Tôi khép tập hồ sơ lại. Âm thanh của hai bìa cứng chạm vào khăn dứt khoát. "Đã rõ."
Hai chữ bật ra khỏi cổ họng tôi một cách bình thản đến lạ kỳ. Phải, đã rõ rồi. Trốn tránh, lẩn tránh, giấu mình trong những núi công văn và chiến dịch suốt năm năm trời, cuối cùng thì cái ngày ấy cũng đã tới. Như một quả bóng bay bị bơm căng, sớm muộn cũng phải vỡ tung. Tôi thở ra một hơi thật dài, nhìn cửa sổ nơi bầu trời chiều đang dần phủ lên một lớp màu tím nhạt. Đủ rồi. Thật sự là đủ rồi.
---
Buổi họp diễn ra trên sảnh tác chiến rộng thênh thang. Ánh đèn lạnh lẽo chiếu xuống sa bàn điện tử, phát ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo. Tôi đứng đó, dưới ánh đèn, cảm nhận rõ mồn một sức nặng của những ngôi sao trên vai áo. Chúng lạnh đến mức, dù qua lớp vải, vẫn như thể có thể đốt cháy da thịt. "Hệ thống y tế biên giới phải được đặt phía trước đường xung đột ba cây số, đảm bảo tiếp cận nhanh nhất trong vòng mười lăm phút."
Giọng nói của tôi vang lên, rành rọt, chắc nịch, không một gợn sóng. Tôi tự hào về sự điềm tĩnh ấy, như thể nó là một bức tường thành kiên cố.
Nhưng tôi biết, từ trong bóng tối dày đặc của hàng ghế phía sau, có một ánh mắt đang thiêu đốt lưng tôi. Tôi không cần quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được nó. Ánh mắt của Phó Vân Thâm. Năm năm. Một khoảng thời gian đủ để một vết thương lành miệng, đủ để một con người thay đổi, và cũng đủ để biến những ký ức nhức nhối thành một thứ gì đó trơ lì, vô cảm. Tôi tiếp tục trình bày, từng cử chỉ thảo luận trên sa bàn đều dứt khoát, từng lời nói đều mang sức thuyết phục của người nắm quyền. Tôi sống rất tốt. Tôi muốn điều đó. Tôi muốn chính mình tin vào điều đó.
Khi hội nghị kết thúc, một nhóm tham mưu trẻ vội vã vây quanh tôi, những câu hỏi dồn dập về phương án chi tiết. Tiếng ồn ào thành một vòng bảo vệ vô hình. Tôi trả lời họ, nhưng một phần ý thức vẫn dõi theo bóng hình đang đứng yên ở cuối phòng. Tôi chờ đợi, kiên nhẫn như một thợ săn, cho đến khi đám đông cuối cùng cũng tản đi.
Bóng anh tiến lại gần, che khuất một phần ánh đèn phía trên đầu tôi. Mùi hương quen thuộc, thoang thoảng mùi khói thuốc nhẹ và hương xà phòng lạnh lẽo, xộc thẳng vào khứu giác. Tôi từ từ quay người lại. Mọi cơ bắp trong cơ thể đều căng cứng, nhưng động tác chào của tôi vẫn hoàn hảo, góc cánh tay chuẩn xác, khuôn mặt không một biểu cảm. "Thiếu tướng Phó."
"Tôi muốn nói chuyện riêng với em."
Giọng anh trầm đục, nặng trịch, mang theo một sức ép mà tôi chưa từng quên. Nó vẫn như xưa, có khả năng làm đóng băng mọi sự kháng cự trong tôi chỉ bằng một câu nói. Khoảng không gian giữa hai chúng tôi đặc quánh lại, chứa đầy năm năm im lặng và những điều chưa bao giờ được nói ra.
Cổ tay tôi chạm vào chiếc đồng hồ kim loại lạnh giá. Mặt kính phản chiếu ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà, tạo thành một vệt sáng mờ. "Về vấn đề đối soát diễn tập," tôi nói, âm thanh phẳng lặng như mặt nước hồ thu, "có thể đưa ra thảo luận chính thức tại buổi họp điều phối chiều nay."
Trong tim tôi chợt dấy lên một sự mỏi mệt vô hình. Những cuộc họp như thế này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi, giống như hơi thở, như nhịp tim. Chúng lặp đi lặp lại, đều đặn và vô vị.
"Không phải việc công."
Giọng anh chìm xuống, nặng trĩu một thứ gì đó khiến không khí giữa chúng tôi đặc quánh lại. "Là chuyện giữa chúng ta."
"Giữa chúng ta?"
