Tôi đang đứng trong căn bếp ngột ngạt của nhà họ Cố, hai tay nhúng trong chậu nước lạnh ngắt, mùi dầu mỡ và gừng tỏi quyện vào nhau xộc thẳng vào mũi. Ngày thứ ba kể từ khi tôi dọn xuống đây, mọi thứ vẫn còn xa lạ, nhưng hôm nay tôi có cảm giác như có thứ gì đó sắp sửa vỡ ra. Dì Triệu hối thúc tôi lia lịa, bảo phải nhanh lên vì khách đã ngồi đông đủ ở phòng ăn. Tôi vàng vào tạp dề, bưng đĩa rau xào ra ngoài, cố gắng giữ cho tay không run.
Cố Thâm ngồi ở vị trí chủ tọa, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh tanh như nước đá. Ông ta tiếp chuyện với vài người đàn ông trung niên, tất cả đều mặc vest lịch sự, giọng cười vang vọng khắp căn phòng. Tôi lướt qua họ, không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi đầu đặt đĩa xuống rồi lui ra. Nhưng khi tôi xoay người định quay về bếp thì khóe mắt tôi chạm vào một thứ khiến toàn thân tôi chết cứng.
Bàn tay phải của một người đàn ông ngồi cạnh Cố Thâm đang cầm ly rượu, và trong lòng bàn tay ông ta, một dòng chữ màu đỏ sẫm hiện lên rõ mồn một. Con số ngày tháng nhảy múa trước mắt tôi: ba ngày sau. Tôi suýt làm rơi cái đĩa trên tay, nhưng bản năng sinh tồn khiến tôi giữ chặt nó, móng tay bấu vào men sứ đến trắng bệch. Người đàn ông đó tôi chưa từng gặp, nhưng ông ta ngồi ở vị trí trang trọng nhất, cười nói vui vẻ với Cố Thâm, chắc hẳn là một đối tác làm ăn quan trọng.
Tôi đặt đĩa xuống bàn, lùi từng bước về phía bếp, tim đập dữ dội như muốn xé toang lồng ngực. Cảm giác quen thuộc ấy lại ập đến, cái cảm giác của kẻ nhìn thấy trước cái chết nhưng không thể làm gì được. Nước mắt tôi suýt trào ra, nhưng tôi cắn chặt môi, nuốt ngược nó vào trong. Có nên nói không? Nói ra thì ai sẽ tin tôi? Một đứa con dâu bị ghẻ lạnh, một kẻ hầu hạ trong bếp, đột nhiên bước ra bảo với đám thương nhân giàu có rằng một người trong số họ sắp chết? Họ sẽ cười vào mặt tôi, hoặc tệ hơn, họ sẽ coi tôi là kẻ điên làm mất mặt nhà họ Cố.
Tôi rửa nước lạnh, cảm giác như bàn tay mình không còn thuộc về mình nữa. Tôi lau khô, bàn tay vào nhau để xua đi cái lạnh buốt, rồi hít một hơi thật sâu. Quyết định đã hình thành trong đầu tôi, dù nó có ngu ngốc đến đâu. Tôi bưng ấm trà nóng ra ngoài, bước từng bước chậm rãi nhưng vững chãi. Khi đến gần người đàn ông đó, tôi mượn cớ rót trà, cúi sát lại gần ông ta, thì thầm bằng giọng chỉ đủ để ôấy: "Ông ơi, ba ngày nữa đừng đi đâu xa, ở nhà nghỉ ngơi đi."
Tôi đứng nép vào góc phòng khách, ngón tay vô thức bấu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Cảm giác quen thuộc lại ập đến — cái cảm giác như có một bàn tay lạnh buốt vừa lướt qua sống lưng tôi, để lại trên da thịt một lớp gai ốc dày đặc.
“Thưa chú, trong ba ngày tới chú đừng đi xa bằng ô tô nhé.”
Tôi nói khẽ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy — tôi và ông ấy. Hơi thở của tôi như vón cục lại trong cổ họng, vì ngay khi vừa thốt ra câu ấy, tôi đã thấy gương mặt Cố Thâm biến sắc.
Anh ấy ngồi sát bên cạnh, nhưng tôi không kịp ngăn anh ấy nghe thấy.
“Cố Niệm, em đang làm gì vậy?” Giọng anh ấy vang lên như một nhát dao cắt ngang không khí. Tôi có thể nghe rõ từng tiếng nghiến răng ken két sau hàm răng của anh ấy.
Người đàn ông tên chú Trình đờ đẫn quay đầu lại. Ông ấy vẫn còn nguyên ly rượu trên tay, ánh mắt lộ vẻ ngỡ ngàng như vừa nghe một câu chuyện tiếu lâm.
“Cô bé, cháu nói gì cơ?”
