Tôi vẫn im lặng. Cảm giác lạnh lẽo từ trong ruột tỏa ra. Người sắp chết, lời nói cũng trở nên hiền lành ư? Tôi vừa thoáng nghĩ vậy thì câu nói tiếp theo của ông đã lộ ra bản chất thật.
“Tiểu Bảo… nó còn chưa lấy vợ… Con phải… phải giúp nó…”
Một tràng cười chua chát bật ra từ cổ họng tôi, nghẹn lại, khiến mắt tôi cay xè. Đến giây phút cuối cùng, trong tâm trí ông ta vẫn chỉ có đứa vật ấy. Tôìn Trần Bảo. Mắt nó đỏ hoe, hai chân mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ sụp xuống nền gạch hoa lạnh ngắt.
“Bố! Bố yên tâm đi! Con có tiền rồi, con có công việc ổn định rồi! Chị hai dẫn con kiếm tiền, con không bao giờ ăn chơi nữa đâu!”
Lời nói của Trần Bảo như một liều thuốc kích thích cuối cùng. Ánh sáng lóe lên trong đôi mắt đang dần tắt của người đàn ông trên giường. “Tốt… tốt… Nghe lời chị hai… Nó… nó giỏi lắm…”
Câu nói dứt cũng là lúc bàn tay đang nắm vạt áo tôi bỗng rũ xuống, buông thõng. Một tiếng hú dài, chói tai, xé toạc sự im lặng nặng nề, phát ra từ chiếc máy theo dõi nhịp tim.
Tang lễ được tổ chức khá chu đáo, nhờ tiền của Trần Bảo và sự sắp xếp của tôi. Tôi đứng đó, tiếp khách, lo liệu đủ thứ, lòng tự hỏi đây có phải lần cuối cùng mình đóng vai người con gái cả đảm đang, cái vai mà cả đời tôi chưa từng được trao.
Khi khách khứa đã về hết, căn nhà thuê cũ kỹ chật chội chỉ còn lại chúng tôi. Mẹ tôi ngồi trên ghế gỗ, đảo mắt nhìn Trần Bảo trong bộ vest chỉnh tề, rồi lại liếc nhìn tôi với vẻ dè dặt, sợ hãi. “Giao Giao… bố mất rồi… sau này… sau này tính sao hả con?” Giọng bà run run, đầy sự thăm dò. Bà đang sợ. Sợ con quỷ đòi nợ là tôi, sẽ nhân cơ hội này, tống cổ bà ra đường.
Tôi nhìn về phía chị cả. Chị cúi gằm mặt, những ngón tay gầy guộc vò vạt áo rẻ tiền. Cuộc hôn nhân thất bại, hai đứa con thơ, một công việc bấp bênh đã khoét sâu những nếp nhăn trên khuôn mặt chị. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực tôi. Tôi với tay vào túi trong, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng màu xám, đặt trước mặt chị.
“Chị cả, trong thẻ này có hai mươi vạn. Coi như là đền đáp cho những bát cơm nguội chị dúi tay xưa, cũng là quà cho hai cháu. Ngày trước chị che chở cho em, bây giờ, để ị.”
Chị cả bật ngẩng đầu, mắt mở to, nước mắt lập tức tràn ra, lăn dài trên gò má. “Giao Giao… không… nhiều quá… chị không thể nhận…”