Môi tôi nhẹ nhàng nhếch lên, tạo thành một đường cong hoàn hảo nhưng lạnh lẽo. Nó giống như một chiếc mặt nạ đã được luyện tập qua hàng ngàn lần, che giấu mọi rung động thật sự bên trong. Trong đầu tôi lướt qua vô số ký ức, nhưng tất cả đều bị một bức tường băng giá ngăn lại. "Giữa chúng ta chỉ còn lại mối quan hệ hôn nhân đã chấm dứt từ lâu. Hiện tại, tôi là Tổng chỉ đạo y tế chiến trường, còn anh là chỉ huy Lữ đoàn 7. Điểm, nếu có, chỉ là hiệp đồng tác chiến mà thôi."
Tôi xoay người, ý định rời đi rõ ràng như một mệnh lệnh. Gót giày da đen của tôi vừa chạm sàn, một lực nắm giữ chặt đã siết lấy cổ tay tôi. Hơi ấm từ lòng bà qua lớp vải đồng phục khiến da thịt tôi như bị thiêu đốt. Tôi đã quên mất cảm giác này từ lâu.
"Tôi chấp nhận mọi hình thức kỷ luật."
Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn như thủy tinh bị ép nát. "Năm năm… năm năm qua, trong bất kỳ khoảng nghỉ nào của nhiệm vụ, tôi đều không ngừng tìm kiếm em…"
Trái tim tôi thắt lại. Nhưng nỗi đau ấy chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị lớp băng dày bao phủ. Tôi chậm rãi rút tay mình ra, từng li từng tí, như thể đang tháo gỡ một mối ràng buộc cuối cùng. "Phó Vân Thâm."
Tôi gọi tên anh, mỗi âm tiết đều rõ ràng và lạnh lùng. "Hiện tại trạng thái của tôi rất ổn định, rất tốt. Tôi hy vọng anh cũng vậy."
Lời nói của tôi là một bức tường thành kiên cố. Tôi đã xây dựng nó từng viên gạch một trong suốt năm năm trời, bằng nước mắt, bằng sự cô độc và bằng ý chí sắt đá.
"Tôi không làm được."
Đáy mắt anh, nơi tôi từng thấy cả bầu trời sao, giờ chỉ còn lại những tia máu đỏ ngầu như vết nứt trên gương. "Tôi đã nộp đơn xin tái hôn."
Một khoảng lặng kéo dài đúng ba giây. Tôi đếm từng nhịp thở của mình, đếm từng tiếng tích tắc vô hình trong không gian. Rồi tôi lắc đầu, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát như lưỡi dao cắt đứt sợi chỉ mong manh cuối cùng. "Nhưng tôi," tôi nói, "thì không muốn."
Tôi giơ tay lên, một kiểu chào quân sự chuẩn mực và xa cách. "Buổi họp chiều nay, tôi sẽ cử tham mưu y tế đến tham dự. Còn về việc diễn tập chung với Lữ đoàn 7, Bộ chỉ huy sẽ tiến hành đánh giá và xem xét lại."
Tôi bước đi. Tiếng giày bốt của tôi nện xuống sàn bê tông lạnh giá, từng nhịp đều đặn, mạnh mẽ. Mỗi bước chân ấy như đang nghiền nát những mảnh vỡ của năm năm dài đằng đẵng, biến chúng thành bụi mịn rồi thổi ra khỏi cửa ra vào.
Tôi không quay đầu lại. Tôi biết anh vẫn đứng đó, như một bức tượng bị bỏ rơi giữa hành lang trống trải. Trong khoảnh khắc cuối cùng khi bước qua cánh cửa, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí tôi - hình ảnh của chính anh năm năm trước, khi anh nhìn thấy nụ cười của tôi lúc tôi buông tay khỏi lan can.
Có lẽ anh cũng đang nhớ lại khoảnh khắc ấy. Có lẽ anh cuối cùng cũng hiểu ra rằng từ cái khoảnh khắc tôi buông tay và nở nụ cười ấy, anh đã vĩnh viễn đánh mất tôi rồi.
Mưa vẫn trút xuống như thác đổ khi tôi chạm tay vào chiếc túi vải cứng đã thấm ướt. Tiếng gọi khẩn từ thiết bị liên lạc vẫn còn văng vẳng bên tai, hòa lẫn với tiếng gió rít qua những tấm bạt của bệnh viện dã chiến chưa kịp hoàn thiện. Cuộc diễn tập ngày mai giờ đây chỉ còn là một kế hoạch xa vời, bị xé nát bởi cơn thịnh nộ bất ngờ của bầu trời và tiếng hét vang lên từ khu vực số 3.
Tôi lao vào màn đêm mưa gió, cảm nhận rõ từng hạt nước lạnh buốt đập vào mặt như những mũi kim nhỏ. Mùi đất ẩm ướt hòa với mùi cỏ cây bị gió xé nát tràn ngập khoang mũi.
