Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tràng Hạt Bí Ẩn

Chương 3

1277 từ

Tôi chưa từng nói với ai rằng, chuỗi Phật châu kia không chỉ là mạch sống của nhà họ Lục. Nó còn là một phần hồn cốt của tôi, thứ duy nhất neo giữ tôi lại với cõi đời này. Khi nó vỡ tan dưới chân Lục Nghiễn, tôi cũng cảm nhận được từng thớ thịt trong lồng ngực mình rách toạc. Hôm ấy trong từ đường, tôi ngồi đó, mặt mày bình thản, nhưng thực chất chỉ là gắng gượng bằng hơi tàn còn sót lại. Vừa bước qua ngưỡng cửa phòng riêng, tôi đã quỳ sụp xuống, phun ra một ngụm máu đen đặc quánh. Phải mất hơn nửa tháng tịnh dưỡng, sắc mặt tôi mới trở lại chút hồng hào.

Chính nhờ lời nói dối ấy mà cô ta đã lừa gạt Lục Nghiễn suốt bao năm trời, thản nhiên hưởng thụ tất cả những gì ặng bằng sự thương hại và áy náy. Sau khi sự thật phơi bày, Lục Nghiễn phản ứng ra sao, tôi không rõ — và cũng chẳng buồn quan tâm. Những mẩu chuyện ấy đều do Phúc bá kể lại như một trò cười cho tôi giải trí. Tôi phần lớn thời gian đều ở trong từ đường, im lặng dưỡng thương. Thu hồi khí vận khiến tôi tổn hao nguyên khí nghiêm trọng, nhưng so với những gì tôi đã mất, chẳng thấm vào đâu.

Hôm ấy, khi tôi đang ngồi đọc sách dưới gốc cây hòe già trong sân, Phúc bá bước vào. Ông ấy cúi người, giọng nói trầm xuống như có điều khó nói: “Tiểu thư, Lục Nghiễn đang quỳ ngoài cổng, đã ba ngày ba đêm rồi. Cậu ấy nói… muốn gặp cô một lần.” Tôi lật một trang sách, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Không gặp.” Phúc bá thở dài, tiếng thở ấy nặng nề như mang theo cả một đời u uất: “Cậu ấy nói, nếu cô không chịu gặp, cậu ấy sẽ quỳ đến chết.” Lúc ấy tôi mới đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn ông ấy. Mắt tôi không hề dao động: “Vậy thì để anh ta… cứ quỳ đi.”

Tôi không phải thánh mẫu. Năm xưủy chuỗi Phật châu của tôi, sỉ nhục tôi đến mức đó, tôi không khiếết tại chỗ đã là lòng nhân lớn nhất mà tôi còn giữ lại. Bây giờ lại muốn dùng khổ nhục kế để cầu xin tôi tha thứ? Muộn rồi. Quá muộn rồi.

Lục Nghiễn thực sự cứ thế quỳ mãi không đứng dậy. Không ăn, không uống, mưa nắng dãi dầu. Những ngày đầu, có người vâáo nhiệt, bàn tán xôn xao. Đến về sau, ngay cả những kẻ thích hóng chuyện cũng chẳng buồn nán lại. Anh ta quỳ trước cổng tổ đường nhà họ Tô, như một pho tượng đá đang dần mục nát. Đến ngày thứ năm, Phúc bá lại đến tìm tôi. Lần này, giọng ông ấy khẩn thiết hơn: “Tiểu thư, cậu ấy sắp không trụ nổi rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, thật sự sẽ chết người đấy.”

Tôi trầm mặc một lúc lâu. Những ngón tay tôi siết chặt cuốn sách, đến nỗi móng tay bấm sâu vào giấy. Cuối cùng, tôi đứng dậy, bước ra phía cổng.

Tôi đứng sau cánh cổng gỗ đỏ son chạm khắc hoa văn tinh xảo, nhìn thấy Lục Nghiễn đang quỳ dưới bậc đá xanh. Anh ta đã hoàn toàn biến dạng. Môi nứt toác, những vết máu khô lại bám đầy bụi đất. Mắt trũng sâu, hai hốc mắt thâm quầng như người chết đói. Ngườẩn thỉu đến mức không nhận ra, tỏa ra mùi hôi nồng nặc của mồ hôi và đất cát. Nào còn dáng vẻ quý tộc của thái tử gia kinh thành ngày trước? Nghe tiếng mở cổng, anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi thấy tôi, đôi mắt vô hồn ấy bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt. Anh ta cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân đã mềm nhũn như bún, lại nặng nề ngã nhào xuống. “Tô… Từ…” Giọàn đặc, như tiếng cào trên giấy ráp.