Tôi chưa kịp mở miệng thì Cố Thâm đã bật dậy. Anh ấy lao đến túm lấy cánh tay tôi, những ngón tay bấu chặt đến mức tôi cảm thấy đau nhói. “Xin lỗi chú Trình, con bé nói bậy bạ, chú đừng để bụng.”
Anh ấy kéo tôi ra hành lang, mỗi bước chân đều nặng trịch như muốn đạp vỡ nền gạch hoa. Khi chỉ còn hai đứa chúng tôi, anh ấy quay lại, mặt mày xám ngoét như tro tàn.
“Em điên rồi à? Dám nói mấy lời đó trước mặt khách?” Hơi thở của anh ấy phả vào mặt tôi, nồng nặc mùi rượu và sự tức giận. Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi biết mình không thể im lặng.
“Em nhìn thấy.”
“Em nhìn thấy cái gì?” Giọng anh ấy châm chọc, như thể tôi là một đứa trẻ đang nói dối để gây chú ý.
“Trong lòng bàn tay ông ấy có ngày tháng, là ba ngày sau.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy. Tôi muốn anh ấy hiểu rằng tôi không hề nói đùa. Mỗi lần tôi nhìn thấy một con số trên lòng bàn tay ai đó, thì sau đó đúng ngày ấy, người đó sẽ chết. Tôi đã chứng kiến điều đó quá nhiều lần, đến nỗi nỗi sợ hãi đã trở thành một phần máu thịt của tôi.
Cố Thâm siết chặt hàm, hai bên thái dương nổi lên những đường gân xanh. Anh ấy nhắm mắt lại, như đang cố nuốt trọn cơn thịnh nộ vào bụng. “Bây giờ em lên lầu, chuyện hôm nay không được nhắc lại nữa.”
“Anh hai, em không lừa anh.” Tôi nắm lấy tay áo anh ấy, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi lạnh. Tôi muốn anh ấy tin tôi, dù chỉ một lần.
“Lên lầu!” Anh ấy hất tay tôi ra, giọng nói như một tiếng sấm giữa hành lang vắng.
Tôi cắn môi, quay lưng bước từng bước nặng nhọc lên cầu thang. Mỗi bậc thang như một lời nguyền đè nặng lên vai tôi. Tôi nghe thấy tiếng anh ấy thở dài phía sau, nhưng tôi không dám quay lại.
Ba ngày sau, điện thoại trong nhà reo vang vào giữa buổi sáng.
Người đàn ông tên chú Trình đã gặp tai nạn trên đường cao tốc. Không phải ông ấy lái, mà là chiếc xe ông ấy ngồi. Vì câu nói của tôi hôm đó, ông ấy đã đổi lịch trình phút chót, không lên chiếc xe đó mà đi một chuyến tàu hỏa khác. Trong vụ tai nạn, vị trí ghế phụ mà ông ấy định ngồi đã bị ép cho bẹp dúm.
Tôi đứng trên lầu, hai tay ôm chặt lấy thân mình, nghe giọng ông ấy run rẩy vọng ra từ ống nghe. “Thâm à, cô bé nhà các cháu đã cứu mạng chú đấy.”
Tôi không biết mình nên sợ. Tôi chỉ biết rằng đôi mắt này của tôi sẽ không bao giờ ngừng nhìn thấy những thứ người khác không thể thấy. Và cái giá của việc nhìn thấy ấy chính là nỗi cô đơn không bao giờ nguôi ngoai.
Chương 17: Bảo bối của nhà họ Cố
Tôi đang ở trong bếp, tay lau chén, tai thì vểnh lên nghe những âm thanh từ phòng khách vọng vào. Bữa tối hôm nay thật hiếm, nhà tụ tập đông đủ, vì Cố Hành vừa kết thúc chuyến công tác và trở về. Nhưng tôi thì không có mặt ở bàn ăn. Tôi lùi vào góc tối của căn bếp, nơi mà những tiếng cười nói của họ vọng vào như một thế giới khác.
Điện thoại của Cố Thâm reo lên. Anh bấm loa ngoài không chút do dự. Giọng chú Trình vang lên, kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện: chiếc xe thương mại của ông bị đâm vào đuôi trên đường cao tốc, ghế phụ mà ông dự định ngồi đã bị móp méo hoàn toàn. Tôi nghe rõ từng chữ, từng âm tiết, và tay tôi siết chặt chiếc giẻ lau bát đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
“Nếu không có cô bé nhà các cháu nhắc nhở, hôm nay chú đã nằm trong nhà xác rồi.” Giọng chú Trình run run, mang theo sự bàng hoàng của một người vừa thoát khỏi tử thần. “Nhà cháu có một bảo bối, các cháu có biết không?”