Hiện trường hiện ra trước mắt tôi không khác gì một bãi chiến trường. Ánh đèếu vào đống đất đá hỗn độn, phơi bày một vết sẹo dài, sâu hoắm trên sườn núi. Giữa đống hỗn độn ấy, bóng dáng cao lớn của Phó Vân Thâm đang chỉ tay ra lệnh, tiếên khàn đặc vì căng thẳng. Khi ánh mắt anh chạm phải tôi, tôi thấy rõ sự giật mình trong đôi mắt ấy, đồng tử co lại nhanh như bị một tia sáng chói lòa chiếu thẳng vào.
Giọng anh cất lên, gần như là quát, cố gắng át đi tiếng gió: “Ở đây nguy hiểm! Đi xuống ngay!”
Lời cảnh báo ấy chỉ lướt. Trong lòng tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: danh phận và trách nhiệm của mình. Tôi bước vòng qua thân hình chắn ngang của anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể ướt đẫm của anh tỏa ra, rồi quỳ sụp xuống bên đống bùn đất nơi một người lính đang nằm. Ánh mắt tôi lập tức đánh giá tình hình: vết thương hở ở chân phải, xương trắng hếu lộ ra, máu đỏ thẫm hòa lẫn với nước mưa và bùn đất thành một thứ chất lỏng ghê rợn. Mọi giác quan của tôi thu nhỏ lại, tập trung vào công việc trước mắt. “Gãy xương hở, mạch máu lớn bị tổn thương,” tôi nói, giọng mình nghe lạnh lùng và xa xăm, “phải cầm máu ngay, nếu không sẽ mất quá nhiều máu.”
Tiếng đất đá lở xuống rào rào phía sau lưng như một lời nhắc nhở không ngừng về sự bất ổn. Phó Vân Thâm quay đi, giọng anh gào lên qua bộ đàm, chất chứa một sự bất lực mà tôi có thể cảm nhận được: “Xe cẩu! Cho tôi biết xe cẩu còn bao lâu nữa?”
Câu trả lời từ thiết bị truyền tin khiến tim tôi thắt lại. Hai mươi phút. Với tình trạng mất máu này, hai mươi phút có thể là một vĩnh biệt. Và rồi điều tôi sợ nhất đã xảy ra: một dòng máu đỏ tươi bỗng phun mạnh ra từ vết thương, không còn là sự rỉ ra nữa mà là một dòng chảy ồ ạt, đe dọa cuốn trôi sinh mạng của người lính trẻ. Tôi xé vội băng gạc từ trong túi, ngón tay lạnh cóng vẫn cố gắng thao tác nhanh nhất có thể. Tôi ngẩng mặt lên nhìn Phó Vân Thâm. Nước mưa chảy dài từ tóc xuống cằm. Trong lòng tôi dâng lên một sự quyết đoán bằng thép. “Tôi cần huyết tương tươi và bộ dụng cụ phẫu thuật khẩn cấp,” tôi nói, từng chữ rõ ràng, “lệnh cho người của anh lái chiếc lên đây, ngay bây giờ.”
“Điên rồi! Đường đã bị lở, xe không thể lên nổi!” Phó Vân Thâm phản đối, nét mặt căng thẳng dưới ánh đèn.
Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình phải dùng đến thứ uy quyền cuối cùng. Tôi đứng bật dậy, đối mặt với anh. “Đây không phải là một đề nghị, Thiếu tướng. Đây là một mệnh lệnh từ Tổng chỉ đạo y tế của chiến dịch.” Giọng tôi vang lên, không lớn nhưng đầy sức nặng, cố gắng xuyên thấu màn mưa dày đặc và sự ồn ào của hiện trường. “Hay là ngài muốn đứng đây và chứng kiến thêm một cái chết nữa, chỉ vì sự do dự của mình?”
Tôi thấy mặt anh biến sắc. Cái tái đi của làn da dưới ánh đèn vàng vọt không chỉ là vì lạnh hay mưa. Đó là sự va chạm của mệnh lệnh, của trách nhiệm và có lẽ của một ký ức nào đó mà tôi không biết. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đứng. Một binh sĩ gần đó lập tức hiểu ý, quay người phóng như bay về phía con đường mòn dẫn xuống dưới.
Và rồi, tai họa ập đến nhanh hơn bất cứ dự tính nào. Một tiếng ầm trầm đục vang lên từ phía trên, theo sau là cả một khối đất đá lớn hơn bắt đầu di chuyển. Chúng lăn ầm ầm, đẩy theo những tảng đá nhỏ hơn, tạo thành một cơn lũ đá cuồng nộ. Mắt tôi bắt gặp một tảng đá to bằng chiếc chiếu. Nó lăn xuống theo độ dốc. Đường đi của nó chĩa thẳng vào vị trí nơi người thương binh đang nằm. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi ngưng bặt. Không có thời gian để di chuyển anh ta. Bản năng chiến thắng lý trí. Tôi lao về phía trước, dùng toàn bộ cơ thể mình làm tấm chắn, đè lên người lính, cảm nhận hơi thở yếu ớt và thân thể run rẩy dưới lớp áo ướt sũng. Tôi nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cú va chạm.