Mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc thẳng vào mũi tôi, hòa lẫn với một thứ mùi ngọt ngậy, mục rữa mà tôi chưa từng quên. Đó là mùi của sự tàn lụi, của một cơ thể đang dần tan rã. Tôi đứng trong căn phòng bệnh viện huyện chật hẹp, nhìn cái bóng khô quắt dưới lớp chăn màu xanh xám. Trần Bảo đứng sau lưng tôi, hơi thở của nó gấp gáp, nặng nề.
Hai năm rưỡi. Khoảng thời gian đủ để tôi mài cho Trần Bảo bớt đi lớp mỡ phù phiếm, dạy nó cách đọc một bản báo cáo tài chính thay vì ngắm gái trên mạng. Năm mươi vạn, tôi không đưa hết cho nó. Tôi dắt nó vào một quỹ đầu tư ổn định, rồi bắt nó tự tay gom vốn nhỏ lẻ, lăn lộn với mấy mối hàng linh tinh. Không giàu, nhưng cũng đủ để nó không còn là con ký sinh trùng chỉ biết há miệng chờ sung. Đầu óc nó không sáng dạ, nhưng được cái ngoan ngoãn nghe lời. Tôi bảo đông, nó không dám đi tây. Tôi nghĩ thế cũng tạm được.
Cho đến khi chiếc điện thoại reo lên, phá vỡ một buổi chiều đang đàm phán hợp đồng. Giọng chị Trần Vân, chị cả tôi, nghẹn ngào và gấp gáp từ đầu dây bên kia: “Giao Giao, bố… bố sắp không giữ được nữa rồi, em ơi.” Cây bút bi rơi xuống mặt bàn gỗ, lăn vài vòng rồi dừng hẳn. Trong đầu tôi ù đi một khoảnh, chỉ còn lại tiếng thở của chính mình và ánh mắt ngơ ngác của Trần Bảo.
Người đàn ông đó… sắp chết rồi sao? Kẻ từng dùng dây lưng da quất tôi tới tấp, kẻ mắng tôi là “đồ con hư hỏng”, kẻ suýt nữa cướp mất suất học bổng duy nhất cứu vớt cuộc đời tôi. Tôi tưởng mình sẽ reo lên, sẽ cười khoái trá vì báo ứng đến nhanh. Nhưng không. Trái tim tôi lúc ấy chỉ như một nắm bụi khô, rơi xuống đất mà chẳng một tiếng động. Một sự trống rỗng tê dại.
Chúng tôi lái xe xuyên đêm về quê. Ánh đèn đường vụt qua kính xe như những vệt sáng dài vô hồn. Trần Bảo cầm lái, khuôn mặt nó trong ánh sáng đèn bảng căng thẳng và lo lắng. Tôi ngồi yên, ngón tay vô thức véo vào lớp vải của chiếc túi xách. Bên trong đó, một tờ giấy nợ cũ kỹ, nếp gấp đã mòn, vẫn nằm nguyên.
Ông ta nằm đó, gầy gò như một bộ xương bọc da. Cái dáng vóc hùng hổ ngày xưa, giờ đây ngay cả một hơi thở cũng phải nhờ đến những ống nhựa và chiếc máy kêu lách tách. Mẹ tôi ngồi bên giường, mái tóc bạc phơ dưới ánh đèn neon vàng vọt. Bà nhìn thấy chúng tôi, những giọt nước mắt đục ngầu lập tức trào ra, lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm. Chị cả già đi trông thấy, đứng nép một góc với hai đứa con nhỏ rụt rè bám lấy váy.
“Về rồi hả…”
Giọng nói yếu ớt, khàn đặc vang lên từ chiếc giường. Ông ta cố gắng mở mắt, đôi mắt đục ngầu đảo qua Trần Bảo trước, dừng lại rất lâu, rồi mới chầm chậm chuyển sang tôi. Trong ánh nhìn ấy, tôi thấy một mớ hỗn độn: một chút hối hận mơ hồ, một nỗi sợ hãi rõ ràng, và đâu đó, một tia cầu xin yếu ớt.
“Giao Giao.”
Bàn tay chỉ còn da bọc xương của ô ấy giơ lên, về phía tôi. Tôi không lùi bước, cũng chẳng tiến lên. Ông ta chỉ với tới được vạt áo khoác ngoài của tôi, nhưng ngửa bám vào.
“Bố… xin lỗi con…” Tiếng ông ta nhỏ như muỗi vo ve: “Bố biết, con… con hận bố…”