Phòng khách chìm vào im lặng tuyệt đối. Tôi đứng trước cửa bếp, trên tay vẫn cầm chiếc giẻ lau bát, nhưng tôi không thể nhúc nhích. Trái tim tôi đập mạnh trong lồng ngực, và tôi cảm thấy mình như đang đứng trên một bờ vực, chờ đợi một cú rơi tự do.
Cố Hành nhìn sang Cố Thâm, giọng anh trầm xuống, mang theo một vẻ: “Chú ấy nói là Niệm Niệm sao?”
Nét mặt Cố Thâm trở nên phức tạp, môi anh mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ bật ra một chữ: “Vâng.”
Cố Dao nhảy cẫng lên từ ghế sofa. Tiếng la của cô ấy vang lên như một tiếng kèn xé toạc bầu không khí: “Chị thực sự nhìn thấy những thứ đó sao?”
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cố Hàn, người thường ngày luôn phản bác tôi, hôm nay chỉ ngồi im, sắc mặt không được tốt cho lắm. Anh ta không nói gì, nhưng sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chế giễu nào.
Chú Trình ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục nói, giọng ông trở nên nghiêm trọng hơn: “Tiểu Cố, cháu nhất định phải cảm ơn con bé thay chú. Vài ngày nữa chú sẽ đích thân đến cửa cảm tạ, đại tiểu thư nhà các cháu thật giỏi.”
Cúp máy xong, Cố Thâm ngồi im lặng trên sofa không nói một lời. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, như thể đang cố gắng giải mã một bí ẩn nào đó. Cố Hành quay đầu, nhìn về phía nhà bếp, và tôi biết rằng anh ấy đang nhìn tôi. Ánh mắt ấy không có sự giận dữ, cũng không có sự khinh miệt, mà là một thứ gì đó pha trộn giữa tò mò và sợ hãi.
Tôi đứng đó, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau bát, và tôi cảm thấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào góc. Họ đang bàn về tôi, về khả năng mà tôi chưa bao giờ muốn thừa nhận. Và tôi biết rằng từ giây phút này, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Một cái gật đầu thật khẽ, nhưng trong mắt tôi, nó rõ ràng như một tiếng sấm. Đã mười tám năm trôi qua kể từ ngày tôi đặt chân vào căn nhà này, và đây là lần đầu tiên có một vị khách nào đó dùng từ “bảo bối” để gọi tôi. Không có họ từng làm thế. Và điều kỳ lạ hơn cả là không một ai đứng lên phản bác. Sự im lặng ấy nặng trịch, nhưng lại là thứ im lặng ngọt ngào nhất mà tôi từng được nếm trải. Tôi tự hỏi liệu có phải họ đã quá mệt mỏi để tiếp tục phủ nhận sự tồn tại của tôi, hay thực sự có một điều gì đó đã thay đổi trong cách họ nhìn nhận.
Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Tôi rời bàn, bước dọc theo hành lang dài hun hút, nơi những ngọn nến leo lắt trên tường hắt ra những cái bóng kỳ dị. Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay tôi. Tôi giật mình quay lại, thì ra là Cố Dao. Đôi mắt nó sáng lấp lánh dưới ánh nến, nhưng không phải thứ ánh sáng của sự tò mò thông thường, mà là một thứ ánh sáng khác, sâu hơn, khiến tôi bất an.
“Chị, chị có thể nhìn thấy chữ trong lòng bàn tay người khác thật hả?” Giọng nó nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều đập thẳng vào tai tôi.
Tôi chần chừ. Một phần trong tôi muốn phủ nhận, muốn nói dối để che giấu sự khác thường của mình. Nhưng nhìn vào gương mặt non nớt ấy, tôi không thể. Tôi gật đầu, cảm nhận sự thật đang trườn lên cổ họng mình.
“Vậy những lần trước chị nhìn thấy của ông nội, của bố, của mẹ, đều là thật sao?” Nó hỏi tiếp, giọng không hề run rẩy.
“Ừ.” Tôi chỉ kịp thốt ra một tiếng, cảm giác như mình vừa ném một hòn đá xuống vực sâu.
Cố Dao buông tay tôi ra, lùi lại một bước. Tôi nghĩ nó sẽ sợ hãi, sẽ bỏ chạy như những đứa trẻ khác trong nhà. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Nhưng không. Nó chỉ đứng yên, cúi gằm mặt xuống, hai tay vân vê vạt áo. Một lúc sau, nó ngẩng lên và câu nói của nó khiến tôi đông cứng lại.
“Vậy lúc nhìn thấy những thứ đó, chắc chị phải khó chịu lắm.”
Không phải sự ghê tởm. Không phải nỗi sợ hãi. Mà là sự thấu hiểu. Tôi mở miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng tôi nghẹn đắng, không thể thốt ra một lời nào. Tôi chỉ biết đứng đó, mặc cho mắt mình cay xè và những giọt nước mắt nóng hổi đang chực trào ra.