Tôi từ trên cao nhìn xuống anh ta, lòng dạ phẳng lặng như mặt nước hồ thu. “Có chuyện gì?” Anh ta gượng cười, nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc. “Tôi… tôi chỉ muốn… được nhìn em thêm một lần…” Giọng anh ta đứt quãng, nghẹn ngào. “Tôi muốn nói với em một câu… xin lỗi… Tôi sai rồi… tôi thật sự biết sai rồi…” Anh ta lặp đi lặp lại mấy câu đó, nước mắt lẫn với bụi bẩn trên mặt, tuôn rơi không ngớt, tạo thành những vệt trắng kỳ dị trên làn da đen sạm.

Tôi lặng lẽ lắng nghe. Không có sóng gió, không có đau đớn. Chỉ có một khoảng trống rỗng lạnh lẽo trong lồng ngực. “Nói xong rồi?” Tôi hỏi. Anh ta ngơ ngác nhìn tôi, như không tin vào tai mình. “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Tôi điềm đạm nói, giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng như một nhát dao cắt qua tơ lụa. “Nhưng tôi không tha thứ. Lục Nghiễn, giữa tôi và anh, từ lâu đã thanh toán xong cả rồi. Anh quỳ ở đây, chẳng có chút ý nghĩa nào. Người anh đang giày vò, chỉ là chính mình. Về đi. Dù nhà họ Lục đã sụp, nhưng tay chân anh vẫn còn lành lặn, cũng không đến mức chết đói.”

Nói xong, tôi quay người, định đóng cửa lại.

“Không!” Anh ta đột nhiên gào lên một tiếng đầy tuyệt vọng, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Anh ta dùng hết sức nhào tới, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy chân tôi. Cảm giác ấy như bị một con thú hấp hối quấn lấy, vừa nóng rực vừa lạnh lẽo. “Đừng đi! Tô Từ! Đừng bỏ rơi tôi! Tôi không còn gì cả… tôi chỉ còn lại mình em… Tôi yêu em, Tô Từ… người tôi luôn yêu chỉ có em… Lâm Vãn Vãn chỉ là… chỉ là tôi quen chăm sóc cô ta… tôi cứ nghĩ đó là trách nhiệm…”

Tôi bật cười. Tiếng cười ấy khô khốc, chua chát, vang lên giữa không gian như tiếng chuông vỡ. Tôi cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của anh ta. “Yêu tôi? Yêu tôi, nên mới dung túng cho Bạch Nguyệt Quang của anh hết lần này đến lần khác khiêu khích tôi? Yêu tôi, nên mới lấy chuỗi Phật châu mà tôi cầu được để giữ mạng anh, đem đạp dưới chân như rác rưởi? Yêu tôi, nên trước khi tôi thu hồi khí vận, chưa từng một lần anh nhìn tôồn?”

Mỗi lần tôi hỏi một câu, thân thể anh ta lại run lên một cái, như những nhát búa đập vào thân gỗ mục. “Lục Nghiễn, tình yêu của anh… rẻ mạt quá. Mà tôi, Tô Từ, không dám nhận.”

Tôi dứt khoát gỡ , từng ngón tay tôi lạnh lùng bẻ đi những ngón tay đang bấu chặt vào ống quần tôi. Không chút lưu tình, tôi đóng sầm cánh cổng lại. Tiếng gỗ va vào khung cửa vang lên một tiếng nặng nề, như dấu chấm hết cho tất cả. Ngoài cửa, tiếng gào khóc xé ruột củọng vào, làm rung động cả những chiếc lá trên cây hòe già.

Tôi quay lưng bước đi, từng bước chân vững vàng trên nền gạch đá. Tôi không ngoảnh đầu lại. Trong lòng tôi, không còn gì để ngoảnh nhìn nữa.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram