rõ nét. Một con hẻm nhỏ sau căng tin, nơi ánh sáng lờ mờ và rác rưởi vương vãi. Bóng lưng quen thuộc của Tô Lạc, khoác quân phục thường ngày, đang đưa một phong bì dày cho một bóng người áo thường phục. Hành động nhanh gọn, thoắt ẩn thoắt hiện. Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cố gắng tìm trong dáng vẻ ấy một chút gì đó miễn cưỡng, một sự bất đắc dĩ. Nhưng không. Chỉ có sự dứt khoát.
Và rồi, trang nhật ký liên lạc. Dòng cuối cùng được đánh dấu màu đỏ gạch chân. Một giờ. Chỉ một giờ trước khi ngọn lửa bùng lên thiêu rụi phòng giam, xóa sạch mọi manh mối, thì tần số bảo mật cá nhân của Tô Lạc đã "ghé thăm" hệ thống kho hậu cần. Một truy cập bất thường. Một hành động không thể chối cãi.
Tôi ngửa đầu ra sau, nhắm nghiền mắt lại. Ánh đèn trên trần vẫn chiếu, tạo thành một mảng màu cam đỏ ối đầy ám ảnh. Trong khoảng tối ấy, tôi lại thấy ngọn lửa. Nó gặm nhấm những thanh gỗ, thiêu rụi những bằng chứng và tỏa ra một thứ hơi nóng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Quen thuộc vì tôi đã chứng kiến hỏa hoạn nhiều lần ngoài chiến trường. Xa lạ vì lần này, nó được châm ngòi từ chính bên trong bức tường thành mà chúng tôi đã cùng nhau xây dựng. Một sự phản bội không chỉ với tôi mà còn với tất cả những gì chúng tôi từng đứng lên để bảo vệ.
Mọi báo cáo kỹ thuật đều khẳng định một sự thật không thể chối cãi: vụ việc ấy không hề ngẫu nhiên.
Trong đầu Phó Vân Thâm, ánh mắt Tống Âm dành cho anh ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi cô gục ngã vẫn còn nguyên vẹn như một bức ảnh chụp. Nó không phải ánh mắt của một người sắp chết, mà giống hệt cách một xạ thủ thiện xạ nhìn mục tiêu sau phát bắn chí mạng: lạnh lùng, dứt khoát và trống rỗng đến mức tất cả sinh khí dường như đã bị rút cạn chỉ trong một cái chớp mắt.
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác lạnh thấu xương của sàn xi măng trong phòng giam tạm giữ, khi bàn tay tôi vô thức đặt lên bụng dưới. Một mầm sống nhỏ bé, kết tinh từ những đêm mật ngọt giữa hai chúng tôi, đang âm thầm lớn lên trong đó. Hơi ấm nhỏ nhoi ấy là thứ duy nhất chống đỡ tôi khỏi sự sụp đổ hoàn toàn.
Lửa. Mùi khét của vải cháy, gỗ cháy và một thứ mùi khó tả hơn xộc vào mũi. Nằm bẹp trên nền đất đầy gạch vụn, tầm mắt mờ mịt của tôi chỉ kịp ghi nhận một khoảnh khắc: đôi bốt da quân dụng màu đen quen thuộc, được đánh bóng cẩn thận, đã lướt qua tầm nhìn ngoại vi của tôi. Chúng không hề dừng lại, không hề chần chừ, như một bóng ma lướt qua giữa biển lửa.
Và rồi, trên nóc tòa nhà đang chao đảo, gió thổi ào ào bên tai. Cảm giác cổ tay tôi trượt khỏi lòng bàn tay anh ấy thật nhẹ nhàng, quá đỗi nhẹ nhàng. Lực hút của trọng trường bỗng trở nên mạnh mẽ khủng khiếp. Trong tích tắc mờ mịt ấy, tôi thấy bàn tay anh ấy đang nắm chặt lấy cổ tay một người phụ nữ khác - Tô Lạc, với một sức mạnh đầy quyết tâm, như sợ mất đi thứ quý giá nhất.
Những lời củên trong ký ức tôi, khô khan và cứng nhắc như những mệnh lệnh quân đội: "Đây là nhiệm vụ", "Cần có sự hy sinh", "Em hãy đợi anh trở về". Chúng chẳng khác gì những nhát dao cứa vào tim tôi lúc ấy.
*Ầm!*
Một tiếng nổ giận dữ vang lên trong phòng chỉ huy. Nắm đấm của Phó Vân Thâm đập mạnh xuống bản đồ sa bàn chiến thuật, khiến một mô hình cột mốc biên giới bằng nhựa gãy làm đôi, văng ra xa. Anh nhìn chằm chằm vào vết nứt, hơi thở gấp gáp. Năm năm. Đó là thời hạn đồn trú mà anh tự nguyện chấp nhận, một sự lựa chọn giống như một hình phạt tự giác.
Năm năm ở nơi biên ải xa xôi, đủ để những trận gió mang theo cát bụi gặm mòn từng con số, từng đường nét khắc trên thân những cột mốc bằng bê tông. Thời gian trôi qua im lặng và chờ đợi.
Còn ở một chiến tuyến khác, Tống Âm đã biến mình thành một thứ vũ khí đặc biệt - một "con dao mổ di động" trong làng y tế tiền phương. Danh tiếng của cô không được xây dựng trên những lời hoa mỹ. Năm thứ ba, cô dẫn đầu một đội y tế xuyên qua vòng vây của hỏa lực để cứu chữa một làng dân bị cô lập. Năm thứ tư, dưới làn mưa đạn pháo, cô và đồng đội dựng lên một bệnh viện dã chiến từ những đống đổ nát. Đến năm thứ năm, tên tuổi và phương pháp của cô được đưa vào giáo trình huấn luyện cứu trợ nhân đạo quốc tế, trở thành một hình mẫu.
Khi lệnh điều động trở về Bắc Kinh cuối cùng cũng được ban xuống, Tống Âm ngồi bên cửa sổ máy bay. Cô nhìn ra ngoài, nơi những tầng mây trắng xóa chất đống dưới cánh máy bay. Chúng dày đặc, xếp lớp, gợi cho cô liên tưởng đến những cuộn băng gạc vô trùng được xếp ngay ngắn trong phòng phẫu thuật - trắng tinh, lạnh lẽo và chất chứa một sự im lặng đầy ám ảnh.
Mùi hương của bụi giấy và mực in vẫn còn ám trên đầu ngón tay tôi khi lính cần vụ đặt xuống bàn một túi tài liệu dày cộp. Giọng trong căn phòng quá yên tĩnh, cắt ngang dòng chữ cuối cùng tôi sắp ký. "Chủ nhiệm Tống, 08:00 sáng mai họp báo cáo tại tổng bộ."
Tôi gật đầu, mắt vẫn dán vào chữ ký dang dở. "14:00 đối soát phương án diễn tập chung với Lữ đoàn tổng hợp số 7."
Ngòi bút bi bỗng trượt khỏi trang giấy, để lại một vệt mực nhòe nhoẹt. Tim tôi thình thịch đập một nhịp thật mạnh, rồi chùng xuống, như thể vừa rơi tự do từ một độ cao chóng mặt. Lữ đoàn 7. Ba từ ấy vang vọng trong đầu tôi, lạnh buốt và sắc như lưỡi dao găm được mài bén suốt năm năm trời.
"Vâng, là đơn vị của Thiếu tướng Phó Vân Thâm."
Người lính trẻ lặp lại, giọng điệu trung tính, hoàn toàn không hay biết về cơn địa chấn nhỏ vừa xé toang sự bình yên giả tạo trong lòng tôi.